Các bài báo phanh phui vụ phá rừng gần mười năm trước mà chính ông Huấn là người đầu tiên khơi ra từ trong nội bộ nhưng bị trù dập đã tạo nên sức ép của công luận, dẫn tới một kết quả nho nhỏ bước đầu: bà Phượng nhận được một văn bản của cấp có thẩm quyền khẳng định ông Huấn vô tội. Bà được đền bù một số tiền. Bà đang tính sẽ dùng số tiền đó xây mộ cho chồng thì có một chuyện bất ngờ xảy ra. .
Vào buổi chiều cái ngày nhận được văn bản minh oan cho chồng, bà Phượng cùng con gái đi thăm mộ ông.
Đã hơn một tháng, kể từ hôm bài báo đầu tiên nói lên nỗi oan của ông được đăng, bà mới lại ra đây. Hai mẹ con đi gần tới mộ thì bỗng Loan kéo mẹ đứng nép vào sau tấm bia lớn một ngôi mộ cạnh lối đi. Đằng kia, chỗ mộ ông Huấn, lại có một người đang quỳ, lầm rầm khấn vái Vẫn cải lời khấn mà Loan đã kể với mẹ và về sau bà Phượng cũng đã tự tai nghe thấy đôi lần khi bà một mình ra thăm mộ chồng tình cờ bắt gặp người đàn ông bí ẩn nọ.
Nghe chưa dứt lời khấn, bà Phượng kéo con bước tới Lần này bà muốn giáp mặt cái con người mà giờ đây bà biết chắc là đã thực hiện việc sát hại chồng bà.
Người nọ nâng trên tay một tờ giấy, lầm rầm đọc. Mà ngôi mộ chồng bà sao khác hẳn? Thoạt tiên bà tưởng mình nhầm. Nhưng rõ ràng tên ông Huấn được đục trên tấm bia đá mới bề thế đó.
Người nọ đọc xong, bật lửa đốt giấy thì chợt nghe động tiếng bước chân đằng sau, vội vàng bỏ chạy.
Trong nháy mắt, người đàn ông ấy biến mất giữa rừng mồ mả.
Bà Phượng nhặt lên tờ giấy mà vì hốt hoảng người nọ chưa kịp đốt để rơi lại. Trong giấy viết các lời khấn bà đã biết. Dưới đất trước mộ vương vãi nhiều tàn giấy.
Bà Phượng đoán có lẽ chiều nào người ấy cũng tới đây quỳ khấn rồi đốt tờ giấy ghi lời khấn với niềm tin rằng người dưới mộ sẽ đọc được và tha thứ cho kẻ có tội. Và ngôi mộ ông Huấn thì đã được xây cất đàng hoàng bằng đá rửa với tấm bia cao gần đầu người bằng đá đen loại đắt tiền. Hẳn người xây mộ cũng không ai khác ngoài cái con người đã viết những dòng sám hối trên mảnh giấy mà bà đang cầm trên tay. Con gái bà chắc cũng hiểu chuyện vừa chứng kiến như bà nên hai mẹ con chẳng cẩn nói với nhau lời nào!về việc này. Mãi sau, khi đã ra khỏi nghĩa trang, bà Phượng mới nói:
- Người ta có thể dùng tiền dùng quyền để né tránh, để lèo lái các tòa án, nhưng tòa án lương tâm thì chẳng ai thoát được con ạ.
- Vâng, con cũng nghĩ thế.
- Linh hồn ba con như vậy cũng được mát mẻ. Chắc ba rất vui khi thấy con đỗ vào nhạc viện.
Bà Phượng mơ màng như thể chồng mình cũng đang có mặt chứng kiến sự trưởng thành của con.
- Mẹ ạ, anh Phan Lữ đang chuẩn bị triển lãm tranh của bác Phan Thạch. Anh ấy còn bàn với bác An Huỳnh tổ chức cho con một buổi biểu diễn âm nhạc nhân dịp triển lãm.
- Thế ư? Vậy con gắng sao cho buổi biểu diễn thật mỹ mãn.
- Con có một ý định thú vị lắm, nhưng tạm thời phải giữ bí mật.
- CÓ thể cho mẹ biết với được không?
Loan ghé tai mẹ thì thầm. Bà Phượng mỉm cười gật gật đầu:
- ừ, ừ mẹ thấy hay đấy. Chắc chắn sẽ hấp dẫn lắm.
- à, để mẹ sẽ viết thư mời vợ chồng bác Cường vào chơi nhân dịp này.
Loan rất bận cho công việc chuẩn bị. Hàng ngày, buổi sáng học ở nhạc viện, buổi tối thì đi hát cho các tụ điểm ca nhạc của thành phố, còn các buổi chiều cô vào rừng. Loan không vào rừng một mình. Đi theo Loan, có ba mươi em bé vừa gái vừa trai tuổi từ tám đến mười hai. Các em ở trong rừng với cô suốt cả buổi chiều mới về, em nào cũng hớn hở, náo nức bởi một việc gì đó chỉ riêng các em biết.
Phan Lữ cũng rất bận. Tuy anh đã mời một người bạn họa sĩ trông nom giúp, nhưng vẫn có hàng trăm thứ việc lớn nhỏ cần tới sự có mặt của anh. Khi thì ở chỗ phòng tnển lãm tranh dưới trung tâm thành phố, khi thì ở chỗ hang đá trên núi. Anh cho lát đá một con đường từ bờ suối lên ngôi nhà và vườn tượng, sửa sang và trồng cỏ trồng hoa cho vườn tượng, rải sỏi nền hang ngoài, mắc đèn (thắp bằng nguồn điện máy nổ) ở những chỗ quá tối trong hang, mở rộng lối thông từ hang ra sườn núi... một số phóng viên thính nhạy đã tìm đến ngay sau hôm Diệu Loan dẫn Phan Lữ lên hang đá. HỌ bám lấy hỏi chuyện, và toàn bộ câu chuyện về họa sĩ Phan Thạch, liệt sĩ Lữ Thị Châu Uyên, về tiếng nhạc lá kỳ diệu của Diệu Loan do họa sĩ truyền cho, rồi tới cuộc gặp gỡ tình cờ giữa cô với Phan Lữ cùng việc mở kho tranh trong hang đá... lần lần được đưa lên mặt báo. Các khách sạn và nhà nghỉ trong thành phố mau chóng hết chỗ. Tình hình ấy khiến cho Phan Lữ, Diệu Loan, nhạc sĩ An Huỳnh càng phải dốc hết tâm sức cho cuộc triển lãm và đêm biểu diễn. Ba người đặt tên cho chương trình hoạt động nghệ thuật này là "Khúc ca xanh". Phan Lữ quyết định sẽ bán một phần ba số tranh của cha anh, một nửa số tiền thu được đem góp vào quỹ trồng rừng, còn nửa kia trang trải các chi phí. Diệu Loan và nhạc sĩ An Huỳnh cũng quyết định như vậy với số tiền thu được từ đêm biểu diễn.
Công việc chuẩn bị thật vất vả nhưng đầy hào hứng.
Loan không thấy mệt dù đêm nào cũng thức tới gần mười hai giờ khuya. Đặt lưng xuống giường, Loan mỉm cười nghe Chíp Chiu đậu bên cửa sổ hót mấy tiếng chúc cô ngủ ngon. Nhót nhảy qua nhảy lại ba lần, đó là lời chúc của Nhót. Rắn trườn lên ngoe nguẩy đầu ba lần, đó là lời chúc của rắn. Loan lim dim mắt mơ màng. CÔ vừa đưa tay ra hiệu chúc các bạn mình ngủ ngon thì nghe từ không trung tĩnh lặng và dịu dàng của đêm thu vẳng lại tiếng nhạc lá. ĐÓ là Lữ. Từ khi được Loan bày cho biết thổi nhạc lá, đêm nào anh cũng chúc lành giấc ngủ của cô bằng tiếng nhạc.
- Anh chúc em ngủ ngon? - Tiếng nhạc của anh nói thế.
Loan đặt lá lên môi mình:
- Em chức anh ngủ ngon!- Tiếng nhạc của Loan nói thế.
Loan trôi vào giấc ngủ êm đềm, trong tiếng nhạc lá xa xăm vẳng lại một điệu ru nhè nhẹ.
Hai ngày trước hôm khai mạc, mọi việc đã hoàn tất.
Hôm đó Diệu Loan ngủ dậy trễ. Chỉ tới khi chuông điện thoại reo cô mới bừng mở mắt. Đầu dây bên kia là Phan Lữ.
- A lô, Diệu Loan đấy phải không? Chuyến bay của bác em hạ cánh lúc mấy giờ?
- Dạ, mười giờ anh ạ.
- Hay quá, chuyến bay của ba má anh hạ cánh lúc mười giờ hai mươi. Em với mẹ em cứ ở nhà sẽ có xe đón, mình cùng ra sân bay. à, em đọc báo sáng nay chưa?
- Dạ chưa, em chưa mở thùng báo ngoài cổng. CÓ gì không anh?
- HỌ đăng chi tiết chương trình "Khúc ca xanh", trong đó anh cho tiết lộ về gian hang có vách đá phát nhạc. Và quan trọng hơn là có một bài về vụ của ba em đấy. Ra lấy đọc ngay đi.
- Vâng, em lấy đọc ngay bay giờ đây.
Nhờ được mời đi hát ở các tụ điểm thu nhập của Diệu Loan tăng vọt hẳn lên nên đã mắc được điện thoại, gửi tiền mua vé máy bay cho vợ chồng bác Cường vào chơi, đặt mua báo tháng...
Bà phượng đón vợ chồng ông Cường ở sân bay với tờ báo trên tay. Vừa bước ra phòng đón khách, nom thấy mẹ con bà Phượng, ông Cường cũng giơ lên một tờ báo và nói, thay cho lời chào:
- Đọc rồi, đọc rồi, tôi đã mua ngay một tờ ở sân bay ngoài kia.
Bà Tâm ôm lấy bà Phượng:
- CÓ thế chứ, có thế chứ, chẳng có tội ác nào bưng bít mãi được. Trông Phượng béo khỏe ra đấy.
- Chị cũng béo khỏe ra - bà Phượng nói - còn anh thì tóc bạc thêm nhưng nom anh cũng khỏe.
Đang tíu tít thăm hỏi nhau, chợt cả bà Phượng lẫn vợ chồng ông Cường cùng chú ý tới một tốp người ăn mặc sang trọng từ phía phòng dành cho khách đặc biệt bước ra. Người đàn ông đứng tuổi dáng cao lớn bệ vệ, mặc bộ com-lê màu xám nhạt, mang cặp kính đen rất to trên gương mặt nám đen u ám đi bên người đàn bà trạc ngoài ngũ tuần phì nộn trong chiếc áo dài nhung tím nổi bật chuỗi hạt xoàn thòng xuống bộ ngực đồ sộ. Theo sau hai người là một thanh niên khoảng hăm mốt hăm hai nước da ngăm đen gầy guộc thảm hại bước đi run rẩy phải có hai người dáng chừng là người hầu dìu đỡ. Kế tiếp là một dây những người tùy tùng mang xách hành lý. Cả đoàn người gây nên một sự chú ý khác thường từ những người ở thành phố Núi đi đón người nhà đang đứng chen nhau trong phòng đón khách của sân bay. Tiếng bàn tán lào xào truyền lan:
- Trước kia ông ta hồng hào đỏ đắn đẹp mã lắm, tôi còn lạ gì, có mấy ngày mà không xuất hiện trên ti vi, nhưng từ cái đận lũ bùn khủng khiếp năm nào, biệt thự nhà ông ta ngập đầy bùn, các nhà khác thì lũ rút là rửa sạch hết, riêng nhà ông ta thì cọ rửa thế nào vết bùn bám trên tường vẫn cứ y nguyên, còn mặt ông ta thì cứ sạm đen lại, người ta bảo là bệnh bùn ám, thuốc gì cũng không khỏi, phải đeo kính che bớt... Chuyện này hồi đó báo có đăng hẳn hoi, tất nhiên báo người ta viết tên tắt thôi nhưng ở thành phố mình ai đọc mà chẳng biết là ông ta...
Mấy người đàn bà tụm lại nghe một người đàn bà có vẻ rành chuyện đang kể về cái đoàn người đặc biệt vừa đi lướt qua họ ra cửa.
- Cái thằng xì ke run lẩy bẩy đi sau có phải con lão không?
- Thì thằng Đắc quý tử ăn chơi khét tiếng của lão chứ còn ai vào đấy nữa.
- Nghe nói nó đi học ở Mỹ cơ mà?
- Thì hôm nay bố mẹ phải sang tận Mỹ mới rước được ông con về đấy. Rước về mà chôn. Đục khoét được bao nhiêu dốc cho con đi học tận Mỹ mà có được chữ nào, chỉ toàn chơi bời cờ bạc hút chích đến thân tàn ma dại thế đấy.
Cái nhân vật đang được bàn tán vừa đi qua đó chẳng ai xa lạ gì đối với bà Phượng và vợ chồng ông Cường. ĐÓ chính là ông Nguyễn Được, từng giám đốc một cái Liên hiệp mà dân thường gọi là Liên Hiệp Phá Rừng, chuyên vét của rừng đi bán mà vẫn trút lên vai nhà nước một món nợ khổng lồ.
ông Cường nói:
- Không biết lão ta đã đọc bài báo hôm nay chưa?
Trên trời, có tiếng máy bay rà thấp. Loan bảo:
- Chuyến bay của ba má anh Lữ hạ cánh đấy ạ.
Khi gặp má Lữ, ông Cường bỗng reo:
- Tưởng ai, hóa ra bác sĩ Thư. Chào bác sĩ Thư, chị còn nhớ tôi không? Chắc chị chả thể nào nhớ được, vì biết bao nhiêu là thương binh. Tôi là một thương binh dã được chị chữa cho ở bệnh viện dã chiến năm bảy hai. Tôi tên là Cường, tôi là bạn chiến đấu của ba mẹ cháu Loan.
Bà Anh Thư cười:
- Cám ơn anh vẫn còn nhớ tôi. Chúng mình cùng chiến đấu một chiến trường cả. Chào chị Phượng. Tôi đã đọc báo viết về cuộc chiến đấu của anh chị trong thời bình. Cháu Loan của anh chị đây phải không? Cháu đẹp quá đẹp hơn các bức ảnh trên báo. Cho bác hôn cháu cái nào.
Bà ôm lấy Loan. Phan Lữ vui sướng đứng nhìn. Sau cùng, bà Anh Thư kéo tay chồng giới thiệu:
- Đây là anh Quang, nhà tôi.
ông Quang, tức là nhà lâm học nổi tiếng Lữ Quang, một ông già tóc bạc với vầng trán cao, vẻ rất hiền từ, cúi đầu chào mọi người, rồi bắt tay Diệu Loan, thong thả nói:
- Bác đọc hết các bài báo về ba mẹ cháu và cháu. Bác phải đặc biệt cám ơn cháu đã giữ gìn di sản của bác Phan Thạch. Bác rất nóng lòng để được dự buổi biểu diễn của cháu.
Hai hôm sau, chương trình "Khúc ca xanh" khai mạc lúc tám giờ sáng bằng việc cắt băng phòng triển lãm tranh của họa sĩ Phan Thạch. Mười giờ, Phan Lữ mời khách lên thăm vườn tượng và hang đá. Sau khi dẫn khách đi thăm vườn tượng và gian hang đã bày tượng ngoài cùng, Phan Lữ dẫn khách đi tiếp vào gian hang bên trong. Bấy giờ anh mới cho tắt hết đèn điện. Một làn ánh sáng tự nhiên mờ xanh huyền ảo tỏa ra khắp hang. Mọi người đang im lặng hồi hộp chờ đợi thì bông nghe:
- Pâ... âm!Pâ... â... âm...
Mọi người dồn mắt về phía phát ra âm thanh nửa thực nửa hư ấy, thì thấy một cô gái mặc bộ váy dài đỏ rực như một ngọn lửa đang vỗ đôi tay lên vách. Tiếp đó, những khúc nhạc lạ lùng từ bàn tay cô theo nhau ngân lên, khi trầm khi bổng, khi khoan khi nhặt. Người ta cảm thấy như được đưa vào một thế giới hoàn toàn khác với cái thế giới đầy rẫy những Ô tạp của đời sống thường nhật, những giai điệu chưa từng được nghe thấy bao giờ đang lan tỏa từ sự kết hợp giữa đôi bàn tay uyển chuyển siêu việt của người con gái với vách đá cứng lì cứ từng phút từng phút tẩy rửa tâm hồn con người khỏi bao nhiêu bụi bậm. Một trạng thái thăng hoa đầy quyến rũ?
Nhạc dứt rồi mà mọi người vẫn đứng lặng phắc. Rồi nữ nghệ sĩ được yêu cầu chơi lại lần nữa.
Gần trưa, khi mọi người đứng túm tụm từng nhóm chuyện trò ở cửa hang trước mộ họa sĩ Phan Thạch và bia tưởng niệm liệt sĩ Lữ Thị Châu Uyên, thì có một khách người âu tiến lại gặp Phan Lữ:
- thưa ông, xin phép được hỏi thăm, ông là Phan Lữ? - ông ta nói tiếng Anh.
Phan Lữ nghiêng đầu đáp, bằng tiếng Anh:
- Dạ, thưa chính tôi.
- ông có người mẹ đã bị ném từ trên máy bay trực thăng xuống chết ở vùng rừng này?
- Thưa ông, chính thế.
- Tôi xin phép được tự giới thiệu, tôi là đây-vít, người Mỹ. Tôi đã từng tham chiến ở Việt Nam, cụ thể hơn, tôi chính là người đã lái chiếc máy bay trực thăng chịu trách nhiệm về cái chết của mẹ ông. Một người bạn Việt Nam đã dịch cho tôi đọc các bài báo viết về cha mẹ ông và cuộc triển lãm hôm nay, nên tôi tìm tới đây để được gặp ông, để bày tỏ với ông niềm ân hận và xấu hổ về việc chúng tôi đã gây ra, phải nói thẳng đó là một tội ác hèn hạ.
ông có thể thuật lại cho tôi về những giây phút cuối cùng của mẹ tôi?
- Vâng, tôi xin kể ngay đây. Hôm ấy là buổi sáng ngày 17 tháng 11 năm 1972. Sở dĩ tôi nhớ chính xác như vậy vì tôi có ghi nhật ký. Tôi đang uống cà phê ở câu lạc bộ sĩ quan trong phi trường thì có lệnh bay. Lúc ấy là mười giờ kém bốn phút. Tôi và hai xạ thủ vội lên máy bay. Vùng được chỉ định bay là vùng rừng phía đông thành phố này đây, nơi bị nghi ngờ là có kho tàng mà chúng tôi phải cố phát hiện. Chúng tôi bay một tốp ba chiếc. Quần đảo xoi mói một hồi chúng tôi mới tìm thấy một người, một phụ nữ, trên cái rẫy trống. Chúng tôi bắn súng máy và nã rốc két. Người ở dưới bắn lại một loạt AK trong lúc cố chạy vào bìa rừng, rồi gục xuống. Máy bay của tôi được lệnh hạ xuống bắt sống.
Tôi hạ máy bay và hai người bạn tôi nhảy xuống lôi người ấy lên. ĐÓ là một phụ nữ còn trẻ, đã bị thương dập nát cả hai chân. Một người bạn tôi biết chút ít tiếng Việt đẩy người con gái ra sát cửa máy bay và tra hỏi về các kho tàng. Nhưng người con gái một mực lắc đầu Tra hỏi không kết quả, anh ta đạp người con gái ra ngoài không trung. Trước đó một giây, tôi có ngoái lại để can người bạn mình nhưng không kịp, ông có thể tin vào sự thành thật của tôi. Sau vụ này lòng tôi hết sức nặng nề. Khi dọn máy bay, tôi có nhặt được một vật chắc là của người con gái kia vương lại, tôi dã giữ từ đó nay xin trao lại ông.
Người cựu chiến binh Mỹ lấy trong xắc ra một chiếc phong bì bằng giấy cứng được bao ni lông cẩn thận.
ông ta mở phong bì rút ra một vật nho nhỏ bằng kim loại sáng trắng. ĐÓ là một chiếc cặp tóc.
Phan Lữ đỡ lấy đưa cho bà Anh Thư từ nãy vẫn đứng cạnh và nghe hết đầu đuôi câu chuyện. Vừa nhìn thấy chiếc cặp tóc, bà khóc nấc lên. Lát sau, cố nén, bà nghẹn ngào nói:
- Đúng là chiếc cặp tóc của Châu Uyên. Trước ngày lên đường vào Nam, má với mẹ con đi dạo phố mua vài thứ lặt vặt. Má với mẹ con mua một đôi cặp tóc cùng kiểu như nhau mỗi người dùng một chiếc, mua ở một mẹt hàng xén trên hè phố Hàng Ngang, má nhớ rõ lắm cái buổi chiều ấy: đó là buổi chiều cuối cùng của mẹ con trên đất Hà Nội.
Quay sang người cựu chiến binh Mỹ, bà Anh Thư, bằng tiếng Anh, tự giới thiệu mình và lặp lại những điều đã nói với con cho ông ta nghe.
Người cựu chiến binh Mỹ bỗng đưa tay xin được mượn lại chiếc cặp tóc. Bà Anh Thư chưa kịp hiểu ông ta định làm gì thì ông ta đã cầm chiếc cặp tóc tiến đến đặt trước bia tưởng niệm liệt sĩ Lữ Thị Châu Uyên và đứng cúi đầu im lặng một lúc lâu rồi mới cẩm lên đưa lại cho bà. Sau đó, ông ta rút trong xắc một xấp giấy trao cho Phan Lữ:
- Để làm bằng cho những điều tôi vừa kể, xin gửi ông bản photocopy nhật ký hồi đó của tôi.
Phan Lữ cám ơn và trao cho ông ta tấm giấy mời dự buổi biểu diễn của nữ nghệ sĩ Diệu Loan mở màn vào bảy giờ rưỡi tối.
Bùi Minh Quốc
Nhạc Lá
Đoạn Kết
Buổi biểu diễn của Diệu Loan thành công vượt xa dự kiến.
Buổi biểu diễn được mở đầu với lời kể về cây Chò- Nghìn-tuổi bị chặt hạ và hình ảnh đó chỉ còn được lưu lại trong bức tranh cuối cùng của họa sĩ Phan Thạch, người đã truyền bí quyết nhạc lá cho cô bé Diệu Loan.
Rồi bức tranh cây Chò-nghìn-tuổi xuất hiện trên sân khấu. Diệu Loan cùng ba mươi em bé gái trai đến trước bức tranh hát lời khẩn cầu. Cây Chò trong tranh rung động tán lá. Những chiếc lá từ trong tranh tách ra rơi xuống lòng tay Diệu Loan và các em bé.
Nhạc lá của Diệu Loan nổi lên trên nền nhạc lá hòa tấu của ba mươi em bé.
Rồi xuất hiện Chíp Chiu, Nhót và Rắn. Rồi xuất hiện các bạn bướm các bạn chim của Diệu Loan từ rừng về, lần đầu tiên vào rạp hát hòa điệu múa ca.
Các sáng tác của Diệu Loan từ trước tới quay (đã được nhạc sĩ An Huỳnh phối âm hệ thống lại) lần lượt được trình diễn, khi bằng nhạc lá, khi bằng giọng ca chứa chan cảm xúc, vừa hồn nhiên vừa điêu luyện.
Xót thay bao rừng xanh...
Khi bài ca ấy cất lên, những người chai cứng nhất cũng quặn xé trong lòng với nỗi đau của rừng, của cây, của chồi, của nụ...
Buổi biểu diễn kết thúc với bài ca "Xanh xanh xanh..." dào dạt. Mọi người trong rạp đều đứng lên cùng hát, và lúc ấy rắn trườn lên quàng quanh vai Diệu Loan ngậm lấy chiếc mi-crô chĩa lại trước miệng cô khiến cả rạp sôi động như muốn vỡ.
Xanh xanh xanh, xanh xanh xanh.
Xanh núi xanh cây xanh trời xanh tuổi.
Tuổi xanh ta xanh mãi như rừng xanh xanh mãi.
Hồn ta xanh.
Đời ta xanh.
Xanh xanh xanh.
Ngàn ngàn xanh...
Tiếng ca truyền tỏa bốn phương, thấm tận đáy lòng mỗi người.
Ban đầu chỉ định tổ chức một đêm biểu diễn, sau phải kéo thành ba đêm mà người ta vẫn còn khao khát.
Sau đợt biểu diễn một hôm, Diệu Loan dậy sớm, đi dạo trong vườn. Tình cờ buồn tay bứt một chiếc lá đưa lên môi theo thói quen thổi thổi. Không ngờ nhạc ngân.
Loan bứt mấy chiếc lá ở mấy cây thổi tiếp, tất cả đều ngân nhạc. Loan chạy ra đường, bứt lá ở bờ cây ven đường thổi thử nữa, kết quả y như vậy. Tuyệt Vậy là mọi lá cây bình thường bấy lâu tắt nhạc nay đã có lại linh hồn, có lại âm nhạc như xưa kia. Loan vào nhà, đến trước bức tranh cây Chò-nghìn-tuổi chắp tay thì thầm lời cầu khẩn. Khấn đi khấn lại ba lần vẫn không thấy cây chò trong tranh cho lá. Cùng lúc, Loan nghe thấy vọng vào qua cửa sổ tiếng reo vi vút của ngàn thông bấy lâu tắt lịm nay đã hồi sinh.
Sự lạ ấy xảy ra vào đúng hôm Diệu Loan tiễn Phan Lữ ra đi. Lữ đi Xtốc-khôm thủ đô Thụy Điển dự một hội nghị về bảo vệ và khôi phục rừng. Trên đường ra sân bay, Loan kể cho Lữ nghe chuyện ấy. Mới đầu Lữ chưa dám tin. Loan phải bảo dừng xe cho Lữ xuống bứt lá ven đường thổi thử, anh mới thật tin. .
Lữ đi rồi, Loan tiếp tục ngày ngày đi học ở nhạc viện.
Và, như thường lệ, sáng chủ nhật nào cô cũng vào rừng.
Vào buổi sáng chủ nhật sau hôm Lữ ra đi, Loan đến ngồi một mình trong ngôi nhà của họa sĩ Phan Thạch, lòng miên man nhớ ông. Và nhớ Lữ.
Loan vừa định thổi nhạc lá thì bên tai bỗng nghe tiếng nhạc lá từ xa, rất xa, vẳng tới. Loan biết đó là tiếng nhạc của ai rồi.
Tiếng nhạc từ Xtốc-khôm gửi về.
Tiếng nhạc ấy nói:
Loan ơi, anh yêu em!
Loan mỉm cười, đáp lại bằng tiếng nhạc của mình:
Lữ ơi, em yêu anh! Tất cả mọi chiếc lá trên khắp trái đất đều truyền đi cái thông điệp âm nhạc bí ẩn của hai người.
Đà Lạt sáng 11-5-1999.
Ngày Cu Boong tròn mười một tuổi.
Sách - Truyện Khác
Nhà Vua Trẻ
Oscar Wilde
Nhà Ảo Thuật
Nguyễn nhật Ánh
Người Tốt
Nguyễn nhật Ánh
Người Gái Hầu Của Mỵ Châu
Phạm Hổ
Người Đàn Ông Che Dù
Roald Dahl
Người Bạn Nhiệt Tình
Oscar Wilde
Người Bạn Đồng Hành
Hans Christian Andersen
Ngư Ông Và Biển Cả
Ernest Hemingway
Ngôi Sao Khiêm Tốn
Võ Hồng
Ngoài Song Mưa Bay
Lý Thụy Ý
Nghĩ Về Mẹ
Võ Hồng
Ngày Xưa Có Một Ông Vua
Rabindranath Tagore
Nàng Tiên Cá
Hans Christian Andersen
Nàng Tiên Nhỏ Thành Ốc
Phạm Hổ
Nắng Nhớ Mưa Thương
Trần Tường Vi
Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu
Hans Christian Andersen
Năm Tuần Trên Khinh Khí Cầu
Jules Verne
Năm Sài Gòn
Bùi Chí Vinh
Năm Sài Gòn ( Tập 10)
Bùi Chí Vinh
Nữ Sinh Thế Kỷ Mới
Việt Thy



