Một Thời Ta Đuổi Bóng

31.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Trước Sau
Một Thời Ta Đuổi Bóng

Một tháng sau , bà Quý và ông giám đốc tổ chức một tiệc cưới nhỏ chỉ có những người trong gia đình và vài người bạn thân . Quý Phi dự một cách bình thản , ngoan ngoãn như đứa bé . Chính vẻ nhẫn nhục đó làm cô có phong cách dễ thương rất ấn tượng . Đến nỗi khách khứa chú ý đến cô nhiều hơn cả hai nhân vật chính .

Và đến khi xong buổi tiệc , khi ba mới của cô còn lo tiễn khách , cô đã theo mẹ vào phòng thay đồ . Vừa giúp bà thu dọn , cô vừa nói hết sức bình tĩnh :

- Ngày mai mẹ dọn về nhà mới với dượng một mình mẹ nhé . Con sẽ không đến ở đó với mẹ , mà đến ở nhà ba . Con …

Nhưng không đợi cô nói hết câu , bà Quý bàng hoàng ngắt lời cô :

- Tại sao con đổi ý như vậy ?

Quý Phi nói nhỏ :

- Lúc trước con biết con sẽ không đến ở chung với mẹ . Nhưng con sợ nói ra mẹ sẽ phân vân . Bây giờ mọi chuyện đâu vào đó rồi , mẹ sẽ yên ổn rồi , con không muốn làm phiền mẹ nữa .

Bà Quý gần như ngã xuống ghế , khuôn mặt tái đi :

- Con giải quyết ngấm ngầm như vậy sao , con chủ động quyết định mà không cho mẹ có dịp để bàn bạc với con , thật là …

Bà nghẹn lại , không nói được nữa . Bây giờ chính Quý Phi làm bà bị sốc dữ dội . Dù cố trấn tỉnh , bà vẫn khóc sụt sịt :

- Con không còn thương mẹ sao , Quý Phi ?

Quý Phi bậm môi , trả lời lặng lẽ :

- Con nghĩ , thương mẹ có nghĩa là đừng làm mẹ vướng víu , chứ không phải quẩn chân mẹ như truớc kia nữa . Con lớn rồi , và bây giờ bổn phận của con là phải ở với ba , để cho mẹ đuợc thoải mái .

- Con làm mẹ bị dằn vặt , chứ không thoải mái như con tưởng . Mẹ muốn lúc nào cũng giữ con bên mình , ngay cả lúc con có chồng . Vậy mà con …

Quý Phi cũng khóc thút thít :

- Thôi mẹ à ! Con lớn rồi , tự lo cho mình được rồi . Mà mẹ cũng đừng lấn cấn chuyện của con , coi chừng bác Trực không vui . Đừng bàn bạc gì nữa mẹ ạ .

Lúc đó , có tiếng chân ông Trực đi lên . Hai mẹ con vội chùi nước mắt . Quý Phi vội đi ra trước khi ông vào phòng . Cô gặp ông ở gần cầu thang . Ông nhìn cô một cách âu yếm :

- Xong chưa con gái ? Mẹ con đâu rồi ?

- Dạ , mẹ con còn ở trong phòng , để con về trước dọn dẹp nhà cửa . Bạn con chờ con dưới kia .

Rồi cô lách qua ông , chạy xuống cầu thang . Ông Trực đi theo đến lan can , nói vọng xuống :

- Bảo bạn bè về trước đi con . Lát nữa con về sau với mẹ . Dượng đưa hai mẹ con đi ăn . Từ tối tới giờ chắc con không ăn được cái gì đâu .

Quý Phi vội lắc đầu :

- Dạ, thôi đượng ạ .

Rồi cô chạy biến xuống đường . Thật ra , cô không có bạn bè gì chờ . Chỉ là một cái cớ để tránh mặt ba mới . Cô biết ông ấy không ghét mình , thậm chí có thể thương . Nhưng tim cô còn đầy buồn khổ vì sự mất mát , không ai có thể thay thế được ba mình . Cô không thể tiếp nhận người khác được .

Quý Phi đi dọc theo lề đường . Tối nay , cô cảm thấy cô đơn ghê gớm . Cô đứng lại định đón taxi đến nhà Hạ Lan , nhưng trong khi còn chờ , thì một chiếc xe dừng lại trước mặt cô . Quý Phi nghiêng đầu xuống nhìn , cô thấy Trần Nghiêm . Anh nghiêng người tới mở cửa cho cô .

- Lên đi , tôi đưa về .

Quý Phi ngồi vào trong , đóng cửa lại . Trần Nghiêm vẫn không cho xe chạy , anh quay qua Quý Phi :

- Cô định đón xe à ? Sao cô về một mình vậy ?

- Tại tôi muốn vậy .

Trần Nghiêm không hỏi nữa . Anh im lặng lái xe . Quý Phi chống tay lên thành cửa , áp mặt nhìn ra ngoài đường , dáng điệu cô buồn đến nổi Trần Nghiêm phải nhìn cô mấy lần . Rồi anh lại lên tiếng :

- Tiệc xong rồi phải không ?

- Sao anh biết ? – Cô hỏi mà vẫn không quay lại .

Trần Nghiêm không trả lời thẳng , chỉ hỏi tiếp:

- Cô không nên có thái độ tránh né như vậy . Đừng làm mẹ cô khó xử . Đúng ra cô nên về với mẹ cô .

Quý Phi lặng lẽ cười một mình , nhưng vẫn không nói gì . Cử chỉ của cô làm Trần Nghiêm lại phải quay qua nhìn lần nữa , và lập lại :

- Cô không nên như vậy , cô đã từng nói không cần đến ba mẹ , bây giờ phải cứng rắn lên chứ .

- Nhưng tôi có làm gì đâu . Tối nay tôi đã phụ với mẹ , đã không có cử chỉ nào làm mẹ tôi buồn .

- Nhưng đến giờ cuối cô lại thế này , sao không ráng làm cho hết bổn phận của mình ?

- Tôi không làm nổi . Lúc nãy dượng ấy bảo đưa mẹ với tôi đi ăn . Nhưng tôi không thể ở gần họ lúc này .

- Vậy bây giờ cô muốn đi đâu ?

- Tôi muốn tới nhà chị Lan .

Trần Nghiêm lắc đầu , giọng cứng rắn :

- Không được .

- Sao lại không được , tối nay … tối nay , tôi buồn lắm , anh biết không ? Không có chị ấy , tôi sẽ càng cô đơn hơn .

Trần Nghiêm không trả lời , anh lặng lẽ rẽ qua một con đường khác , rồi dừng lại trước một quán cà phê . Quý Phi nhìn vào quán , rồi quay qua nhìn anh . Cô chưa kịp hỏi thì anh lên tiếng :

- Vào đây nói chuyện , hết buồn rồi thì về nhà , đừng đi đâu nữa cả .

Anh xuống xe , đi vòng qua bên Quý Phi , cô vẫn ngồi yên một cách thụ động . Buồn chán , anh bèn mở cửa , chìa tay ra :

- Xuống xe đi .

Quý Phi lưỡng lự đặt tay vào tay Trần Nghiêm , và trong lúc này , cái nắm tay của anh như nâng đỡ , làm cho cô thấy bên cạnh mình còn có một người chia sẽ . Hơn cả sự yên ổn nếu có Hạ Lan .

Đứng trong thang máy , Trần Nghiêm quay lại phía đối diện , nhìn cô một cách tình cảm hơn. Cái nhìn mà trước đây , Quý Phi chưa bao giờ thấy Và mặc dù đang buồn , cô vẫn nhớ lại ánh mắt lạnh lùng đầy ác cảm trước kia . Bất giác , cô hơi lùi lại .

Trần Nghiêm vẫn không rời mắt khỏi cô :

- Cô làm sao vậy ?

Quý Phi lắc đầu không trả lời . Nhìn thấy thang máy mở cửa , cô bèn bước ra trước . Trần Nghiêm bỏ qua cử chỉ tránh né đó , anh ra hiệu cho cô rẽ về bên phải :

- Đi lối này sẽ lên sân thượng đó . Cô đã tới đây lần nào chưa ?

- Chưa .

Trần Nghiêm không hỏi nữa , anh đưa Quý Phi len lõi qua dãy bàn . Đến một bàn trống ở phía trong góc tường . Thấy cô nhìn quanh . Anh nói như giải thích :

- Nếu còn bàn ở phía ngoài , cô có thể nhìn xuống đường , cũng hay lắm . Cô uống gì ?

- Cà phê đen .

- Sao ?

- Tôi muốn uống cà phê .

Trần Nghiêm lắc đầu :

- Giờ này uống cà phê , cô sẽ thức suốt đêm , dù sao sáng mai cô vẫn phải đi làm .

Và anh gọi cho Quý Phi ly cam vắt , còn mình thì một phin cà phê .

Gọi nước xong , anh xoay người hẳn về phía cô . Trở lại câu chuyện lúc nãy :

- Rồi cô định sẽ thế nào nữa ?

- Anh muốn hỏi chuyện của nhà tôi ?

Trần Nghiêm nhìn cô , im lặng gật đầu . Cô chợt nhìn tránh đi chỗ khác .

- Có lẽ tôi sẽ sống một mình .

- Cô muốn né tránh hạnh phúc của mẹ cô ?

- Tôi ích kỷ phải không ?

- Tôi không cho đó là ích kỷ , nhưng thay vì như vậy , sao không về nhà ba cô ?

Quý Phi cười tư lự :

- Tôi muốn cả ba và mẹ đều không vướng bận tôi . Ba tôi … ba tôi sẽ có …

Nói đến đó , cô im bặt . Hiểu ra mình không nên nói chuyện đó trước mặt Trần Nghiêm . Nhưng anh thản nhiên :

- Cô nghĩ ba cô sẽ trở lại tìm mẹ tôi ?

Quý Phi quay chỗ khác để tránh phải trả lời . Và thật đột ngột , Trần Nghiêm kéo mặt cô lại :

- Cứ nhìn thẳng vấn đề , đừng né tránh như vậy .

Quý Phi miễn cưỡng ngước lên nhìn anh , nhưng rồi cô lại nhìn xuống :

- Đừng nói chuyện đó . Tôi không muốn phải … tôi không muốn xen vào chuyện người lớn . Nhất là phải nói chuyện này với anh . Thôi đi .

Trần Nghiêm im lặng lấy thuốc ra hút . Nhìn anh có vẻ khó hiểu , nhất là khi nhắc đến ông Huỳnh .

Quý Phi chống cằm nhìn xuống ly nước , vẻ mặt đăm chiêu :

- Lúc nãy khi đi một mình ngoài đường , tôi lại có ý nghĩ hối hận . Nếu tôi nghe lời anh từ lúc đầu … Và nếu tôi nghĩ làm từ lúc đầu , có lẽ bây giờ tôi vẫn sống yên ổn .

Trần Nghiêm cười nhếch môi :

- Chuyện gì đã qua thì đừng nên hối hận , tôi ngạc nhiên là đến lúc này cô vẫn không nhận ra .

Quý Phi hơi ngước lên :

- Nhận ra cái gì ?

- Cho dù cô không biết , cho dù cô không làm điều gì , thì rồi mẹ cô cũng sẽ bức phá . Chuyện phát hiện cô qua lại với mẹ tôi chỉ là một lý do nhỏ . Không có nó , mẹ cô vẫn sẽ cứ ly dị . Bởi vì người vợ ông ấy đã chết .

Im lặng giây lát , anh nhận xét :

- Tôi nghĩ cô đã trưởng thành hơn , thế mà cô cứ vẫn mãi là một đứa bé .

Quý Phi hơi giận , cô bèn lặng thinh để trả lời . Cử chỉ đó không hề làm Trần Nghiêm hối hận . Giọng anh vẫn thản nhiên :

- Cô nên đến với ba cô đi . Như vậy vẫn hay hơn là có một mình .

- Tôi muốn đến với chị Lan .

- Chị ấy không phải là người trong gia đình cô . Tôi thấy cô vẫn còn cần cha mẹ lắm , không giống như những người cùng trang lứa với cô .

- Thôi , đừng nói chuyện đó nữa .

- Và cô cũng không nên né tránh sự thật .

Quý Phi chống cằm nhìn xuống ly nước , lặng lẽ nghĩ về hoàn cảnh của mình . Lúc này , người cô cần là Hạ Lan . Nhưng Trần Nghiêm lại bảo cô đến sống với ba cô . Cô biết anh luôn làm những chuyện đúng . Và vì vậy cô trở nên phân vân .

Bỗng nhiên cô thèm được chúi vào lòng Trần Nghiêm , được nghe anh an ủi và bảo rằng cô không mất mát gì cả . Rằng cô vẫn rất yên ổn như cuộc sống không có gì thay đổi .

Nhưng Trần Nghiêm không phải mẫu người tình cảm để có những cử chỉ dịu dàng đó . Anh chỉ tác động đến lý trí của cô . Bắt cô phải mạnh nẽ , trong khi lúc này cô thật yếu đuối .

Tại sao cô lại yêu mãi con người lạnh lùng như tảng băng này chứ ?

Quý Phi ngồi suy nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác . Trần Nghiêm cũng im lặng hút thuốc . Tối nay , Quý Phi đang buồn , nếu không có tâm trạng bất ổn , hẳn cô sẽ có thể nhận ra vẻ khác biệt ở anh .

Chợt cô đưa mắt nhìn qua bàn bên trái , cách cô một bàn . Trúc Hiền đang ngồi đó với một người bạn . Có lẽ đã ngồi lâu lắm , nhưng cô không thấy . Và nhìn dáng điệu của Trúc Hiền , Quý Phi biết cô đã thấy hai người .

Cô đưa mắt nhìn Trần Nghiêm . Ánh mắt lạ lùng của cô làm anh phải chú ý :

- Có chuyện gì vậy ?

- Trúc Hiền đang ở bên kia , có lẽ tôi nên qua đó một chút .

- Tùy cô .

Quý Phi chuẩn bị đứng lên , nhưng vừa lúc đó , bàn kia cũng đã đứng dậy về . Thế là cô ngồi lại , tư lự nhìn theo .

Khi ngước lên , cô chợt thấy Trần Nghiêm nhìn cô đăm đăm . Cái nhìn rất khó hiểu . Khiến cô không phân tích nổi . Ngay cả khi thấy cô lúng túng , anh vẫn không rời mắt đi nơi khác .

Quý Phi thoáng ngần ngừ , rồi buộc lòng phải lên tiếng :

- Có phải … có phải anh đang nghĩ tới Trúc Hiền không ?

- Không .

- Tôi tưởng … thật ra lâu lắm rồi , tôi muốn giải thích một chuyện với anh , nhưng không có dịp .

- Chuyện gì ?

- Thật ra lúc cổ quen với hai người , tôi có biết , chúng tôi là bạn thân mà .

- Tôi biết chuyện đó , Trúc Hiền hay nói với tôi rằng bất cứ chuyện gì cổ cũng kể với cô . Kể cả chuyện tình cảm .

Quý Phi thật sự bối rối ,thật khó thanh minh . Khi sự thật là cô đã không đứng về phía anh . Cô liếm môi :

- Tôi không nói với anh , không phải vì tôi ghét … mà thật ra tôi cũng không có ý định trả thù đâu . Chỉ có điều … chúng tôi là bạn .

- Ừ .

- Chị Đông có bảo tôi nói với anh , nhưng …

Trần Nghiêm khoát tay :

- Tôi hiểu rồi . Không cần phải giải thích .

- Anh không bất mãn tôi chứ . Sau này nghĩ lại , tôi thấy rất may là anh đã biết . Nếu không , tôi đã hại anh một cách gián tiếp .

Trần Nghiêm lắc đầu một cách dứt khoát :

- Đừng nhắc nữa . Tôi không quan tâm nhiều lắm đâu .

Quý Phi cười khẽ :

- Anh thật sung sướng , có thể quên hay nhớ một người tùy theo ý muốn .

- Cô nghĩ như vậy ?

- Tôi thấy trước mắt , chứ không phải nghĩ .

Trần Nghiêm cười một mình , anh nghiêng người tới dụi điếu thuốc . Quý Phi chờ anh nói một cái gì đó giải thích , nhưng cô chỉ thấy sự lặng thinh khó hiểu .

Anh là người chỉ nói những gì cần thiết . Vậy ngoài những cái đó ra , trong lòng anh có cảm xúc nào khác không ? Con trai nói nhiều như Thiên Vũ đôi lúc có vẻ đàn bà . Nhưng quá ít nói liệu có làm người ta thoải mái không .

Không hiểu Trần Nghiêm nghĩ gì , khi anh cứ đề cập đến tình trạng hiện tại mà cô đang tránh nói . Anh nhắc lại bằng giọng điệu bình thản :

- Tối nay , cô sẽ về đâu ?

Quý Phi hơi nhăn mặt :

- Sao anh cứ nói chuyện đó hoài vậy ?

- Vì đến giờ cô phải về nhà , không thể đi khuya hơn nữa .

- Tôi không thể ở lại thêm một chút sao ? Có một chỗ để trốn lúc này , anh biết tôi cần lắm không ?

Và không đợi Trần Nghiêm phản ứng , cô nói luôn :

- Anh về trước đi . Lát nữa tôi sẽ đón taxi về .

Trần Nghiêm không nói gì , chỉ lấy máy ra đưa cô :

- Gọi về nói với mẹ cô một tiếng đi . Rồi muốn ở lại bao nhiêu tùy thích .

- Tôi có máy .

Rồi cô loay hoay mở xắc tay ra tìm . Nhưng tìm mãi không thấy nó đâu . Cô còn đang hoang mang thì anh lên tiếng :

- Máy của cô đó . Lúc nãy cô đã làm rớt ở thang máy .

- Sao ? Tôi làm rớt à ? Sao tôi không biết ?

Trần Nghiêm khẽ nhún vai , không trả lời , chỉ khoát tay như nhắc "gọi đi" . Rồi anh đứng dậy , đi về phía lan can đứng đợi .

Một lát sau , anh quay lại , vẫn là đề tài cũ :

- Cô nên đến ở với ba cô . Bỏ tư tưởng sống một mình đi .

"Lại bắt mình nghĩ về chuyện đó" . Quý Phi thở dài rồi nhìn anh chăm chú :

- Lạ thật đấy . Sao anh lại quan tâm chuyện gia đình tôi quá vậy ?

- Tôi không muốn cô hoang mang , dù cô không thể vui vẻ , thì cũng đừng bi quan quá mức .

- Vậy ư ? Thế mà tôi nghĩ anh rất ghét gia đình tôi .

- Đừng quan tâm xem tôi nghĩ gì , mà nên làm theo cái đúng . Tóm lại , cô nên về ở với ba cô .

Quý Phi suy nghĩ một chút rồi hỏi :

- Có phải chị Lan phiền vì bạn trai tôi đến tìm tôi không ? Nhưng chị ấy không tiện nói , nên nhờ anh nói giùm .

- Cô có bạn trai rồi à ?

- Không nhiều , chỉ một người thôi . Thiên Vũ đấy . Có phải chị Lan không thích anh ấy không ?

- Tôi không biết chị ấy nghĩ gì , nhưng cô đừng có suy luận lung tung . Chị Lan không hẹp hòi như vậy .

- Vậy thì tại sao anh cứ bảo tôi đừng đến nhà chị ấy ?

Trần Nghiêm nhìn cô chăm chú :

- Cô không hiểu ra vấn đề sao , Quý Phi ?

- Vấn đề là tôi không muốn làm ba mẹ vương víu nữa . Tôi lớn rồi .

- Không , cô không là một cô bé không biết giải quyết chuyện của mình . Hãy để tôi giải quyết thay cô . Người ngoài cuộc bao giờ cũng sáng suốt hơn .

Quý Phi phật ý :

- Tôi không còn con nít , tôi đủ sức đối diện với vấn đề của tôi . Và tôi sẽ làm những gì tôi cho là đúng .

- Đúng à ? Đúng thế nào được khi bỏ nhà mình để sống với người ngoài . Cô nghĩ gì vậy ?

- Tôi đã nói rồi .

- Lý do đó không vững chút nào .

- Anh không hiểu sao ? Ba tôi rất cần mẹ anh . Anh không biết hay là không muốn biết như vậy ?

- Cô nghĩ cái gì vậy ? – Trần Nghiêm lập lại .

- Tôi nghĩ anh ghét ba tôi . Và không muốn trở thành người trong gia đình với ba tôi . Anh là người không biết tha thứ .

Trần Nghiêm khẽ vuốt sóng mũi , hình như anh đang tự trấn tĩnh mình , rồi nói trầm tĩnh :

- Cô hãy hiểu biết một chút đi . Vấn đề không phải tôi muốn hay không muốn , mà là mọi chuyện đã thay đổi . Không phải những gì ba cô và mẹ tôi muốn trước đây đều là ý muốn của hiện tại .

- Sao anh biết ? Làm sao anh biết được người khác nghĩ gì . Ba tôi bây giờ không còn vướng bận gia đình . Vì vậy , không có lý do gì để không thực hiện ý muốn .

- Đó là ước mơ của mười mấy năm trước . Bây giờ muộn rồi .

Quý Phi nhìn anh hơi lâu , rồi buông một câu phán xét :

- Anh thật là ích kỷ .

Cô thấy Trần Nghiêm quay đầu chỗ khác . Và cứ im lặng nhìn vào một điểm . Khá lâu sau , anh quay lại :

- Về chưa ?

Quý Phi bướng bỉnh :

- Anh về trước đi .

Lần này thì Trần Nghiêm thật sự không nói nữa . Anh xoay người ngồi nghiêng về phía ngoài . Nhìn xuống đường và không hề quay lại nhìn cô .

Quý Phi hơi hối hận . Nhưng cố tỏ ra bất cần . Cô biết Trần Nghiêm rất bực . Bực vì cô không chịu hiểu vấn đề . Đã vậy , lại còn kình chống . Và cô rất ngạc nhiên tại sao anh không chịu về . Lý do nào làm anh kiên nhẫn như vậy ? Thật sự cô không hiểu nổi tại sao như vậy .

Cảm thấy mình quả thật đã khó ưa , cô cũng muốn làm cái gì đó tỏ ra dễ thương một chút . Nhưng có một cái gì đó như tâm trạng nổi loạn , làm cô không buồn nhúc nhích .

Cuối cùng đến khi cả sân thượng chỉ còn mỗi bàn hai người , Trần Nghiêm quay lại :

- Về chưa ?

- Về .

Anh đứng lên , bước ra trước . Quý Phi lẽo đẽo theo sau . Khi đứng trong thang máy , cô lùi lại phía sau anh , lén nhìn đồng hồ và giật mình vì đã quá khuya như vậy

Một Thời Ta Đuổi Bóng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám