Nhạc Lá

Phần Thứ Tư
Tác Giả: Bùi Minh Quốc
Thể Loại: Tuổi Học Trò

Khúc Ca xanh

I

Thời gian dần trôi, Loan đã thành một thiếu nữ.

Ngày ngày, người con gái ấy vẫn vào rừng kiếm rễ cây làm tượng rồi chiều đến đem ra bày bán trên bãi cỏ ven hồ giữa thành phố lấy tiền nuôi mẹ nuôi mình và đi học thêm vào buổi tối. Tượng rễ cây của Loan ngày càng phong phú. Nhờ lời hướng dẫn của họa sĩ Phan Thạch xưa kia, loan không chỉ tạo ra các bức tượng có dáng hươu, nai, chim, gấu, sư tử, dáng người, mà còn tạo cả những dáng không giống gì cả nhưng vẫn toát ra vẻ đẹp có sức hấp dẫn khó cắt nghĩa.

Cái bãi bỏ ven hồ đã thành một tụ điểm thường xuyên thu hút không biết bao nhiêu người trong thành phố và du khách bốn phương. Người ta đến không chỉ để mua những bức tượng rễ cây đẹp một cách dung dị mà còn để thưởng thức giọng hát trầm ấm đầy cảm xúc cùng tiếng nhạc lá rất độc đáo của cô gái bán hàng có một nhan sắc hiếm thấy, vừa kiều diễm vừa thùy mị, vừa tươi ngời rực rỡ vừa phảng phất một nét buồn thăm thẳm. Đặc biệt hơn nữa là bên cô lúc nào cũng có một Con chim cánh xanh cổ vàng, một con sóc và một con rắn. Con chim bay lượn trên cao, khi đậu xuống vai cô gái, con sóc thì nhảy nhót xung quanh, còn con rắn thì khoanh mình nằm yên bên chân cô. Chỉ những khi có một gã trai cà chớn nào đó giở trò trêu chọc cô thì con rắn mới ngóc đầu lên ngăn chặn hành vi bậy bạ. Một hôm, vào quãng xâm xẩm tối, khi cô gái dọn hàng để ra về thì một tốp thanh niên diện rất sang đi xe máy phân khối lớn lợi dụng lúc vắng người trờ tới quây lấy cô gái.

Gã thanh niên cao lớn nước da ngăm đen mà cô gái đã quen, và bạn đọc đã biết từ đầu sách, chẳng phải ai xa lạ, chính là cái gã tên Đắc từng đòi học thổi nhạc lá nhưng toàn thổi ra thứ nhạc "phít phít", ghé sát xe lại cười cười:

- Em Loan, anh mời em đi nhà hàng?

Loan lịch thiệp trả lời:

- Em cám ơn anh, nhưng em không thể đi được, em phải về lo cơm nước cho mẹ ở nhà.

- Ồ chuyện đó dễ ợt, mình cứ đi nhà hàng rồi anh lấy một suất bảo đệ tử đem đến chu đáo cho mẹ em.

Xong nhé!Nào, ngồi lên đây - Đâu có được như vậy anh, em phải về mẹ em mới yên tâm, vả lại tối nay em phải đi học.

- ôi dào, học hành thì nghỉ một buổi có chết ai. Em ngồi lên đây anh đưa về xin phép mẹ rồi mình đi nhà hàng.

- ôi, anh nhầm quá, không đời nào mẹ em cho em đi với anh đâu, mẹ em biết anh từ lâu đấy, biết cả gia đình anh nữa.

Loan không kìm được một tiếng cười giễu cợt. Bị chạm tự ái, lại sĩ diện với đám bạn bè và đệ tử, Đắc nổi cơn tức tối, mặt mày đỏ rần. Gã hất đầu ra hiệu cho một đứa đàn em rồi cùng thằng kia áp tới toan xốc Loan lên xe. Hai thằng vừa tiến tới sát cô gái thì đột nhiên hét to, giạt ra. Cái con rắn mà từ nãy bọn chúng không hề thấy bên cạnh cô, chẳng biết bằng cánh nào bỗng bất ngờ xuất hiện dưới chân ngóc đầu phun phè phè, đôi mắt ti hí sáng quắc, khiến chúng sợ hãi co rúm cả người. CÔ gái bật cười khanh khách. Lũ kia vội theo nhau biến ngay lập tức.

Loan cúi xuống vuốt ve cảm ơn con rắn. Sau lần Loan gặp nó trong hang đá rồi nó theo Loan về nhà, mấy ngày đầu hai mẹ con cô cũng sợ hãi đến mất ăn mất ngủ. Nhưng sau thấy nó hiền lành chẳng động gì đến mình, hai mẹ con cũng quen dần. NÓ cứ sống trong nhà như con mèo, con chó và tự kiếm ăn ngoài vườn, ngoài rừng. Mỗi khi Loan đi đâu đều có nó theo sát, theo một cách lặng lẽ và bí mật, cô không hề thấy nó bò đằng sau nhưng hễ cô gặp chuyện gì nguy khốn là nó xuất hiện ngay, như trường hợp vừa rồi.

Chuyện ấy mau chóng lan truyền khắp thành phố, bởi Loan là một cô gái hát rong rất nhiều người biết và Đắc là một gã ăn chơi khét tiếng xưa nay. Nhà gã giàu vào hạng nhất nhì trong nước, tất cả cũng từ rừng mà có, cha mẹ cho gã sang Mỹ du học tự túc, nhưng gã chỉ toàn chơi bời cờ bạc, ba năm mà vẫn lẹt đẹt năm thứ nhất đại học, cứ hè đến là lại bay về nước để ăn chơi và moi tiền. Quanh gã không thiếu bọn con gái bu bám, nhưng éo le thay, gã lại mắc chứng say mê không thuốc gì chữa nổi đối với cô gái hát rong. Chiều nào gã cũng tới trồng cây si" chỗ cô bán hàng trên bãi cỏ ven hồ. Gã càng tỏ ra si mê bao nhiêu, cô gái càng thấy khó chịu bấy nhiêu. Gã biết thế. Nhưng gã lại vây vo với đám đàn em:

- Tao biết con bé đó từ lúc nó còn bé tí đi lượm củi trong rừng. Trước sau gì nó cũng là của tao.

Lời tuyên bố hợm hĩnh đó rồi cũng tới tai Loan. CÔ chỉ nhếch mép cười khinh bỉ.

Say mê Loan không chỉ có mình gã Đắc, mà còn vô số những gã trai khác, người ở thành phố Núi có, người tứ xứ tới cũng có. Chiều nào họ cũng tới bãi cỏ ven hồ đứng quây quần quanh cô. Nhưng cô chẳng buồn để mắt đến ai, ngoại trừ có một người. Anh ta mới xuất hiện ở thành phố này cách đây ít lâu. Anh thường đứng tách hẳn ra ở vành ngoài, cạnh một tốp người âu, có lẽ là một nhóm bạn vì thỉnh thoảng họ trò chuyện với nhau. Anh đứng lặng say sưa nghe tiếng nhạc, mái đầu khi cúi cúi, khi ngước lên ngắm trời cao. Lâu lâu anh mới dám nhìn về phía cô với ánh mắt đắm đuối, và có đôi lần vào đúng khoảnh khắc đó tình cờ cô bắt gặp ánh mắt khác thường của anh. Tuy vậy, như mọi cô gái ở vào tuổi cô, trong những trường hợp thế này, bao giờ cô cũng tỏ ra không hề hay biết gì. Bẵng đi vài tháng không thấy người con trai ấy có mặt trong đám người chiều chiều tụ tập quanh cô trên bãi cỏ ven hồ, cô bắt đầu thấy nhơ nhớ cái gương mặt đẹp trai rắn rỏi mà hiền hòa, cái dáng cao gầy mà chắc chắn, và đặc biệt cái ánh mắt như chan chứa một nỗi gì. Giữa khi ấy thì cô bất ngờ gặp lại anh trong một cảnh ngộ mà về sau cả hai người không bao giờ quên được.

Buổi sáng hôm đó, như thường lệ, Loan vào rừng kiếm rễ cây làm tượng. Vào quãng nửa buổi, cô ngồi dưới bóng mát rặng cây rù rì bên dòng suối lớn gần chỗ con thác có cây chò nghìn tuổi đã bị chặt hạ. Đang chăm chú cắt gọt rễ cây, bỗng Loan nghe phía vực dưới chân thác vẳng lại tiếng người kêu bị nghẹt nước. Loan sực ngẩng đầu nhìn ra. Chỉ thấy trên mặt nước một vòng xoáy nổi bọt, rồi một vật đen đen như mái tóc thoáng nhô lên lại vụt chìm nghỉm. cô Vội lao Xuống bơi nhanh tới. Quờ tay vớ ngay được mái tóc, cô nắm chặt lấy vừa bơi bừa kéo vào bờ. Đặt nạn nhân nằm trên bãi đá cô đứng thở mấy giây cho lại sức rồi nắm hai chân người ấy đưa lên lưng mình lấy đà dốc ngược và xốc mạnh. Nước trong miệng nạn nhân ộc ra. Xốc mạnh thêm mấy cái, đoán chừng nước đã ra hết, cô đặt lại nạn nhân nằm trên bãi đá rồi chính mình cũng ngồi bệt xuống chống tay ra sau ngửa mặt lên thở dốc vì đã cố gắng quá sức.

- Ôi trời . . . ?

Nạn nhân kêu khẽ, mở mắt và từ từ ngồi dậy.

Loan ngoảnh sang bảo: "Sống rồi", cùng lúc cô nhận ra "người quen". Vừa ngượng vừa thích thú, cô bật cười, hỏi:

- Anh đi chơi rừng khát nước quá nên nhào xuống đó uống cho đã phải không?

Anh ta cười mếu máo:

- ôi trời, không có cô thì lúc này tôi no nước nằm dưới đáy vực rồi. Cám ơn cô. CÔ đã cứu mạng tôi.

- Bình thường thôi, có gì đâu anh.

- Tôi suýt chết mà được cứu sống, sao lại có thể là bình thường... - Người con trai yên lặng một lát rồi ấp úng - Mà tôi lại có những hai lần may mắn, nhờ cái tai nạn này mà được quen cô. Tôi là Lư. Thưa cô Loan, hôm nay tôi được may mắn quen Loan, nhưng tôi đã biết Loan từ lâu. Tôi là một thính giả rất hâm mộ tiếng hát tiếng nhạc của Loan.

HỌ đã bắt đầu quen nhau như thế. Lư phải nằn nì mãi, Loan mới nhận cho anh lời mời đi ăn tối ở nhà hàng Thủy Tạ - một nhà hàng sang trọng nhất thành phố. Anh hẹn sẽ tới đón cô vào lúc năm giờ chiều, khi cô bán hàng xong.

Nhưng Loan đã không thực hiện được lời hẹn.

Chiều hôm ấy, khi Loan ra bán hàng được một lát thì có một việc ngẫu nhiên xảy đến làm đảo lộn dự định của cô. Như thường lệ, Loan thổi nhạc và hát.

Xót thay bao rừng xanh.

Ai phá thành sa mạc.

Thương thay bao mầm xanh.

Ai đang tay vùi dập...

Người mua hàng và người nghe hát khá đông. Loan vừa dứt bài hát bỗng có một người đàn ông lách đám đông tới bên cô, nói:

- Cháu ơi, ta tìm cháu mãi, nay mới được gặp...

Loan ngạc nhiên nhìn người vừa nói. ĐÓ là một ông già dáng thâm thấp, mái tóc bạc phơ. CÔ chưa bao giờ gặp ông. Đoán được sự phân vân của Loan, ông tiếp:

- Ta xin tự giới thiệu, ta là nhạc sĩ An Huỳnh, chắc là cháu cũng đã có nghe tên ta và nghe những bài hát của ta . . .

Loan không thể ngờ rằng trước mặt cô là nhạc sĩ An Huỳnh nổi tiếng mà cô rất ngưỡng mộ, ông lại còn bảo rằng ông đi tìm cô mãi nay mới gặp. Quá xúc động, Loan chưa kịp hiểu thì nhạc sĩ đã lại tiếp.

Ta có một câu chuyện quan trọng và cũng rất gấp muốn nói với cháu, chuyện này quan hệ tới tương lai của cháu, nhưng không tiện nói ở đây...

Theo lời khuyên của người nhạc sĩ già, Loan thu xếp số hàng chưa bán hết bỏ vào gùi đem gửi rồi cùng ông ghé lại một quán nước ven hồ.

Sau khi gọi hai ly nước cam tươi, ông già nhìn Loan trìu mến:

- Cháu có một giọng hát vàng và một tiếng nhạc độc đáo không gì sánh được. CÓ lẽ cháu cũng chưa tự biết điều đó Cháu à, không phải hôm nay ta mới biết cháu.

Ta biết cháu từ lâu rồi. Cháu có nhớ cái trại hè thiếu nhi toàn quốc ở thành phố Biển không? Đêm hên hoan văn nghệ ở trại hè, cháu lên thổi nhạc lá, cả nhạc cụ lẫn giai điệu đều rất lạ đối với ta. Ta sung sướng vì bỗng gặp được một mầm non tài năng âm nhạc. Sau buổi liên hoan, ta đi tìm cháu thì cháu đã biến mất một cách khó hiểu. Mãi sau những người trong ban tổ chức trại hè mới cho ta biết gia đình cháu bị tai nạn. Ta định thu xếp lên thành phố Núi này tìm cháu nhưng thời gian ấy chính gia đình ta cũng đang gặp cơn quẫn bách. Ta phải tạm gác âm nhạc để nhận làm chân phiên dịch cho một đội lao động xuất khẩu sang Nga, vì trước kia ta học Nhạc ở Nga và rất giỏi tiếng Nga. Gần đây ta mới về nước với một số vốn tàm tạm và trở lại với âm nhạc.

May mắn sao, ta được mời vừa làm cố vấn vừa giảng dạy cho nhạc viện của thành phố này. Ta nghĩ ngay tới cháu và đi tìm cháu. Ta khuyên cháu nên thi vào nhạc viện để năng khiếu âm nhạc của cháu được phát triển hoàn hảo.

- Bác ơi. nhưng nhà cháu nghèo lắm, dẫu có thi đậu cháu cũng chẳng thể theo học được.

- cháu Cứ dự thi đi, ta tin rằng thế nào cháu cũng đậu cao và giành được một suất học bổng đặc biệt.

- Bác ơi, ở nhạc viện người ta có dạy thêm văn hóa không bác?

- CÓ chứ, một chương trình văn hóa song song với giáo trình âm nhạc.

- Bao giờ thi hả bác?

- Chỉ có ba ngày nữa thôi, vì vậy ta mới bảo chuyện này rất gấp mà. Bây giờ cháu đi với bác tới nhạc viện để người ta hướng dẫn cách làm hồ sơ xin dự tuyển.

Những công việc bận rộn để được thi vào nhạc viện và niềm háo hức trước tương lai tươi sáng đang hé mở khiến Loan quên khuấy mất lời hẹn với người con trai mới quen. Đến khi cô nhớ ra thì không biết làm sao liên lạc với anh. Soạn hàng trong gùi, tình cờ cô thấy tấm danh thiếp của anh. CÔ bèn tới điện thoại công cộng gọi.

Nhưng người nghe đầu dây kia trả lời toàn bằng tiếng nước ngoài, cô chẳng hiểu gì cả, đành thất vọng gác máy.

Trong những ngày chờ kết quả thi ở nhạc viện, Loan vẫn đi bán hàng trên bãi cỏ ven hồ như mọi khi. CÔ thầm hy vọng sẽ thấy người con trai ấy tới để được gặp lại anh, để nói với anh một lời xin lỗi. Suốt cả tuần không thấy anh. CÓ lẽ anh ta đã rời thành phố này mãi mãi rồi chăng?

Loan trúng tuyển vào nhạc viện với số điểm cao nhất. cô nghỉ hẳn bán hàng. Trong niềm vui lớn được đi học nhạc, lòng cô không khỏi nhuốm một chút buồn:

biết bao giờ mới được gặp lại người con trai ấy?

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám