Một Thời Ta Đuổi Bóng

2.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Trước Sau
Một Thời Ta Đuổi Bóng

Cuối cùng thì cô kỹ sư quý tộc cũng đến nhận việc . Ngồi trong văn phòng , Hạ Lan đã thấy cô ta . Cũng như mấy lần đến nộp hồ sơ và phổng vấn , cô ta cũng lái chiếc xe và phong cách cũng quý phái như thế . Cô ta đi vào phòng , sau khi chào mọi người , cô ta đến bàn Hạ Lan , lên tiếng :

- Hôm nay em đến nhận việc , em phải đến gặp ai hả chị ?

Hạ Lan bỏ cây viết xuống đứng lên :

- Em sẽ đến gặp giám đốc , đi theo chị .

- Dạ .

Hạ Lan khoát tay chỉ qua phía cửa bên hông :

- Đi lối này cho gần .

Vừa nói , mắt cô vừa nhìn qua Quý Phi với một chút tò mò . Hôm nay , cô nàng mặc bộ đồ khác , cũng không kém ấn tượng . Váy jean có hàng cúc bạc chạy dọc xuống bên hông . Áo sơ mi trắng gài kín tay . Trông cô ta vừa đứng đắn vừa trẻ Trung , duyên dáng không thể tả .

Sao trên đời có nhiều cô gái xinh thế không biết . Hạ Lan có tật hơi buồn cười , là rất thích con gái đẹp . Có lẽ nhan sắc cô kém trung bình , nên cô ngưỡng mộ cái đẹp . Ngưỡng mộ một cách vô tư , chứ không có thói tị hiềm thường tình giữa phái nữ với phái nữ .

Cô cố ý đi sau để ngắm cho đã Quý Phi . Nhưng cô gái thì hoàn toàn không biết ấn tượng mình đã gây ra cho người đi cùng . Cả hai đi trên hành lang . Quý Phi đi hơi chậm lại chờ người hướng dẫn đường . Nhưng thấy cô ta cứ chầm chậm phía sau , cuối cùng cô dừng lại chờ :

- Em đi nhanh lắm hả chị ?

Bị bắt quả tang bất ngờ , Hạ Lan lúng túng :

- Cũng không nhanh lắm , có lẽ tại chị đi hơi chậm .

Quý Phi hoàn toàn không để ý mình bị quan sát , cô hỏi với chút tò mò :

- Chị vào làm lâu chưa vậy ?

- Khoảng năm năm thôi . Tôi tốt nghiệp trung cấp .

- Vậy à ? Chị chuyên nhận hồ sơ tuyển dụng phải không ?

- Ừ .

- Thế ngoài em ra , còn có ai được tuyển không chị ?

- Công ty chỉ tuyển một người thôi . Hồ sơ của mấy người kia không bằng cô . Cô có ưu điểm là biết nhiều ngoại ngữ .

- Vậy à ?

Hạ Lan nhìn vào phòng giám đốc . Qua khung kính , cô thấy có một người đang ngồi nói chuyện với ông . Cô bèn quay qua Quý Phi .

- Cô biết mặt giám đốc rồi phải không ? Còn một người ở đó nữa , đó là phó giám đốc Trần Nghiêm , anh ấy vừa đi công tác nước ngoài về . Thường thì anh ấy phụ trách tuyển người đấy .

- Dạ .

Cả hai đến trước phòng giám đốc . Hạ Lan gõ nhẹ cửa , rồi thấy bên trong nhìn ra , cô đẩy nhẹ cửa , ra hiệu cho Quý Phi vào :

- Thưa chú , hôm nay cô Quý Phi đến nhận việc .

Giám Đốc Võ Phú Hoàng khoát tay về phía ghế :

- Cô ngồi đi .

- Dạ .

Quý Phi đến ngồi phía chiếc ghế nhỏ của bộ salon . Cô đưa mắt nhìn Hạ Lan . Nhưng cô ta đã ra ngoài . Giám đốc nhìn cô , rồi khoát tay về phía người đối diện .

- Đây là phó giám đốc Trần Nghiêm , người sẽ đưa cô đi tham quan trước công việc đấy .

Quý Phi gật đầu chào anh . Cô lưỡng lự không biết nên gọi bằng anh hay bằng chú . Vì anh ta có vẻ trẻ quá so với vị trí trong công ty . Cách hay nhất là im lặng .

Quý Phi thấy anh ta nhìn cô hơi lâu , cái nhìn như đã từng biết cô , từng có một mối quan hệ nào đó . Vừa ác cảm xa cách . Nhưng rồi điều đó chỉ thoáng qua và anh hỏi rất nhã nhặn :

- Tôi đã xem qua hồ sơ của cô , cô đã chuẩn bị tinh thần rồi chứ ?

- Dạ .

Trần Nghiêm chưa kịp hỏi tiếp thì có tiếng chuông reo . Giám đốc Hoàng đến nghe điện . Trần Nghiêm bèn khoát tay ra hiệu :

- Mời cô qua phòng tôi .

- Vâng .

Quý Phi đứng dậy . Quay lại chào giám đốc , ông ta gật đầu và vẫn tiếp tục nói chuyện . Cô theo Trần Nghiêm qua phòng phó giám đốc . Thái độ dễ gần của anh làm cô thấy đỡ căng thẳng hơn là tiếp xúc với giám đốc . Cho nên cô ngồi xuống ghế một cách thoải mái , không đợi phó giám đốc phải mời .

Trần Nghiêm đến tủ lạnh lấy lon pepsi rót ra ly , rồi đến đặt trước mặt Quý Phi :

- Mời cô .

- Cám ơn .

Quý Phi không thể không nhìn anh lần nữa . Anh ta hòa nhã đến mức làm cho cô không bị áp bức về quyền lực của anh . Và vốn tính hồ hởi , cô thấy thích bắt chuyện với con người dễ mến này .

Cô hơi ngã người về phía trước , đôi mắt mở lớn nhìn anh . Cử chỉ đó làm Trần Nghiêm phải nhìn lại cô :

- Cô muốn hỏi gì ?

- Phó giám đốc này , có thể gọi anh bằng anh không ạ ?

Trần Nghiêm hơi bị bất ngờ . Nhưng rồi anh mỉm cười :

- Cứ gọi tự nhiên , tôi không quan trọng cách xưng hô lắm đâu .

- Vâng , nói chuyện với anh , em thoải mái hơn là có mặt giám đốc . Anh cho hỏi , công ty sẽ phân em làm việc gì ạ ?

Trần Nghiêm khẽ vuốt sóng mũi , rồi với một vẻ hòa nhã đầy thông cảm , anh nói như thông báo :

- Trước mắt , cô sẽ bắt đầu từ phòng sơ chế . Sau đó tùy yêu cầu của công việc , chúng tôi sẽ bố trí lại .

- Sao ?

Quý Phi chỉ kêu được một tiếng kinh ngạc , rồi ngồi im . Khuôn mặt hồ hởi của cô vụt chuyển sang vẻ ỉu xìu , đầy thất vọng .

Phó giám đốc ngồi im quan sát cô kỹ sư mới . Trông cô ta ảo não như đứa bé gái mất búp bê . Anh định nói một câu đầy khích lệ , thì cô lên tiếng :

- Em phải làm việc của công nhân sao anh ?

- Trước mắt là như thế , ngoài ra tôi không thể nói gì hơn .

- Bộ công ty này có truyền thống sử dụng người hoang phí như vậy sao ?

- Cũng không hẳn . Tùy trường hợp . À không ! Đúng hơn là tùy yêu cầu của công ty .

- Vậy mà em cứ tưởng đi làm vui lắm .

Quý Phi nói một cách khá ai oán . Rồi cô rầu rĩ ngồi im . Trần Nghiêm mỉm cười :

- Với cô , mọi việc là sự bắt đầu . Có lẽ sự phân công không làm cô vừa ý , cô có thể thay đổi ý định . Hãy suy nghĩ đi cô Phi .

Quý Phi thở dài :

- Chưa bắt đầu thì em không bỏ cuộc đâu . Thế chừng nào em sẽ làm hả anh ?

- Nếu cô không đổi ý thì có thể bắt đầu vào ngày mai . Hôm nay tôi sẽ đưa cô xuống phòng sơ chế tham quan trước . Ngày mai nhận việc .

- Vâng .

Trần Nghiêm chìa tay ra :

- Mời cô theo tôi .

Quý Phi miễn cưỡng đứng dậy . Cô đi theo phó giám đốc của mình một cách ỉu xìu . Thất vọng không thể tưởng . Lúc đi học thì thấy cái gì cũng lý tưởng . Tới chừng đi làm rồi thì lý tưởng trở thành cái mình tưởng có lý mà thôi .

Mẹ cũng là kỹ sư , sao mẹ làm việc trong môi trường giao tiếp vui vẻ . Còn mình thì mới bắt đầu đã chán ơi là chán .

Không biết ai bày ra cái trò đày ải ma mới thế này . Bỗng nhiên Quý Phi nổi sùng lên . Cô đi dấn lên ngang với Trần Nghiêm :

- Thưa đồng chí phó giám đốc , đồng chí có biết ai phân công em không ?

- Cô biết điều đó làm gì ? Giám đốc hay ai cũng vậy thôi . Chúng tôi bố trí người theo yêu cầu của công việc . Ngoài ra , không có lý do nào khác .

Quý Phi làu nhàu :

- Không chừng là anh cũng nên .

Cô nói rất nhỏ , nhưng Trần Nghiêm cũng nghe được . Anh mỉm cười vừa nhẹ nhàng vừa nghiêm khắc .

- Tôi không trực tiếp phân công cô , vì tôi đi công tác mới về . Nhưng nếu tôi phân công , thì cũng theo yêu cầu của công việc mà bố trí . Ai sắp xếp không quan trọng . Điều quan trọng là tinh thần của người làm việc thôi .

“Mở miệng ra là nguyên tắc , công việc” Quý Phi cáu kỉnh nghĩ thầm : Việc mình bị đưa xuống làm công nhân làm cô vừa tức vừa vỡ mộng . Cô lén liếc phó giám đốc một cái , môi mím lại như sẵn sàng dứ cho cả chục nắm đấm . Nhưng xui cho cô , chưa kịp thu lại cái nguýt sắc bén thì ông phó giám đốc quay lại .

Trong một thoáng , anh hơi khựng lại . Rồi khuôn mặt trở lại bình thường . Anh vẫn giữ một vẻ hòa nhã , vẫn cái giọng chậm rãi uy quyền .

- Cô Phi không thích sự phân công này ?

- Thế nếu là anh , anh có thích không ?

- Tôi không đặt vấn đề sở thích lên hàng đầu , tất cả là cho công việc .

Quý Phi buột miệng nói kháy :

Một Thời Ta Đuổi Bóng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám