Một Thời Ta Đuổi Bóng

23.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Trước Sau
Một Thời Ta Đuổi Bóng

Quý Phi vừa mở cửa xe thì nghe tiếng Hải Đông gọi từ xa với vẻ hấp tấp . Cô quay lại nhìn , chờ Hải Đông đi tới . Còn cô ta thì vừa đi vừa ngoắt rối rít :

- Lên đây , lên đây .

- Chị nói lên đâu ?

- Lên phòng chị đi . Cóchuyện này hay lắm . Bảo đảm Phi sẽ muốn nghe mà .

Thấy Quý Phi còn đứng yên như không thích , cô ta kéo bừa tay cô , lôi đi băng băng .

- Không có thời gian giải thích đâu . Nghe rồi biết , nhanh đi để không kịp .

Quý Phi không chịu được kiểu lôi kéo trẻ con như thế , cô cố rút tay lại :

- Chị buông ra đi , để em tự đi được rồi .

Hải Đông bỏ tay cô ra , nhưng vẫn vừa đi vừa chạy :

- Trời ơi ! Nhanh lên đi .

Lên hết cầu thang , cô đi chậm lại . Lủi theo cửa sau vào phòng . Vừa đi vừa đặt một ngón tay lên miệng , một tay chỉ xuống đôi giày cao gót của Quý Phi :

- Nhẹ chân , nhẹ chân thôi , im lặng tuyệt đối nhé .

Cử chỉ của cô làm Quý Phi tự nhiên đi thật nhẹ , gần như phải nhắc lên từng bước . Cô theo Hải Đông đến đứng sát cửa thông ra hành lang . Chưa kịp hiểu gì thì cô nghe tiếng khóc sụt sịt của Trúc Hiền . Cô sững người ngó Hải Đông . Cô nàng gật đầu ra hiệu , rồi áp tai sát cửa lắng nghe .

Nghe lén chuyện người ta thật chẳng hay ho gì . Nhưng Quý Phi tò mò quá nên cũng đứng im . Không biết chuyện gì mà Trúc Hiền khóc lâu vậy , mà khóc với ai mới được chứ . Chẳng lẽ khóc một mình ?

Một lát sau , Trúc Hiền lên tiếng :

- Em biết em có lỗi là đã không thành thật . Nhưng lúc đó em chưa xác định được tình cảm của mình . Bây giờ em biết người mà em cần không phải là anh ta . Nếu anh cố chấp thì rồi anh sẽ hối hận .

- Anh sẽ không hối hận quyết định của mình .

"Ôi Trần Nghiêm đã biết chuyện rồi" Quý Phi suýt kêu lên . Cô đưa mắt nhìn Hải Đông . Nhưng cô ta đang dán mắt vào khe ổ khóa . Thế là cô lại đứng yên .

Thật lạ , giọng của Trần Nghiêm rất trầm tĩnh nhẹ nhàng nữa . Có nghĩa là anh không tức giận . Đúng là con người ôn hòa .

Hình như họ về rồi . Bên ngoài hoàn toàn im lặng . Quý Phi định đi ra thì tiếng Trần Nghiêm lại vang lên :

- Điều mà anh cần nhất trong mối quan hệ là sự thành thật . Còn em thì xem nhẹ nó quá . Nếu mà hôm qua anh và anh ta không chạm trán nhau thì em có nói thật với anh không ?

- Em sẽ nói .

- Không , em sẽ tiếp tục im lặng để nhận những ưu ái của hai người , không cần biết có xúc phạm đến người khác không .

Trúc Hiền thút thít :

- Anh trách em không thành thật , nhưng anh có hiểu sự thiệt thòi của em không ? Con trai không được người này thì có người khác . Còn con gái thì chỉ có thể thụ động chờ . Ai biết được người nào tốt hơn chứ .

- Anh không ngờ tư tưởng em còn ấu trỉ như vậy . Em cho rằng con trai không thiệt thòi , cho nên em có quyền đùa giỡn với tình cảm của người khác hay sao ?

- Em không đùa giỡn , em phân vân .

- Anh không hiểu em vô tư , hay cố tình không nhận ra sự ích kỷ của em . Trong đời anh sợ nhất ở một người là sự ích kỷ . Nhất là tính ích kỷ trong tình cảm vì nó làm người khác đau khổ đến vô tận , có lẽ nói ra em cũng không hiểu đâu .

Quý Phi chợt quay đầu lại , thở dài . Chắc chắn Trúc Hiền sẽ không hiểu sâu sắc câu nói đó . Chỉ có cô mới hiểu được nỗi lòng của Trần Nghiêm .

Khi anh nói ra , cô mới thấy hết tầm quan trọng của sự việc . Việc làm của Trúc Hiền đúng là ích kỷ . Chỉ biết nghĩ tới mình , không cần biết cái đau của người khác .

May là Thiên Vũ không hề thật lòng với cô , còn Trần Nghiêm … chắc sẽ bị đau sâu sắc lắm . Thậm chí có thể mất hết niềm tin ở con gái .

Tự nhiên cô tội nghiệp anh vô cùng . Và sẵn sàng tha thứ về việc anh đã coi thường tình cảm của cô .

Vậy mà Trúc Hiền không hiểu điều đó , cô nàmg nói như thanh minh :

- Em chỉ sợ em chọn sai , chứ không phải ích kỷ .

- Em có quyền sợ, có quyền chọn lựa . Nhưng tại sao không chọn sự thành thật , tại sao không nói với anh . Em đã làm cho anh nghĩ , anh là người quan trọng nhất đối với em . Có lẽ Thiên Vũ cũng tưởng như vậy .

"Anh ta chả tưởng gì cả , chỉ có anh là đồ ngốc thôi ." Quý Phi muốn la lên , nhưng cô ghìm lại một cách ấm ức . Nếu được nói thẳng hết những gì mình biết và mình nghĩ thì sung sướng biết bao .

Nhưng sau này , cô hiểu rằng , không phải bất cứ điều gì muốn đều được phép làm . Nếu không muốn rước họa vào thân .

Ngoài kia Trúc Hiền nói như nài nỉ :

- Anh có thể cho em một thời gian để thử thách không ? Đừng dứt khoát thẳng thừng như vậy , em đau khổ lắm .

- Anh không phải là người kiên nhẫn , và có lẽ cũng không biết vị tha .

- Em xin thề là sẽ dứt khoát với anh ta . Em nhận ra rằng anh ta không phải là mẫu người nghiêm chỉnh .

- Đó là chuyện của em . Em chọn hay từ chối anh ta , hãy dựa vào tình cảm của em , đừng vì anh . Anh rút lui và không muốn bị phiền phức .

- Anh có phải là đá không hở anh Nghiêm ? Tình cảm mà anh có thể dứt khoát nhẹ nhàng vậy sao ?

- Có lẽ nó chưa đủ lớn để anh đau khổ . Em hãy thanh thản mà nghĩ rằng đó chỉ là một người thoáng đi qua đời mình , đừng để nuối tiếc dằn vặt , sẽ nặng nề lắm .

Trúc Hiền vẫn cố hỏi tới cùng :

- Em muốn biết , anh đã yêu em chưa ? Hay chỉ có cảm mến , hãy nói thật đi , em xin anh .

Trần Nghiêm buông một tiếng cười :

- Em cần biết chuyện đó làm gì ?

- Em muốn biết mức độ tình cảm của anh , nói đi mà anh .

- Khi chia tay , thì đừng quan tâm làm gì tình cảm dành cho mình . Nó không làm em nhẹ nhàng hơn đâu .

Trúc Hiền lại bắt đầu sụt sịt :

- Em biết anh hận em lắm , nhưng …

Trần Nghiêm ngắt lời :

- Không quá mức như em nghĩ đâu . Và nếu em có hối hận vì làm anh khổ thì em có thể thanh thản rằng em không gây ra tội lỗi gì cả .

- Nói thế có nghĩa là anh không yêu em . Đúng hơn là tình cảm chưa sâu sắc .

Trần Nghiêm vẫn không chịu nói dứt khoát :

- Em tìm hiểu làm gì ? Đã chia tay thì không nên biết điều đó .

Anh im lặng một lát , rồi nói cứng rắn :

- Tính anh không thích lập lờ . Cái gì đã quyết định rồi , anh sẽ không còn vướng bận nữa . Em hãy dứt khoát tư tưởng đi . Đừng hy vọng gì ở anh nữa . Cũng đừng níu kéo , anh không thích bị phiền .

- Đừng rạch ròi như thế , anh Nghiêm . Tình cảm không thể nói cắt là cắt , anh cho em thời gian chuộc lại được không anh ?

- Có thể em chưa hiểu hết việc làm của em . Còn anh thì hiểu rất rõ mình cần cái gì . Anh suy nghĩ rất nhiều và khi chọn một quyết định thì anh không muốn bị lay chuyển .

Ở bên ngoài , Trúc Hiền vẫn kiên nhẫn năn nỉ . Nhưng Trần Nghiêm chỉ lặng thinh . Quý Phi lẳng lặng rời chỗ cửa , đi chậm chạp xuống sân . Nếu không phải là nghe lén , thì hẳn cô đã khuyên Trúc Hiền hãy bỏ về . Năn nỉ anh ta chỉ là vô ích .

Tính anh ta là thế . Mọi chuyện đều thẳng tắp . Không có sự yếu mềm hay phân vân yếu đuối . Cũng như cô trước đây , anh ta tìm mọi cách tránh cô , tránh một cách dứt khoát . Không thoáng chút mềm lòng trước sự thành thật của người khác .

Thật ra anh cũng thuộc dạng ích kỷ . Anh ta không làm khổ người khác bằng cách phản bội như ba cô . Mà đẩy người ta vào chỗ tuyệt vọng , bằng chính sự khép kín của mình .

Quý Phi đang chìm trong suy nghĩ thì chợt bị giật nẩy mình vì cái vỗ vai của Hải Đông . Cô nổi sùng muốn hét lên , nhưng chỉ im lặng xoa chỗ đau . Hải Đông không để ý cử chỉ thô bạo của mình , cô ta cười khinh khích :

- Kết quả thật là đẹp mắt phải không ? Em nói với anh Nghiêm phải không ?

- Em không rảnh mà chõ mũi vào chuyện người khác .

Nếu là lúc khác thì cách nói châm chích đó đã làm Hải Đông nổi cơn tam bành . Nhưng đang khoái chí quá , nên cô không để ý chuyện nhỏ nhặt . Cô ta cười tinh quái :

- Em không nói thì ai nói ?

- Họ đã chạm trán nhau ở đâu đó . Lúc nãy chị nghe rồi mà .

Hải Đông gật gù :

- Có thế chứ , để con nhỏ đó tóm một lúc hai con cá nặng ký thì tức chết đi được .

"Cho dù là họ chia tay , nhưng anh ta không vì thế mà chọn chị đâu . Rất may là anh ta không bị mù" . Quý Phi sẽ rất hả hê nếu có thể nói ra điều đó . Nhưng may là cô không có nhu cầu chọc tức Hải Đông .

Cô đi nhanh ra xe , tránh càng sớm càng tốt bà gà mái lắm lời kia .

Buổi tối , khi Hạ Lan đã ngủ , cô vẫn thức ngồi co rút ngoài bàn khách . Hơn một tháng nay , mỗi lần cô gọi điện cho mẹ , đều bị bà cắt máy . Lần đầu tiên cô bị mẹ giận quyết liệt như vậy . Bây giờ cô mới ý thức hết thế nào là sự đổ vỡ mà Trần Nghiêm đã cảnh cáo .

Buồn chịu không nổi , Quý Phi lại gọi điện cho mẹ . Lần này cô không bị cúp máy như lần trước . Nhưng giọng bà vang lên rất lạnh nhạt :

- Alô .

Nghe tiếng mẹ , tự nhiên Quý Phi thấy sóng mũi cay cay , cô khóc nghẹn ngào :

- Con nè mẹ !

- Biết rồi .

- Con gọi để hỏi mẹ ngủ chưa .

- Không cần cô phải quan tâm như vậy .

Quý Phi òa lên khóc lớn tiếng :

- Tôi nay con buồn quá ngủ không được , cho con về nhà đi nghe mẹ . Con nhớ mẹ lắm .

- Từ đây về sau , đừng gọi tôi bằng mẹ nữa . Tôi không có đứa con nào phản tôi cả . Hãy tự lo liệu cuộc sống của mình đi .

- Mẹ nói gì vậy ? Con là con của mẹ mà .

- Con mà đi dối gạt mẹ mình vì người vợ khác của ba mình à ? Thà tôi không có , từ đây về sau cứ coi như tôi chết đi , dọn đến sống với bà ta đi cho có mẹ .

Quý Phi quýnh quáng :

- Mẹ đừng nói thế . Mẹ ơi ! Mẹ …

Nhưng bà Quý đã cắt ngang cuộc gọi . Miệng Quý Phi méo xệch như con nít . Cô bỏ máy xuống bàn , rồi co chân lên ghế , gục đầu xuống gối khóc một cách tức tưởi .

Hôm sau cô đi làm với một vẻ mặt buồn xo . Hạ Lan hỏi gì cũng không chịu nói . Suốt cả buổi sáng , cô im lìm làm việc . Và rất dễ cáu kỉnh khi bị phật ý . Đến nỗi mấy người cùng tổ nháy mắt nhau , ra dấu ngạc nhiên về thái độ kỳ lạ của cô .

Đã vậy , Hải Đông vô tình đổ dầu vào lửa . Trưa nay , Quý Phi chọn một góc bàn kín đáo ngồi ăn một mình . Vậy mà cô ta cũng tìm ra được . Cô mang khay thức ăn đến đặt xuống bàn , giọng tò mò :

- Sao ngồi một mình vậy Phi ? Chị ngồi đây được không ?

Quý Phi uể oải trả lời :

- Chị thích thì cứ ngồi .

Cô xúc muỗng cơm , đưa lên miệng một cách chán ngán . Không hiểu sao cô bực không chịu nổi khi thấy Hải Đông . Mà cô ta thì khoái đeo theo cô . Tính gì kỳ cục .

Hải Đông không để tâm cử chỉ tránh né của Quý Phi , cô ta nói một cách hào hứng :

- Em bị thằng Sang "Đâm sau lưng chiến sĩ rồi đó" . Nó nói xấu em tưng bừng với mấy thằng công nhân . Em phải chỉnh nó đi thôi , nếu không em sẽ làm trò chơi cho cả công ty đấy .

Đang không vui mà nghe nhắc đến tên Sang , Quý Phi lập tức bực lên . Gì chứ chuyện Sang đâm thọc thì cô tin ngay . Cô ngước lên nhìn Hải Đông :

- Anh ta nói gì vậy chị ?

Hải Đông đủng đỉnh :

- Hôm qua lúc về , chị định nói với em nhưng thấy em gấp về quá nên chị nói không được .

- Vậy chị nói bây giờ đi .

Hải Đông đẩy khay cơm ra , cái mỏ nhiều chuyện bắt đầu cong lên , háo hức :

- Hôm thứ bảy, tụi nó nhậu đông lắm , nguyên băng cũ của thằng Sang với mấy thằng công nhân , với …

"Đồ khỉ , dài dòng lắm lời" Quý Phi cáu kỉnh nghĩ thầm . Cô cắt ngang :

- Em không quan tâm anh ta nhậu với ai . Chỉ biết anh ta nói gì về em là đủ rồi .

- Ậy ! Phải biết chứ . Vì nó nói xấu em với tụi đó . Rồi tụi đó đồn đại lung tung , mất uy tín em rồi làm sao em làm việc được .

- Chủ yếu là anh ta đã nói gì ? Nói em không phân biệt được tôm này với tôm kia à ?

Hải Đông bĩu môi :

- Nói cái đó thì còn quá nhẹ . Nó dựng chuyện thế này này …

Cô ta hơi chồm người về phía trước , mặt đầy vẻ nghiêm trọng :

- Nó bảo lúc em mới vô , em ẹo với nó ghê lắm . Cố tình đứng sát nó , áo hở ngực tối đa , nước hoa thơm lừng . Và mặc váy thì cứ cố tình kéo lên trước mặt nó .

- Chỉ có vậy thôi à ? Được rồi – Quý Phi mím môi .

- Không , còn nữa . Nó bảo em cua nó không được . Em hay rủ nó đi chơi , đến nhà vào ban đêm . Tại thấy em lẳng lơ nên nó không thèm .

Quý Phi mím môi nhưng vẫn ngồi yên lắng nghe . Thấy cô có vẻ tức , Hải Đông càng hứng thêm :

- Hôm đó nó nói , mấy thằng kia cười quá trời . Tụi nó hỏi thằng Sang nhiều câu nghe ghê đến nổi chị không dám nói ra nữa . Ví dụ như ngực em có trắng không ? Thật hay giả ? Úi ! Thô bạo quá .

Quý Phi đỏ bừng mặt , đỏ đến tận chân tóc . Cô chưa kịp hỏi thêm thì Hải Đông đã hạ giọng :

- Nó nói tại cua nó không được nên em trả thù nó .

Quý Phi không nói gì , chỉ đưa mắt nhìn quanh . Hải Đông cũng nhìn theo :

- Em tìm gì vậy ?

- Lạ thật , sao anh ta không có ở đây ?

- Chắc nó ăn xong rồi , giờ này nó trên phòng nghỉ chứ không có ở đây đâu . Mà em biết không , mấy thằng say ăn nói bốc phét lắm . Với lại , em là người nổi nhất công ty , tụi nó khoái nói về em lắm .

Quý Phi ngồi yên suy nghĩ . Rồi chợt đứng bật dậy , đi một mạch ra khỏi phòng , mặc kệ tiếng gọi léo nhéo ngạc nhiên của Hải Đông .

Cô đi thẳng lên phòng nghỉ của phái nam . Đẩy mạnh cửa như vào phòng của nữ , hoàn toàn không quan tâm mình đang đến chỗ nào .

Trong phòng nhóm thanh niên đa số là ở trần đang ngồi chơi bài . Thấy cô xuất hiện , ai cũng đồng loạt ngước lên nhìn vẻ ngạc nhiên . Còn cô thì không để ý đến ai , chỉ đưa mắt tìm Sang .

Anh ta đang ngồi gác chân lên bàn . Quý Phi đi thẳng đến tới trước mặt anh ta , đôi mắt quắt lên giận dữ . Đến nỗi anh ta bỏ chân xuống , ngồi thẳng lên .

- Sao lại nhìn tôi ? Chuyện gì nữa đây ?

Anh ta chưa kịp dứt lời thì Quý Phi đã mím môi , lấy hết sức tát cho anh ta một cái :

- Đồ ti tiện !

Sang đứng phắt dậy , đập bàn cái rầm :

- Tại sao dám đánh tôi ? Lần này là lần thứ hai rồi nghe . Cô muốn gì ?

- Nếu tôi là con trai thì anh sẽ không trả giá nhẹ như thế này đâu .

Sang chưa kịp nói gì thì Trí cận và Trí tre đã vội kéo Quý Phi ra .

- Em hành động nóng nảy rồi . Người ta không biết nó có lỗi gì , nhưng thấy em dữ như vậy là họ phê bình em đó .

- Xuống căng tin nói chuyện đi Phi . Để tụi anh xử nó cho . Em đừng đánh đấm kiểu này , em là con gái mà .

Quý Phi lắc đầu :

- Anh ta đã xúc phạm em , em muốn tự mình hỏi anh ta .

- Nhưng lần trước em đã bị phê bình rồi , em không nhớ sao ?

Vừa lúc đó Trần Nghiêm bước qua . Nãy giờ anh ở phòng bên cạnh mà không ai biết . Thấy phó giám đốc xuất hiện , cả phòng trở nên lặng thinh chờ đợi . Sang tranh thủ tình cảm trước :

- Em không hiểu chuyện gì đã xảy ra , tự nhiên cô ta xông vào đây kiếm chuyện . Đây là lần thứ hai cô ta đánh em , cô ta làm em mất mặt . Anh Nghiêm thấy rồi đó , anh làm chứng giùm em đi .

Trần Nghiêm sửa lạo cổ áo , rồi nghiêm nghị nhìn cả hai :

- Mời hai người lên phòng tôi nói chuyện .

Nói xong , anh đi ra ngoài . Sang đến tường lấy áo mặc vào . Anh ta ném cho Quý Phi cái nhìn gay gắt :

- Cô là con gái sao mỗi cái mỗi động tay động chân vậy ? Lần này tôi không nhịn cô đâu , bà chằn !

- Làm chung với một người như anh không dữ mới là lạ đó .

Rồi cô quay ngoắt người đi ra . Trí tre với Trí cận đi theo hai bên .

- Chuyện gì vậy ? Tranh thủ nói chuyện trước với tụi anh đi Phi , rồi tính cách nói cách nào đối phó với nó .

- Để tụi anh đi theo Phi , có gì tụi anh đỡ cho . Anh biết thằng đó cũng láu cá lắm .

Quý Phi vẫn còn tức đỏ mặt , cô mím môi , thở mạnh :

- Anh ta là người ty tiện nhất mà em đã gặp . Lát nữa em sẽ nói , hai anh sẽ biết thôi .

Một Thời Ta Đuổi Bóng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám