Một Thời Ta Đuổi Bóng

33.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Trước Sau
Một Thời Ta Đuổi Bóng

Quý Phi đang ở dưới cảng thì thấy Hạ Lan tất tả đi xuống . Vẻ mặt hơ hải đến nỗi ai cũng phải quay lại nhìn . Quý Phi đi về phía cô , chưa kịp lên tiếng thì Hạ Lan đã nói trước :

- Em lên phòng giám đốc ngay đi . Có chuyện nữa rồi . Chú Hoàng đang giận lắm , quá tháo um sùm luôn .

Quý Phi tháo găng tay ra , thảy xuống bàn , rồi đi theo Hạ Lan . Cô cũng đâm lo theo :

- Có chuyện gì vậy chị ? Quát tháo ai ?

- Em đó .

Quý Phi nhíu mày suy nghĩ :

- Là em hả ? Nhưng em đâu có gây ra chuyện gì đâu .

- Khách hàng gọi điện thoại khiếu nại giám đốc , nguyên lô hàng xuất sang đó điều bị hư . Đúng hơn là tôm bị bơm aga . Họ làm dữ lắm , đòi cắt hợp đồng với công ty luôn . Quy ra trách nhiệm là em đó . Vì lô hàng đó là em nhập .

Quý Phi chợt đứng lại , mặt tái nhợt :

- Sao đến nỗi như vậy lận ? Em không biết . Tại sao kỳ vậy ? Chẳng lẽ họ qua mặt em ?

- Chị cũng không biết nữa . Nhưng giám đốc giận lắm . Nãy giờ tụi chị im re không dám hó hé . Chị nghĩ em sẽ bị kỷ luật đấy . Chuyện này không đơn giản đâu .

"Đây đúng là sự cố ngoài sự tưởng tượng của mình" . Và Quý Phi thấy sợ tái người . Tay cô lạnh ngắt . đến nổi Hạ Lan phải kêu lên :

- Sao tay em lạnh quá vậy ?

- Em sợ quá chị ạ .

- Đừng sợ . Để chị vô đó với em . Mà chú ấy cưng em lắm , chắc không sao đâu .

- Nhưng đây là chuyện nghiêm trọng , như thế là mất uy tín của công ty .

Cô không nói được gì vì quá sợ . Và im lặng suốt cho đến lúc lên phòng giám đốc . Hạ Lan đẩy cửa cho cô , rồi cũng đi vô theo . Vừa thấy cô , giám đốc Phú Hoàng đã quát lên :

- Cô làm ăn kiểu gì vậy hả ?

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần , Quý Phi vẫn giật bắn mình . Cô đứng im như pho tượng . Ông giám đốc vẫn quát còn lớn tiếng hơn lúc nãy :

- Trong công ty , cô là người lộn xộn nhất , nay gây ra chuyện này , mai gây ra chuyện khác . Hết gây rối nội bộ rồi lại làm mất khách hàng .

Ông đập tay xuống bàn cái rầm :

- Cô làm ăn kiểu gì vậy ?

Quý Phi ngẩng đầu lên , mở lớn mắt nhìn ông , lắp bắp :

- Con biết con có lỗi là sơ xuất trong công việc . Nhưng còn … nhưng còn chuyện gây rối nội bộ … là không có . Người khác gây trước , con chỉ phản ứng thôi .

Hạ Lan hết hồn nhìn qua cô . Đến nước này , mà còn dám cãi . Dù biết là nói đúng , nhưng không nên đính chính lúc này . Giám đốc đang giận , nói gì lại không được . Thật là khờ khạo quá .

Quả nhiên , giám đốc Phú Hoàng giận điên cả người .

- Cô còn dám cãi hả ? Cô quen thói cãi lệnh rồi phải không ?

Quý Phi vẫn nhìn sững ông . Sợ run nhưng vẫn còn ấm ức vì bị nói oan . Cô định phản đối tiếp , nhưng Hạ Lan đã luồn tay sau lưng , bấm cô một cái như ra hiệu . Thế là cô đứng im .

Giám đốc vẫn đỏ bừng mặt , tiếp tục quát tháo :

- Để bọn thương lái qua mặt cả lô hàng mà cũng không biết . Cô làm việc kiểu gì vậy ? Đầu óc để ở đâu hả ? Hay là cô ăn chia với bọn họ ?

- Không có . – Quý Phi kêu lên .

- Câm ngay ! Cô có biết cô làm mất uy tín cả công ty không ? Mất một hợp đồng cô có đền nổi không ? Cô nghỉ việc đi .

Quý Phi chợt bụm miệng , bật lên khóc . Rồi bất chợt quay người chạy ra ngoài .

Cô làm cả giám đốc lẫn Hạ Lan đều bị bất ngờ . Ông ta im lặng nhìn theo cô . Rồi hất mặt về phía Hạ Lan :

- Đi theo cô ta đi . Coi chừng cô ta chạy ra đường đó .

- Dạ .

Hạ Lan hấp tấp đuổi theo Quý Phi . Phía trước , Quý Phi chạy xuống phòng nghỉ . Cô định đi theo dỗ . Nhưng đến giữa sân thì thấy xe Trần Nghiêm từ ngoài cổng chạy vào . Cô bèn đứng lại chờ anh . Nhưng rồi , cô đổi ý đi ra tận chỗ đậu xe .

Trần Nghiêm vừa đóng cửa xong , xoay người qua thấy Hạ Lan , anh hơi ngạc nhiên :

- Có chuyện gì vậy ? Nhìn chị không được bình thường .

- Quý Phi nó khóc đấy . Nó …

Trần Nghiêm thoáng nhíu mày :

- Lại gây với ai nữa hả ?

Hạ Lan buộc miệng :

- Với giám đốc .

- Chị nói gì ? – Trần Nghiêm nhướng mắt .

Hạ Lan vội sửa lại :

- Trời ơi ! Tôi nói năng lộn xộn quá . Nó dám cãi lại giám đốc .

- Cô ấy điên rồi sao ? Nhưng có chuyện gì vậy ?

- Khách hàng khiếu nại là tôm bị bơm aga , mà lô hàng đó là Quý Phi nhập . Ông gọi nó lên la nó .

- Có lỗi mà còn cãi à ? Cô ta quá đáng thật .

- Không phải cãi chuyện đó . Tại ổng nói nó gây xào xáo nội bộ . Nó cãi lại là không có .

- Lẽ ra cô ta nên im lặng .

- Nhưng tính nó cậu biết rồi , cái gì oan ức là cãi tới bến . Lúc nãy nó vừa sợ vừa tức , nhìn nó run đến phát tội .

- Cô ta còn trên đó không ?

- Không , ổng nói chưa hết câu là cổ khóc rồi bỏ chạy ra ngoài . Làm ổng bất ngờ làm thinh luôn .

Trần Nghiêm thoáng mím môi :

- Khóc nhiều lắm à ?

- Ừ .

- Cô ta đâu rồi ? Chị biết không ?

- Đi xuống phòng nghỉ rồi .

- Thôi được , để tôi giải quyết .

Anh đi nhanh vào sân . Hạ Lan cũng đi theo . Cô chép miệng :

- Chuyện này lớn quá , đây rồi không biết có đền không . Chú Hoàng giận dữ lắm . Ổng la quá trời .

- Lẽ ra , chị nên gọi tôi về và đừng để Quý Phi lên phòng giám đốc .

- Lúc đó quýnh quá , nên tôi quên .

- Thôi được , chị lên làm việc đi .

- Cậu xuống dỗ nó nghe .

Một Thời Ta Đuổi Bóng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám