Một Thời Ta Đuổi Bóng

28.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Trước Sau
Một Thời Ta Đuổi Bóng

Quý Phi và Hạ Lan vừa ra khỏi dãy phòng hành chính thì thấy Thiên Vũ đứng trong sân , bên cạnh xe anh ta . Thấy Quý Phi , anh ta bước nhanh về phía cô , cười rộng miệng :

- Xin chào . Bất ngờ lắm phải không ?

Đúng là quá bất ngờ . Quý Phi hơi khựng lại , nhìn anh ta một cách hoảng hốt hơn là vui vẻ . Cô gần như kêu lên :

- Sao anh đến đây ?

Thiên Vũ khoanh tay trước ngực , nghiêng đầu nhìn cô , miệng vẫn cười hết cỡ .

- Chẳng phải cô đã bảo tôi mời cô đi chơi sao ?

- Tôi bảo vậy à ? Tôi đâu có điên .

Hạ Lan khẽ huých tay cô :

- Em nói gì kỳ vậy ?

Thiên Vũ làm ngơ như không để ý thái độ hoảng hồn của cô , anh ta nói như nhắc :

- Lần trước , tôi đến thăm , cô đã nói như vậy , và thực tế là tôi đã dám đến đây tìm cô . Tôi chả có gì phải ngại .

Anh ta liếc nhìn vào phía trong sân , rồi nói tiếp :

- Tôi chỉ sợ cô ngại với người khác thôi .

Hạ Lan đỡ lời :

- Chỉ sợ cậu đến như vậy , bạn của cậu buồn Quý Phi thôi .

- Không có đâu chị .

Anh ta nhìn qua cô :

- Chiều nay , chắc Phi không bận gì đâu , mình có thể đi chơi được không ?

Quý Phi lập tức lắc đầu :

- Không .

Hạ Lan huých tay cô :

- Kìa , Phi ! Đi đi . Chị tự về được mà .

Quý Phi chưa kịp trả lời thì thấy Trần Nghiêm đi ra . Tự nhiên cô gật đầu :

- Vậy chị quá giang anh Nghiêm về nhé .

Hạ Lan vô tư đẩy cô tới trước :

- Em đi đi , đi chơi vui vẻ nhé .

Nói xong , cô nàng đi trở vào trong , chờ Trần Nghiêm . Quý Phi quay lại nhìn theo , rồi nhìn Thiên Vũ , anh ta ngó cô với vẻ chờ đợi .

- Đã quyết định rồi thì không được đổi ý nhé .

Quý Phi không trả lời , chỉ lẳng lặng đến phía xe Thiên Vũ . Anh ta có vẻ khoái chí lắm và tranh thủ thêm cơ hội :

- Vậy là sáng mai tôi phải đưa cô đi làm , cho hết trách nhiệm của tôi . Đúng không ?

- Tôi không biết .

Quý Phi nói với vẻ chán nản . Cô thấy mình đang tự cắt mũi để trả thù mặt . Thật là điên và bốc đồng . Cô biết Trần Nghiêm không quan tâm chuyện cô đi chơi với ai . Nhưng với Trúc Hiền thì anh sẽ không thờ ơ . Khi không tạo thêm sự hiểu lầm không đáng có . Điên gì đâu ấy .

Suốt buổi đi chơi Thiên Vũ , mặc cô buồn chán như phải dự một cuộc họp mình không thích . Hôm nay , anh ta bỏ hẳn đêm diễn để đi chơi với cô . Điều đó chứng tỏ anh ta rất thích , nhưng cô cũng không vì vậy mà cảm động .

Cả hai vào quán cà phê , và suốt buổi chỉ có mình Thiên Vũ nói . Cô chỉ ừ hử cho qua chuyện . Cuối cùng anh ta cũng lặng thinh .

Khi đưa Quý Phi về đến nhà , anh ta đưa cô lên tận phòng . Và giữ cô lại ở trước cửa , anh ta cười cười :

- Phi có biết nảy giờ tôi nghĩ gì không ?

- Nghĩ gì ?

- Cô đi chơi với tôi để dằn mặt anh ta . Đúng ra tôi đã từ chối cuộc chơi này , nhưng tôi vốn không phải loại người dễ tự ái .

- Anh nói cái gì ? – Quý Phi hỏi một cách sửng sốt .

- Cô thích anh ta chỗ nào nhỉ ? Tôi không hiểu được con người đạo mạo đó có gì làm cô thích , mà lại chịu khổ vì thất tình nữa .

Quý Phi vẫn sững sờ ngó anh ta , cô lập lại một cách máy móc :

- Anh nói cái gì ?

Thiên Vũ gật gù như nói một mình :

- Không hiểu ma xui quỷ khiến gì , mà tôi hay chạm trán với anh ta . Với Trúc Hiền thì anh ta ghét tôi . Nhưng xem ra lần này tôi phải xem anh ta là đối thủ rồi .

Nghe anh ta nói , tim Quý Phi chợt đập mạnh , hồi hộp . Thiên Vũ không phải là người hời hợt như cô tưởng . Cha mẹ ơi ! Anh ta biết được nỗi lòng của cô . Tại sao để một người như anh ta biết chứ ? Tự nhiên cô gạt phăng :

- Anh đừng có suy đoán lung tung .

- Không lung tung đâu . Dù tôi rất muốn như vậy .

Anh ta chợt nắm vai Quý Phi , kéo cô lại gần mình :

- Cái tên gỗ đá có gì để cô thích chứ ? Cô không thấy anh ta giống ông cụ sao ?

Quý Phi gỡ tay anh ta ra một cách chật vật . Mặt cô nhăn lại :

- Anh làm gì kỳ vậy ? Không được đi quá xa quá xa như thế .

Thiên Vũ buông tay xuống :

- Anh ta thích Trúc Hiền , cô biết rõ điều đó mà .

- Và anh cũng từng gặp anh ta ở nhà đó . Đừng quên là hai người đã từng giành Trúc Hiền .

- Không phải .

Quý Phi lắc đầu :

- Thôi , đừng nói chuyện đó . Đừng lôi tôi vào chuyện của mấy người , tôi không thích đâu .

Vừa nói cô vừa bước ra phía cửa , Nhưng Thiên Vũ đứng chặn lại , anh ta như giải thích :

- Lúc trước , tôi chỉ đùa với Trúc Hiền , vì cô ta ái mộ tôi . Cô ta viết thư làm quen với tôi . Nếu thật sự thích cô ta thì có lẽ tôi đã thích nhiều người như vậy .

- Thôi đi , đó là chuyện của anh , nói với tôi làm gì ?

Thiên Vũ vẫn tiếp tục :

- Tôi không thích bị con gái tấn công , tôi chỉ thích người mà mình chủ động chọn .

Quý Phi hỏi thẳng thắn :

- Anh thích tôi hả ?

Thiên Vũ có vẻ thích tính thẳng thắn của cô , anh ta gật đầu , kèm theo cái nhìn âu yếm :

- Tôi chưa bao giờ nghiêm túc với ai như vậy .

- Nếu thế thì anh chỉ mất công , hãy chọn người khác đi .

- Tình cảm không phải là ý thích giống đi chợ , chọn cái này mắc quá thì tìm đỡ thứ khác .

Quý Phi thở dài :

- Anh sâu sắc lắm . Nhưng tôi chỉ mến cá tính đó , chứ không đi xa hơn được .

- Cô yêu anh ta đến mức độ nào rồi ? Liệu tôi có đường nào đứng chắn trước mặt cô không ? Để cô đừng nhìn anh ta nữa .

"Anh ta có thể nghĩ chuyện gì cũng được , trừ chuyện hiểu tình cảm của mình" . Quý Phi nghĩ một cách xấu hổ và đau đớn , cô nói quyết liệt :

- Tôi đã nói tôi không thích anh Nghiêm , đừng có nói bậy , tôi cho anh cái tát bây giờ .

Nói xong , cô cứng miệng lặng thinh . Không hiểu tại sao mình có thể nói như vậy . Chẳng lẽ cô du côn đến vậy sao ? Nhưng quả thật là cô tức kinh khủng , chỉ có cách đó để dọa anh ta thôi .

Thiên Vũ mỉm cười thú vị :

- Chưa có cô gái nào có cá tính mạnh mẽ như cô . Tôi rất thích cô dữ , nhìn mặt cô lúc này thật sinh động . Cái đẹp rừng rực quả thật rất đáng nhớ .

Quý Phi thở hắt ra một cái :

- Từ đây về sau , nếu không muốn tôi nổi giận , thì anh đừng có nói như vậy nữa .

- Được rồi , tôi không nói , nhưng vẫn nghĩ . Nếu không muốn tôi nghĩ thì cô hãy chứng minh đi .

- Tại sao tôi phải chứng minh với anh ?

- Để cho tôi biết là cô không yêu anh ta .

- Vớ vẩn .

Thiên Vũ đột ngột nắm vai cô , cúi xuống gần mặt cô :

- Tôi sẽ làm mọi cách để cô quên anh ta , tôi thề như vậy .

Quý Phi chưa kịp né tránh thì cách cửa bật mở . Luồng ánh sáng trong nhà hắc ra . và Trần Nghiêm đang bước ra .

Một Thời Ta Đuổi Bóng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám