Một Thời Ta Đuổi Bóng

1.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Sau
Một Thời Ta Đuổi Bóng

Kế toán trường Linh đẩy cửa bước vào phòng . Chị đặt mấy hộp nước hoa xuống bàn mình , rồi nói khá to :

- Có quà của phó giám đốc tặng phòng mình đây , các cô .

Các cô gái trong phòng kế toán ngẩng lên , nhìn về phía bàn của kế toán trưởng với vẻ tò mò lẫn vui thích . Không ai bải ai , các cô rời bàn mình , tụ họp quanh bàn ở góc phòng , bắt đầu xôn xao về quà và người .

Bao giờ đi công tác nước ngoài về , giám đốc và đồng chí phó giám đốc cũng có quà cho các phòng . Chuyện đó không có gì là lạ . Nhưng cứ mỗi lần có quà của phó giám đốc Trần Nghiêm , thì y như rằng các cô tụm lại bàn tán một cách thích thú . Bởi vì những món quà của anh lúc nào cũng lịch sự và có giá trị thẩm mỹ , mà phái nữ ưa thích . Kể cả phái nam cũng vậy . Điều đó chứng tỏ Đồng chí phó giám đốc rất chăm chút và tôn trọng người được tặng quà , chứ không làm một cách chiếu lệ như ông giám đốc vô tâm .

Một điều quan trọng hơn , nó thu hút sự chú ý của các cô , nhất là các cô chưa chồng là chính bản thân vị phó giám đốc trẻ tuổi . Một phó tiến sĩ đã từng du học ở nước ngoài . Một con người lịch sự , nhẹ nhàng , hòa nhã , đẹp trai … và quan trọng nhất là chưa vợ .

Chưa vợ cũng không lạ bằng chưa có người yêu . Không hiểu lý do gì mà anh ấy cứ sống độc thân và có thể lãnh đạm với các cô gái trong công ty . Dù công ty có khá nhiều cô gái đẹp , tính nết cũng dễ thương và sẵn sàng nâng khăn sửa túi cho anh .

Mỗi lần có chuyện liên quan đến Trần Nghiêm , là y như rằng mọi người xúm lại bàn tán , dù là chuyện chẳng có gì lớn lao . Một chuyện rất nhỏ và bình thường ở người khác , sẽ trở nên khá lớn nếu nó là chuyện của Trần Nghiêm . Không ai lý giải được tại sao lại thế . Các cô chỉ biết rằng các cô thích nói về con người dễ mến đó với tình cảm ngưỡng mộ .

Thấy nẩy giờ Hải Đông không nói gì , chỉ đứng ngửi lọ nước hoa , kế toán trưởng cười hiểu biết :

- Sao thế , mùi này chắc là thích hơn mùi cabotine phải không ?

Huyền Mi tinh quái :

- Chứ gì nữa . Cái gì của phó giám đốc tặng thì trên cả tuyệt vời .

Hải Đông tỉnh queo :

- Dĩ nhiên quà tặng thì bao giờ cũng thích hơn là phải tự mình mua . Bộ quý vị không như vậy sao ?

- Dĩ nhiên là như vậy , nhưng với cô Đông thì trên tất cả những món quà . Quà của phó giám đốc là có ý nghĩa nhất .

Hải Đông tìm cách lãng chuyện :

- Hôm nay phó giám đốc mặc sơ mi đen trông hay ghê .

- Sao chẳng khi nào thấy ảnh mặc đồ jean thế nhỉ ? Tướng ảnh mà mặc jean chắc bụi lắm .

- Không , nghiêm trang như ảnh thì mặc đồ tây hợp hơn . Nhìn đứng đắn hơn .

- Người ta chỉ để tâm nghiên cứu khoa học đâu có thì giờ chăm chút ngoại hình của mình .

- Đâu cần phải chăm chút , mặc bình thường nhìn cũng hay rồi . Con trai mà chải chuốt quá , ớn lắm .

Mọi người đang cười rần rộ , thì thấy Hạ Lan bên phòng hành chánh đi qua . Cô ta để trên bàn kế toán trưởng một xấp hồ sơ .

- Ký giùm em mấy cái này .

Thấy mấy chai nước hoa trên bàn , cô mỉm cười :

- Quà của phó Giám đốc phải không ?

Hải Đông tò mò :

- Này , bên đó cũng có quà tương tự chứ hả ?

- Cũng gần như vậy .

Hạ Lan chợt kéo ghế ngồi xuống , dấu hiệu bắt đầu chuyện phiếm muôn thuở . Cô ta nói như thông báo :

- Tuần sau , công ty sẽ có một nhân vật đặt biệt xuất hiện . Đẹp như diễn viên điện ảnh , bảo đảm quý vị thấy cô ta là không thể không nhìn .

Nghe giới thiệu như thế , mọi người quên bẵng chuyện của đồng chí phó giám đốc . Và chuyển sự tò mò sang nhân vật sắp vào công ty .

- Đẹp lắm hả , cỡ nhỏ Đông không ?

- Hỏi vậy , ai trả lời cho được . Gặp rồi sẽ biết .

- Rồi sắp vào phòng nào thế ?

- Điều vào tổ KCS , cô ta là kỹ sư , tốt nghiệp bách khoa hóa , có bằng cử nhân Anh văn , bằng C tiếng Nhật và tiếng Hoa . Sử dụng vi tính thành thạo , người hiếm đấy .

- Chà ! Giỏi quá nhỉ !

Hải Đông gạt ngang :

- Sinh viên bây giờ nhiều bằng cấp là thường . Được đầu tư đến nơi đến chốn thì lấy bằng gì chẳng được .

- Nhưng nếu không có khả năng thì có học nổi không ? Bộ nói lấy bằng ngoại ngữ dễ lắm hả ? Biết ba thứ tiếng kia à ? Giỏi thật – Kế toán trưởng trầm trồ .

Hạ Lan cũng gật đầu :

- Trình hồ sơ là giám đốc duyệt ngay .

Huyền mi tò mò :

- Cử Chỉ cô ta thế nào , có kiêu không ? Đẹp mà giỏi như thế , chắc tự tin lắm .

Hạ Lan lắc đầu :

- Nhìn thấy có vẻ tự nhiên , chứ không rụt rè như mấy cô đến xin việc . Còn kiêu hay không thì chưa biết .

Rồi cô phồng má lên , như sắp báo một tin giật gân :

- Biết cô ta đi xe gì không ? Đẹp không thua xe của giám đốc đâu nhé . Chỉ khác là cô ta tự lái thôi .

Mọi người mở Lớn mắt , tò mò :

- Xin việc mà đi xe du lịch à ? Chúa ơi !

- Một công nương quý tộc đây , giàu như thế mà chịu đi làm à ? Hiện tượng lạ đấy !

Hạ Lan nói như tả :

- Hôm đó mình dang ngồi trong phòng thì thấy chiếc xe láng coóng chạy vào sân . Ban đầu mình nghĩ là có vị khách cấp lãnh đạo qua công tác , cũng không để ý lắm . Nhưng khi thấy cô ta xuống xe , không những mình mà cả mấy chú cũng quay ra nhìn .

- Sao thế ? Sao thế ?

- Đẹp lắm hả ?

Hạ Lan làm một động tác bắt chước nhân vật nổi bật ấy :

- Xuống xe xong , cô ta từ từ gỡ kính , đeo trước ngực . Xong rồi nhìn quanh quất , lưỡng lự rồi đi thẳng vào phòng hành chính . Cô ta chào mọi người rất lễ phép , làm mình cũng thấy ngại .

Hải Đông thở hắt ra :

- Tưởng chuyện gì đặc biệt , ai ngờ chỉ có gỡ kính , đi vô chào mọi người , ai mà không làm như vậy .

- Nhưng cử Chỉ của cô ta làm trông đẹp mắt lắm , hay như động tác mấy diễn viên ngôi sao vậy .

Huyền Mi cười hăng hái :

- Nghe tả thấy mê quá . Rồi sao nữa ?

- Thì cô ta nộp hồ sơ rồi về , đâu có gì đâu .

Kế toán trưởng cười mỉm :

- Nghe nó kể , cứ tưởng một nữ hoàng xuất hiện đấy chứ . Con này có tài kể chuyện lắm .

Hải Đông tò mò :

- Ê , cô nàng mặc đồ thế nào ?

- Mặc đồ dễ thương cực kỳ . Áo thun màu đen , cổ lọ . Váy màu kem , mang giày ống . Nói chung là nhìn xong rồi cứ muốn nhìn hoài . Dễ thương lắm .

Hải Đông bình phẩm :

- Đi xin việc mà mặc kiểu đó à ? Giống đi chơi quá . Hay là cô ta muốn biểu diễn thời trang . Công ty mình con trai nhiều lắm đấy .

Hạ Lan cầm lọ nước hoa lên ngửi , rồi đứng lên :

- Thôi mình về đây . Nãy giờ đi lâu quá rồi .

Cô đi ra , nhưng được vài bước , Hải Đông đã gọi giật lại :

- Ê , cô nàng đó tên gì vậy ?

Hạ Lan lập tức đứng lại , như vừa nhớ ra điều lý thú . Cái mỏ thích chuyện phiếm của cô trở lại hoạt động sôi nổi :

- Nói mới nhớ , cả tên cũng rất đặc biệt nhé . Biết tên gì không ? Huỳnh Hoàng Quí Phi .

Hạ Lan nhấn từng chử khi đọc cái tên vương giả ấy . Còn các cô trong phòng thì ồ lên một tiếng . Mỗi người biểu hiện theo mỗi kiểu . Kế toán trưởng nhướng mày một cái :

- Chà ! Cha mẹ nào nghĩ được cho con gái cái tên đẹp quá . Có vậy mới thấy mình đã đặt tên con mình quá thường .

Huyền Mi trầm trồ :

- Người đẹp mà tên cũng nghe quí phái , cô nàng này chắc không phải con nhà bình dân đâu .

- Ai mà dám đặt tên con vậy ta , rủi nó xấu như ma lem thì bị cười cho .

Hạ Lan nói một cách nhiệt tình :

- Cô nàng này xứng với cái tên lắm . Không xấu đâu .

Hải Đông châm chích :

- Chà ! Coi bộ bị người đẹp hớp hồn rồi , khen lấy khen để .

Cô hỉnh nhỉnh mủi , nói tiếp :

- Giống pê đê quá .

Mọi người bật cười lên , Hạ Lan nhún vai :

- Thấy đẹp thì khen , không dám bê đê đâu .

Cô quay ra cửa , lần này thì về thật . Mọi người trong phòng cũng về bàn mình . Không ai còn nhớ cô kỹ sư quý tộc ấy nữa , trừ Hải Đông .

Từ trước giờ , trong công ty , cô nổi tiếng là người đẹp . Viễn ảnh sẽ có người đẹp mới làm lu mờ mình , khiến cô không vui . Và cô lo lắng cô ta sẽ chiếm được trái tim người trong mộng của cô : Phó Giám Đốc Trần Nghiêm .

Một Thời Ta Đuổi Bóng
Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám