Một Thời Ta Đuổi Bóng

12.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Trước Sau
Một Thời Ta Đuổi Bóng

Trong phòng kế toán , các cô gái tụm lại ở bàn Hải Đông , háo hức nghe câu chuyện bí mật của Quý Phi và phó giám đốc . Hôm ấy , Hải Đông còn ở lại phòng đánh cho xong bản kế toán . Và cô đã nghe sạch những gì hai người đó nói với nhau . Họ chỉ cách cô có một bức tường . Và hoàn toàn không ngờ điều bí mật của họ lại rơi vào chính cô , cái người háo hức nhất muốn biết về phó giám đốc .

Hải Đông kể xong , các cô nàng ngồi yên lặng một lát vì bàng hoàng . Rồi câu chuyện lại bùng lên , đầy những câu bình phẩm .

- Không ngờ cô nàng khờ khạo thế , mới thấy con trai lần đầu là đã yêu , mình tưởng cô ta sành sỏi lắm .

- Không sành sỏi đâu . Cô ta từ nhỏ đến lớn chỉ biết ăn học và sinh trong gia đình trí thức như thế , sành sỏi nỗi gì , không chừng còn khờ hơn mấy người bình thường .

Hải Đông không để ý chuyện đó , cô nhăn trán cố nghĩ cho ra .

- Tại sao anh Nghiêm ghét gia đình cô ấy nhỉ ?

- Chắc cũng cũng có chuyện gì đó .

- Vấn đề là tại sao hai bên có chuyện mà Quý Phi không biết . Cô ta lớn chứ đâu phải con nít . Không lẽ chuyện nhà mình mà cũng không biết sao ?

Thấy Hải Đông nhìn mình , Huyền Mi xua tay :

- Chuyện của họ làm sao mình biết , sao lại hỏi mình ?

Rồi cô liếc Hải Đông , tinh quái :

- Điều chủ yếu là phó giám đốc không yêu cô ta , thế là yên tâm rồi .

Hải Đông nguýt dài một cái :

- Chuyện của người ta , mắc gì đến mình mà yên tâm với chả yên tâm .

- Phải không đó ?

Mai Xuân lên tiếng :

- Mấy ngày nay không thấy cô nàng , chắc nghỉ thật rồi .

Huyền Mi lắc đầu :

- Nghe Hạ Lan nói là xin nghỉ phép .

Hải Đông cau mặt :

- Chứ không phải làm đơn nghỉ luôn hả ?

- Không .

- Chuyện như vậy , mặt mũi nào ở lại công ty . Nghỉ luôn cho rồi .

Huyền Mi nói với vẻ thông cảm :

- Yêu mà , đầu có bỏ được . Thật ra , cô ta còn trẻ chứ không già dặn như mình tưởng . Mối tình đầu người ta rứt ruột ra mà yêu , đâu có biết tính toán thiệt hơn .

Hải Đông châm chọc :

- Cũng như bà yêu ông Mẫn hả ?

- Thì đã sao ?

Hải Đông không nói gì nữa . Nói hoài cũng chán , mọi người tản về bàn mình . Hải Đông tiếp tục làm việc nhưng lòng cứ xốn xang không vui . Mấy ngày nay không thấy cô kỹ sư mỹ nhân đó đi làm , cô đinh ninh mình đã có thể thở phào nhẹ nhỏm . Vậy mà … cô ta chỉ xin nghỉ phép .

Ai biết được đứng trước một người đẹp , lại đắm đuối yêu mình , phó giám đốc có bị lay chuyển không .

Đánh xong mấy văn bản , Hải Đông đem qua cho phó giám đốc ký . Cô đứng chờ anh ký xong , rồi nhận lại bìa sơmi . Nhưng vẫn đứng chần chừ chưa muốn đi . Cử chỉ của cô làm Trần Nghiêm phải chú ý . Anh ngẩng lên , mỉm cười :

- Có chuyện gì không , Hải Đông ?

Được hỏi , Hải Đông mạnh dạn ngồi xuống :

- Em có chuyện muốn hỏi anh . Nhưng hỏi cho em của em chứ không phải em đâu .

- Chuyện gì vậy ?

- Em em mới nghỉ việc ở công ty nó , nó đang xin chỗ khác , em nghe nói Quý Phi mới xin nghỉ , nên hỏi anh liệu nhỏ em em có thể vào thế không ?

Trần Nghiêm nói nhẹ nhàng và có chút thân mật :

- Quý Phi chỉ nộp đơn xin nghỉ phép , anh chưa biết cô ấy định thế nào . Nhưng nếu cổ nghỉ luôn , anh sẽ ưu tiên cho hồ sơ của em em .

Vậy là rõ rồi , ngay cả anh ấy cũng xác nhận như thế . Anh ấy không cứng rắn với cô ta . Hải Đông thấy nản vô cùng . Cô cười gượng :

- Theo anh thì … Quý Phi có nghỉ luôn không ?

- Anh không biết .

- Em thấy anh không cứng rắn đó . Ở vị trí anh , anh có quyền quyết định mà .

Trần Nghiêm lại cười :

- Một kỹ sư làm việc giỏi , thì không có lý do gì ban giám đốc cho nghỉ , trừ khi cô ta muốn .

- Nhưng tư cách cô ta hơi kém , mới vào làm mà đã gây gỗ với người cũ , lại còn dám đánh lộn . Em nghe công nhân phê bình dữ lắm .

- Chuyện đó đã xử xong rồi .

- Nhưng có một người như thế , công ty sẽ bị tai tiếng . Với tính khí như thế , chắc chắn Quý Phi sẽ xô xát với nhiều người nữa .

Trần Nghiêm nhìn Hải Đông chăm chú . Rồi lại vẫn cứ cười . Không biết anh có hiểu ý của cô không mà nếu hiểu đi nữa , anh ta cũng không nói ra . Tính anh vốn tế nhị , nên không bao giờ để lộ cho người khác biết mình nghĩ gì về cô ta .

Hải Đông không hiểu nổi nụ cười của phó giám đốc . Cô cho rằng anh bênh vực Quý Phi . Và cô muốn tố cô nàng kia thêm một trận nữa . Nhưng Trần Nghiêm đã nói một cách nhã nhặn :

- Thôi nhé . Em làm việc đi nhé . Anh hơi bận một chút .

- Vâng .

Hải Đông miễn cưỡng đứng lên . Cô nhìn nhìn Trần Nghiêm như muốn vớt vát vài câu nữa . Nhưng vẻ nghiêm nghị của anh làm cô chùng lại không dám .

Tính cách phó giám đốc là như thế . Rất mềm mỏng thân ái , nhưng luôn có giới hạn rạch ròi mà không ai có thể vượt qua để đến gần anh . Điều đó làm Hải Đông háo hức muốn thâm nhập vào anh . Nhưng lại không dám .

Cô chậm chạp đi ra , khép cửa lại . Khuôn mặt cô lộ vẻ thất vọng . Không hiểu từ lúc nào đó , cô đã đố kỵ cô kỹ sư mới . Và ghét cay ghét đắng cô ta . Dù cô ta hoàn toàn không biết chút gì về cô .

Hôm sau , khi Hải Đông vừa dựng xe trong nhà xe thì Quý Phi cũng vừa thắng lại ở đầu bên kia . Hải Đông nhìn vẻ thanh lịch khi cô ta bước xuống và không bỏ sót bất cứ cử chỉ duyên dáng nào của cô ta . Không hiểu cô ta vô tình hay cố ý , mà rất hay mặc váy ngắn khi đi làm . Những kiểu giày cô ta đang mang cũng rất xinh xắn lạ mắt . Hải Đông vốn nổi tiếng nhất trong công ty về khoản thời trang . Nhưng khi nhìn Quý Phi , cô lại thấy mình chẳng thấm vào đâu so với sự thanh lịch của cô ta .

Được bà mẹ trí thức , vừa sắc sảo chăm chút , cô ta có được cung cách tiểu thư là phải thôi .

Nhìn Quý Phi , bỗng nhiên cảm giác muốn khiêu khích nổi lên , cô bước nhanh theo gọi lại :

- Hôm nay đi làm lại à ? Tưởng cô nghỉ rồi .

Quý Phi quay lại nhìn Hải Đông , cô không hiểu tại sao hôm nay cô gợi chuyện với cô . Bình thường , có đụng mặt trong công ty , Hải Đông luôn giữ vẻ kiêu kỳ của một người thâm niên , một vẻ xa cách với người mới , chứ không hòa mình như Hạ Lan .

Điều đó làm cô thấy ngạc nhiên , và cô trả lời lưng chừng :

- Em chỉ xin nghỉ vài ngày chứ không nghỉ luôn .

- Tôi tưởng sau chuyện đó , cô bay rồi chứ . Cô là người nổi nhất công ty đấy .

- Có phải chị muốn nhắc chuyện em với anh Sang không ?

- Cô có vẻ không biết tôn trọng ai hết . Công nhân xì xào về cô lắm đó .

- Tại sao chị nói với em chuyện này ?

- Tại sao cô dám trở vào làm việc , tôi ngạc nhiên . Ai cũng đinh ninh cô nghỉ luôn rồi .

Vẻ bình thản của Quý Phi biến mất , giọng cô khô khan :

- Họ nói thế nào em không quan tâm , trừ phi ban giám đốc ra quyết định , còn không thì em không nghỉ vì dư luận .

Nói xong , cô bước đi nhanh lên phía trước như không thấy cái mím môi tức giận của Hải Đông .

Cô đi xuống phía bến tàu . Vừa đi vừa cảm thấy cổ nghèn nghẹn . Với cảm giác ở đây không ai muốn sự có mặt của cô .

Giờ đây , cô nhận ra mình bị rất nhiều người ghét . Bị ghét mà không hiểu tại sao . Và cô thấy việc mình lì lợm ở lại thiếu tự trọng .

Quý Phi xuống chỗ làm . Cô giữ phong thái bình tĩnh và hơi xa cách với mọi người . Hết giờ , cô lặng lẽ đi lên phòng Trần Nghiêm .

Anh không có vẻ ngạc nhiên khi thấy cô , có lẽ anh biết cô trở lại làm từ lúc sáng . Và anh tiếp cô với vẻ lịch sự , như giữa hai người không hề có chuyện riêng .

- Mời cô ngồi .

Đợi Quý Phi ngồi xuống trước mặt , anh nói với giọng bình thản :

- Cô quyết định trở lại làm à ?

- Vâng .

Trả lời xong , cô ngước lên nhìn như muốn biết ý nghĩ của Trần Nghiêm . Thấy anh không nói gì , cô lại nhìn xuống , nói lặng lẽ :

- Em biết anh ghét sự có mặt của em , và cho dù em có là kỹ sư giỏi , anh cũng không cần . Điều anh cần là em vĩnh viễn biến khỏi mắt anh . Em hiểu điều đó lắm .

- Nhưng cô đã bất chấp , cô quyết định rồi phải không ? Tại sao cô ở lại ?

- Em không thể nói với anh .

- Tùy cô .

- Anh bảo em sẽ khỗ nếu bám theo anh , em không thiếu tự trọng để bám theo , van xin tình yêu của anh , nhưng em sẽ cố tìm ra sự thật .

Trần Nghiêm ngắt lời :

- Cô đúng là đứa trẻ , một đứa trẻ được nuông chiều đến mức không hiểu thế nào là đổ vỡ . Cô nghĩ mình sẽ chịu được sự thật sao ? không đâu , nó chỉ làm cô đau khổ mà thôi .

- Thái độ của anh cũng đủ làm em đau khổ rồi .

- Nó vẫn quá nhẹ , nếu cô biết chuyện của người lớn , cô sẽ bị dằn vặt hơn .

Anh ngừng lại như suy nghĩ , rồi khoát tay :

- Cuộc đời thật lẩn quẩn . Lẽ ra tôi và cô đừng bao giờ nên gặp nhau . Và tôi đã cảnh giác cô . Nhưng nếu cô bất chấp , thì tôi không cản làm gì , tùy cô .

- Em sẽ quên được anh , đây là chỗ để em thể hiện năng lực của mình . Và em sẽ vươn lên từ công ty này .

- Và cũng là chỗ đứng của tôi . Tôi đã tạo cho mình một vị trí , không lý do gì tôi bỏ nó để bắt đầu lại từ một nơi khác . Cô thật khờ khạo khi chọn cùng chỗ đứng với tôi . Nhưng thôi , đó là chuyện của cô .

- Anh chọn nơi để phát triển mình , tại sao anh không cho em quyền chọn lựa đó .

Trần Nghiêm cười khan :

- Cô biết gì về sự phấn đấu của tôi ? Trong khi cô còn quá trẻ , chưa có gì là ổn định . Ba mẹ cô thừa sức tìm cho cô một vị trí vững chắc ở nơi khác . Tại sao không biết nắm bắt . Cô bám theo tôi làm gì ?

Quý Phi mím môi :

- Em không bám theo anh , mà bám theo cái em đã có . Em đã chịu nhiều thử thách ở đây , và đã qua thời kỳ long đong , em không muốn bỏ để bắt đầu lại ở nơi khác .

- Cô nói dối .

Quý Phi lặng thinh . Cô không đủ sức lý lẽ nữa . Chính vì Trần Nghiêm đã đọc được ý nghĩ thầm kín của cô . Rằng cô không thể rời xa anh . Và vì không thể bộc lộ điều đó , nên cô dựa vào công việc để chống đỡ . Một sự chống đỡ hết sức vụng về .

Cô nói một cách cứng rắn , vụng về không kém :

- Nếu đến nơi khác rồi lại trải qua thử thách như anh đã từng thử thách em , em sẽ không chịu nổi nữa . Đó là lý do em ở lại đây .

Trần Nghiêm nói thẳng thừng :

- Cô thừa biết là đến chỗ khác , cô sẽ được nâng niu như con mèo nhỏ . Cái bóng của ba cô rất lớn , nó đủ sức che cho cô suốt đời đó .

Quý Phi thẩn thờ nhìn một điểm phía trước :

- Em không cần .

- Tùy cô .

Quý Phi chớp chớp mắt như cố trấn tĩnh mình . Cô nói cái điều mình đã chuẩn bị và thuộc lòng :

- Những gì em đã nói với anh , anh hãy coi như không có . Và hãy xem việc em ở lại là chuyện riêng của em . Em sẽ không quấy rầy anh nữa .

Nói xong cô đứng dậy đi ra . Đến cửa , cô quay lại nhìn vào phòng . Trần Nghiêm vẫn ngồi sau bàn , đăm đăm nhìn theo cô . Cái nhìn tăm tối của anh , có lẽ Quý Phi sẽ bị ánh mắt kiểu đó ám ảnh rất lâu .

Cô như thấy rõ mồn một , đằng sau vẻ thâm trầm dịu dàng của anh ,là một đời sống nội tâm nặng nề . Đầy những gai góc thù hằn .Cô không hiểu nổi đó là gì , nhưng lại bị điều bí ẩn ấy cám dỗ mạnh mẽ .

Khép cách cửa sau lưng , cô vẫn đứng yên . Tim óc cô bị xúc động loạn cuồng vì hình ảnh ấy . Vừa sợ hãi , vừa thấy yêu dữ dội . Nó làm cô không đủ sức để vượt lên cảm xúc của mình .

Trần Nghiêm chợt đi ra , làm cô choàng tỉnh , đứng nép qua một bên . Anh chỉ nhìn thoáng cô , rồi vặn một vòng gài cửa . Anh đi dọc theo dãy hành lang , lạnh lùng trước tia nhìn buồn bã khổ sở của cô , dù trong thâm tâm anh vẫn cảm nhận điều đó .

Và Quý Phi cũng không hiểu nổi tại sao mình cam chịu chứ không giận , không phản kháng mạnh mẽ . Bình thường chỉ cần ai đó có thái độ nặng nề , cô đã lập tức chống đối . Vậy mà với Trần Nghiêm , cô hầu như bị tước bỏ tất cả gai góc .

Một Thời Ta Đuổi Bóng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám