Một Thời Ta Đuổi Bóng

26.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Trước Sau
Một Thời Ta Đuổi Bóng

Có lẽ Trúc Hiền rủ Trần Nghiêm đi đâu đó , cô nghe tiếng anh vọng xuống :

- Cám ơn em đã nhớ sinh nhật anh . Nhưng anh chỉ có thể dừng lại ở sự cám ơn mà thôi .

- Em thật tình muốn có một buổi ở bên anh . Anh có biết em chờ bao lâu rồi không ? Mấy lần trước anh có thể từ chối , nhưng đây là sinh nhật anh …

Trần Nghiêm ngắt lời :

- Với anh, nó cũng không khác hơn ngày thường , và anh muốn từ đây về sau , em đừng phí thời gian cho anh nữa .

- Nói chính xác là anh không muốn phí thời gian cho em . Em không ngờ anh hận em như vậy .

Giọng Trần Nghiêm nhẹ nhàng pha một chút thương hại :

- Em đừng quan trọng hóa vấn đề như vậy . Thật ra , chúng ta chia tay nhau rất nhẹ nhàng . Anh không để tâm hận thù hay cảm nghĩ gì đó tương tự . Đừng vương vít về anh nữa .

Hình như Trúc Hiền bắt đầu khóc . Quý Phi nghe tiếng cô ta sụt sịt :

- Nhưng em thì không thể , anh có biết em đã đau đớn tới mức nào không ? Khi mất anh rồi , em nhận ra em yêu anh nhiều hơn em tưởng .

- Nếu có , thì đó là bất hạnh cho em .

- Em xin anh , đừng thử thách em thêm nữa . Em đã đau khổ lắm rồi .

Giọng Trần Nghiêm gần như bình thản :

- Anh không thử thách . Hãy hiểu đúng ý anh . Với anh , đó chỉ là một tình cảm tốt đẹp , chưa đến nổi làm anh phải đau khổ . Và nó đã qua rồi , anh không thể khơi nó lại . Hiểu như vậy , em sẽ có quyết định sáng suốt hơn .

- Chẳng lẽ anh chưa hề yêu em ? Hay anh cố chấp ?

- Anh chẳng đủ sức cố chấp , nếu anh đã từng yêu điên đảo . Hãy nhìn vào sự thật Trúc Hiền ạ . Rằng anh đã có ý định tìm hiểu , chứ chưa bao giờ nói yêu em .

- Anh là người như vậy đó sao ? Nếu biết anh không yêu em , em đã không từ chối anh ta .

Không hiểu Trần Nghiêm đang nghĩ gì , anh cứ im lặng khá lâu , rồi nói bằng giọng hòa nhã :

- Có lẽ em không nên ảo tưởng về Thiên Vũ . Hãy tìm hiểu tình cảm chân thật của anh ta . Tìm hiểu xem anh ta còn tấn công cô gái nào khác không .

Tim Quý Phi như ngừng đập khi nghe câu đó . Cô không hiểu có phải Trần Nghiêm muốn ám chỉ cô , vì anh đã thấy Thiên Vũ tán tỉnh cô ra sao . Anh muốn ám chỉ cô hay người nào khác nữa ? Giá mà anh nói thẳng điều đó ra .

Nhưng hình như Trúc Hiền không quan tâm chuyện đó , cô nói một cách dửng dưng .

- Em nói để mà nói , chứ thật sự em đã quên anh ta rồi . Em xin anh , ai cũng có những phút sai lầm . Anh là người vị tha , đừng hành hạ em nữa .

Trần Nghiêm trầm giọng :

- Anh đã nói rất nhiều lần , nhưng hình như em không nhận thức được . Có lẽ anh phải nói thẳng , em hãy tỉnh táo lại đi . Một chút cảm mến không có nghĩa là tất cả đâu .

- Anh bảo anh không yêu em . Nhưng những gì anh đã làm cho em thì sao ? Chẳng lẽ anh đểu tới mức như vậy ? Anh đã đeo đuổi đến nổi gia đình em đã tưởng anh tiến tới hôn nhân với em .

- Rất tiếc là có dự hiểu lầm như vậy . Thật lòng , anh cũng mong tình cảm sẽ phát triển tốt đẹp . Nhưng nó đã không như anh nghĩ .

Cả hai im lặng khá lâu . Quý Phi nghĩ là họ đã chấm dứt câu chuyện . Cô định đi xuống thì chợt giọng Trần Nghiêm vang lên :

- Anh đã nghĩ về một người khác , anh nói điều này vì muốn giúp em dừng lại . Đừng chờ đợi gì ở anh nữa .

Trúc Hiền gần như kêu lên hãi hùng :

- Vậy là em đã đón trúng . Có phải người đó là Quý Phi không ?

Tim Quý Phi như ngừng đập , cô bước lên một bước nữa để nghe cho rõ . Nhưng Trần Nghiêm đã làm cô thất vọng , khi anh nói một cách dửng dưng :

- Đừng tìm hiểu làm gì , và cũng đừng quan tâm chuyện của anh nữa .

Nhưng Trúc Hiền vẫn nói một cách tuyệt vọng :

- Có phải là Quý Phi không , anh nói đi .

- Anh không thích và cũng không muốn ai biết nhiều về mình . Hãy giữ một khoảng cách để còn tôn trọng nhau Trúc Hiền ạ .

- Nhưng …

- Em về đi , tối rồi đó Trúc Hiền .

Quý Phi vội đi nhanh xuống cầu thang . Rất may là không còn ai ở tầng trên . Cô có cảm giác vừa tự xấu hổ , vừa sợ bị hai người phát hiện mình ở đây .

Xui cho Quý Phi , gần xuống đất thì giày của cô bị đứt quai . Cô ngồi xuống tháo nó ra . Chưa tháo xong chiếc bên kia thì có tiếng chân đi xuống . Cô hoảng hồn ngẩng lên nhìn .

Trúc Hiền đang thẩn thờ đi xuống , vẻ mặt buồn như gom cả mùa thu . Xuống gần chỗ Quý Phi , cô dừng lại như ngạc nhiên , rồi nhìn đôi giày trên tay Quý Phi , cô hỏi :

- Giày của chị Phi sao vậy ?

- Lúc nãy tự nhiên bị đứt quai , mình định chờ Trúc Hiền xuống đi mua đôi khác giùm mình .

Trúc Hiền thẩn thờ đến mức không nhận ra lời nói dối của Quý Phi , cô lẳng lặng gật đầu :

- Ở đây chờ mình đi , mình ra ngoài kia mua cho .

- Để mình ra cổng chờ , Hiền khỏi trở về .

- Ừ .

Nói xong , Trúc Hiền bỏ đi nhanh . Quý Phi có cảm tưởng Trúc Hiền muốn tránh mình . Đến giờ , cô mới nhận ra mình có cô bạn không đơn giản .

Tại sao Trúc Hiền nghĩ Trần Nghiêm thích cô ? Và đã nghĩ như vậy , mà cô nàng không hề hé môi nói với cô . Thật ra , xung quanh mình , có lẽ Hạ Lan là nguời dễ hiểu nhất .

**

*

Quý Phi lái xe vào sân , rồi hối hả đi vào phòng khách . Tối nay , bỗng nhiên , mẹ gọi cô về . Lúc đó , cô đang ngồi xem ti vi với Hạ Lan . Và cô đã mừng quýnh quáng đến nỗi không nhớ cả thay đồ . Nếu Hạ Lan không nhắc , có lẽ cô đã để nguyên bộ đồ lửng mặc ở nhà , chạy ra xe mà về .

Suốt trên đường đi , Quý Phi đã rơm rớm nước mắt mấy lần vì xúc động . Cô nghĩ mẹ đã nhớ cô , đã bỏ qua tất cả mọi chuyện . Gia đình cô sẽ trở lại yên ấm như xưa kia .

Thời gian sau này , khi thật sự sống cảnh buồn bã của gia đình , cô mới hiểu hết tại sao Trần Nghiêm cấm cô tìm hiểu chuyện người lớn . Cô đã cãi lời anh , và kết quả buồn thảm mà trước kia , khi còn sung sướng cô đã không hình dung ra nổi .

Khi cô vào phòng khách thì thấy ba và mẹ đang ngồi chờ sẵn . Cô rụt rè nhìn bà Quý , vẻ mặt nghiêm và khô khan của bà khiến cô không dám nhõng nhẽo , hay vồ vập mừng rỡ .

Cô nhìn qua ba , ông cũng có vẻ căng thẳng , như đang giải quyết chuyện nghiêm trọng . Cô nghĩ là mọi chuyện vẫn không sáng sủa hơn . Tự nhiên cô linh cảm một điều gì đó rất đáng sợ .

Đợi Quý Phi ngồi xuống , bà Quý bắt đầu lên tiếng bằng giọng lạnh lùng và đột ngột :

- Ba mẹ đã quyết định ly dị rồi , tất cả mọi chuyện đều đã thỏa thuận xong , chỉ còn lại vấn đề của con . Con sẽ theo ba hay mẹ ?

Quý Phi buồn nhũn người . Cô nhìn mẹ một cách tuyệt vọng :

- Con không muốn nhà mình chia cách như vậy . Nếu con làm mẹ giận thì …

Bà Quý ngắt lời :

- Chuyện đã giải quyết xong rồi , con không làm thay đổi được đâu . Con chỉ có thể chọn lựa mà thôi .

Quý Phi vẫn không rời mắt khỏi mẹ . Cô hầu như không còn nhận ra đó là mẹ mình . Những gì là tình thương vô tận , cô hay đọc trong mắt bà trước đây , bây giờ chỉ còn là ánh lửa thù hằn gay gắt . Trong một phút , cô chới với nhận ra mình đã phạm một lỗi lầm sâu sắc hơn đã nghĩ .

Và cô tiếp tục năn nỉ :

- Con không hề qua nhà dì Chi nữa , và cũng đã không còn …

Bà Quý lại ngắt lời :

- Con đừng giải thích . Trong đầu mẹ , mẹ ghét nhất là sự phản bội . Vậy mà hai người mẹ yêu thương nhất đều lừa dối mẹ . Khi con đã như vậy , mẹ không còn lý do gì để hy sinh nữa . Bây giờ mẹ sẽ sống cho mẹ .

Quý Phi lặng yên , không biết nói gì . Bà Quý vẫn tiếp tục , giọng gai góc :

- Bây giờ con lớn rồi , vài năm nữa cũng sẽ có gia đình riêng . Mẹ đã làm đủ bổn phận rồi , đừng trách mẹ .

Quý Phi nói khẽ :

- Sao mẹ thay đổi nhiều vậy hả mẹ ? Con gần như không còn nhận ra mẹ nữa . Lẽ nào mẹ không còn thương con nữa .

- Có thương nhiều cũng chỉ nhận được sự đau lòng thôi . Mẹ không chấp nhận con gái coi thường chính mẹ ruột của mình , để đi san sẻ tình cảm với người đàn bà suốt đời ăn cắp hạnh phúc của mẹ .

- Chẳng lẽ vì giận con mà mẹ bỏ cả gia đình ?

Bà Quý lạnh lùng :

- Mẹ đã muốn bỏ từ lâu , nhưng đã kiên nhẫn chờ lúc con có gia đình . Nhưng bây giờ con đã biết , con đã không cần phải có mẹ , mẹ muốn sống cho riêng mẹ .

Thấy cô định mở miệng , bà lắc đầu không cho nói :

- Con chỉ có quyền chọn lựa mà thôi . Một mình con không cứu vãn nổi gia đình này nữa đâu .

Quý Phi bật khóc :

- Con không muốn chọn lựa gì hết , thà con đừng biết chuyện này còn hơn .

Rồi cô đứng dậy , bỏ chạy ra sân và hấp tấp lái xe đi ra cổng .

Cô trở về nhà Hạ Lan với vẻ mặt thẩn thờ . Hạ Lan đeo theo ngồi bên cô , hỏi với vẻ săn sóc :

- Bên nhà có chuyện gì vậy , Phi ? Sao lại trở qua đây sớm vậy ?

Quý Phi hỏi mà mắt vẫn đăm chiêu nhìn vào một góc :

- Theo chị , có phải vì buổi sáng mẹ gặp em đi chợ với dì Chi , mà mẹ muốn ly dị với ba em không ?

Hạ Lan suy nghĩ rất lâu , rồi nói dè dặt :

- Mẹ em gọi em về để nói chuyện đó hả ?

- Dạ .

- Nếu nói vì lần gặp đó thì có vẻ vô lý . Nhưng mẹ em nghĩ sâu sắc hơn và có lý do riêng của bà ấy .

- Em không hiểu nổi tại sao mẹ giận đến như vậy .

- Thử lý giải xem . Bà ấy bị ba em lợi dụng , sống không có tình yêu đã khổ rồi . Đằng này ba em lợi dụng bà ấy để lo cho dì Chi . Một người kiêu hãnh như bà ấy , chắc chắn là sự thù hận sẽ dữ dội hơn .

Quý Phi thở dài , đôi mắt buồn thăm thẳm :

- Em hiểu điều đó lắm .

- Khi biết em có tình cảm với người mà mình thù ghét , tất nhiên bà ấy không đồng ý rồi . Đằng này , lại có cảm giác em giấu giếm , gian dối , mẹ em hụt hẫng ghê gớm lắm .

- Nhưng chẳng lẽ mẹ giận đến nổi không thương em nữa ?

- Chị nghĩ là trong thâm tâm , mẹ em muốn em theo mẹ , trong trường hợp ly dị .

- Mẹ không nói gì cả , chỉ bảo em chọn lựa thôi .

- Vì bà ấy còn giận em mà .

Quý Phi chống cằm ủ rủ :

- Em không muốn bỏ ai cả . Để mẹ sống một mình em không nỡ , mà bỏ ba thì em cũng không nỡ .

Cô đăm chiêu suy nghĩ một lúc , rồi lại thở dài :

- Mẹ cứ bảo muốn sống cuộc đời riêng của mẹ , em hoang mang lắm , đã chắc gì mẹ muốn em theo .

- Có thể bà ấy muốn chấm dứt sự chịu đựng nên quyết định ly dị , chứ không phải có ý định nào khác .

- Theo chị thì em sống cùng lúc hai người , được không ?

- Chắc khó lắm .

Quý Phi lại im lặng . Hỏi thế , nhưng cô biết cô chỉ có thể chọn một . Vì mẹ cô rất khe khắc . Nhớ lại cử chỉ xa lạ của bà lúc nãy , cô đâm ra hụt hẫng , hoang mang ghê gớm . Lẽ nào một người mẹ cưng cô như trứng mỏng , lại có thể trở nên ghét bỏ như thế .

Quý Phi buồn đến mức không còn tinh thần nghĩ đến bất cứ cái gì . Mấy ngày liền , cô không đi làm nổi , cả ngày cứ nằm suốt trên gường . Bi đát giống như người thất tình .

Sáng nay , Hạ Lan đi làm một lát thì Trần Nghiêm đến . Nghe tiếng gõ cửa khá lâu , Quý Phi mới lững thững đi ra mở . Cô vô cùng ngạc nhiên khi nhận ra người khách đó là anh . Trần Nghiêm đứng nhìn cô hơi lâu , rồi lên tiếng :

- Không mời tôi vào sao ?

Một Thời Ta Đuổi Bóng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám