Truyện Cổ Grim

Người da gấu
Tác Giả: Anh em nhà GRIM

Xưa có một anh thanh niên đi lính, rất dũng cảm, luôn luôn

xung phong đi dưới mũi tên hòn đạn. Trong thời chiến, mọi việc đều

ổn, nhưng đến thời bình, anh bị thải hồi. Tên đại úy chỉ huy bảo

anh tùy muốn đi đâu thì đi. Cha mẹ chết cả, quê hương không có,

anh phải đến xin các anh cho ở nhờ, đợi đến khi nào có chiến chinh.

Nhưng các anh đều nhẫn tâm nói:

- Chúng tôi không thế giúp chú được, chú phải tự lo liệu lấy

thôi.

Anh lính có độc một khẩu súng, vác lên vai ra đi - anh đến một

bãi đất hoang rộng, chỉ có mỗi một lùm cây. Anh buồn bã ngồi

xuống gốc cây, nghĩ tủi thân: "Mình không có tiền, chỉ biết nghề đi

lính, nay thiên hạ thái b´nh, chúng đuổi mình về, trông chừng chết

đói đến nơi".

Chợt nghe tiếng động, anh ngoảnh lại thấy bên mình có một

người lạ mặt, mặc ao xanh, trông lịch sự, chỉ phải có một cái chân

ngựa ghê tởm. Người ấy nói:

- Ta biết anh thiếu gì rồi. Anh cần bao nhiêu tiền ta cũng cho,

nhưng trước hết muốn biết anh có thật là tay gan dạ hay không vì

ta không muốn tiêu uổng tiền.

Anh đáp:

- Đã làm lính lại còn nhát à? Ông cứ việc thử thách tôi đi.

- Được lắm, anh hãy trông lại đằng sau.

Người lính ngoảnh lại thì thấy một con gấu to gầm gừ chạy

đến.

Anh thét:

- Ái chà, ông ngoáy cho mày buồn loa mũi, để mày hết càu

nhàu nhé.

Rồi anh ngắm bắn trúng mũi gấu, gấu ngã lăn ra.

Người lạ mặt nói:

- Ta công nhận anh gan dạ, nhưng còn điều kiện khác nữa.

Người lính biết rõ tay này là quỷ, bèn đáp:

- Muốn điều kiện gì cũng được, miễn là không mất phần hồn.

Người áo xanh nói:

- Cái đó tùy anh xem. Trong bảy năm, cấm anh sờ đến nước,

chải đầu cạo râu, cắt móng chân móng tay, cầu chúa; phải mặc

chiếc áo ngoài là chiếc áo khoác ta đưa cho đây. Trong thời gian đó,

nếu anh chết thì anh là người của ta; nếu anh sống thì anh được tự

do và giàu có suốt đời.

Người lính nghĩ đến thân mình cũng khổ, đã bao phen vào sinh

ra tử, nên cũng nhận liều - con quỷ cởi áo xanh đưa cho anh và nói:

- Anh mặc áo này thì lúc nào trong túi cũng có vàng.

Rồi nó lột da gấu và nói:

- Da gấu này, anh sẽ trùm lên áo khoác và làm giường nằm,

không được nằm giường nào khác - Từ nay anh mặc áo này, nên ta

đặt tên anh là "Da gấu".

Nói xong con quỷ biến mất.

Người lính mặc áo, thò tay vào túi lấy tiền thì biết là con quỷ

nói đúng. Anh bèn khoác da gấu, đi chu du thiên hạ, hưởng mọi thú

vui, không bỏ qua cái gì khoái trá, tiêu tiền như rác.

Năm đâu, người anh trông còn tàm tạm được, nhưng đến năm

thứ hai, trông anh như một con quái; tóc che gần khắp mặt, râu

xồm xoàm như chổi xể, móng chân móng tay y như nanh vuốt, mặt

cáu ghét giá làm đất trồng rau cũng được. Ai thấy anh cũng tránh;

nhưng anh đi đến đâu người ta vẫn xếp chỗ cho, vì anh trả nhiều

tiền và anh vung tiền ra làm phúc cho người nghèo để người ta cầu

nguyện cho anh được sống qua thời hạn bảy năm.

Năm thứ tư anh đến một quán trọ. Chủ quán không muốn cho

anh trọ, thậm chí chuồng ngựa cũng không cho ở, e rằng ngựa thấy

anh thì cũng khiếp. Thế nhưng khi "Da gấu" móc ở túi ra một nắm

tiền vàng thì chủ quán xiêu lòng, cho anh ở một buồng phía sau,

nhưng cấm anh không được ló mặt ra cho người khác trông thấy để

quán trọ của hắn bị mang tiếng.

Một buổi tối, Da Gấu, đang ngồi trong buồng, mong mỏi bảy

năm chóng qua, thì nghe thấy tiếng khóc ở buồng bên cạnh. Anh

vốn tốt bụng, chạy ra mở cửa thì thấy một cụ già tay ôm đầu khóc

lóc thảm thiết. Da Gấu đến gần cụ già. Khi thấy anh, cụ đứng phắt

dậy định chạy trốn. Nhưng nghe thấy anh nói tiếng người, cụ mới

yên tâm. Da Gấu ngọt ngào dỗ cụ, cụ kể lể cho anh nghe là cụ đã

tiêu hết vốn liếng, bây giờ cụ và ba cô con gái lâm vào cảnh nghèo

khổ. Cụ không có tiền trả nhà trọ nên bị người ta bỏ tù.

Da Gấu nói:

- Nếu chỉ có vấn đề tiền, thì cháu có thừa thãi để giúp cụ.

Anh cho gọi chủ quán đến, trả tiền trọ cho ông cụ, lại cho ông

cụ đáng thương một túi vàng đầy.

Thế là ông cụ hết lo, nhưng không biết lấy gì trả ơn. Cụ nói:

- Anh hãy đến nhà tôi. Các con gái tôi rất đẹp, anh muốn lấy

đứa nào thì lấy. Nếu nó biết anh là ân nhân của tôi thì tất cả không

từ chối đâu. Tuy anh trông có vẻ kỳ quặc thật, nhưng nó sẽ biết chải

chuốt cho anh trông dễ coi.

Da Gấu thích lắm, đi theo cụ già.

Cô gái lớn trông thấy anh, khiếp sợ hú lên và chạy trốn. Cô thứ

hai không chạy, nhìn anh từ đầu đến chân rồi nói:

- Con chịu thôi, ai lại lấy một con vật không thấy mặt người

làm chồng được? Gấu cạo lông, mặc áo như người ở đám xiếc hôm

nọ còn thích hơn, vì ít nhất nó cũng được diện áo kỵ binh và đeo bao

tay trắng. Trông nó chỉ xấu xí, nhưng rồi cũng quen mắt.

Cô gái út nói:

- Thưa cha, người đã cứu cha trong lúc hoạn nạn hẳn là người

tốt. Nếu cha hứa trả ơn mà gả con gái cho người ta, thì cha phải giữ

lời hứa.

Tiếc thay mặt Da Gấu bẩn thỉu và lông lá, nên nhìn không

thấy vẻ vui mừng đang tràn ngập lòng anh. Anh rút nhẫn ở ngón

tay, bẻ làm đôi, đưa cho người yêu một nửa. Anh khắc tên anh vào

nửa đưa cho nàng, dặn nàng giữ kỹ. Còn nửa anh giữ, thì anh khắc

tên người yêu. Khi từ giã người yêu anh dặn:

- Em ơi, anh còn phải đi chu du thiên hạ ba năm nữa. Nếu anh

về thì chúng ta sẽ tổ chức cưới nhau. Nếu anh không về thì anh đã

chết, em được tự do đi lấy chồng khác.

Dặn xong anh ra đi.

Cô dâu đáng thương mặc đồ tang. Mỗi khi nghĩ đến anh, cô lại

giàn giụa nước mắt; còn hai chị thì dè bỉu mỉa mai cô.

Chị lớn nói:

- Cẩn thận kẻo mà nát mất tay khi nó giơ cẳng bắt tay đấy.

Chị thứ hai nói:

- Liệu đấy. Gấu thích của ngọt; nếu nó thích cô, nó sẽ xơi cô

mất.

Chị cả nói:

- Nhất nhất cô phải chiều ý nó, không thì nó càu nhàu đấy!

Chị thứ hai lại nói:

- Đám cưới sẽ vui lắm nhỉ. Gấu là nhảy múa giỏi.

Cô em mặc cho hai chị nói, không hề nao núng chút nào.

Còn Da Gấu thì vẫn lang thang đây đó làm điều thiện, bố thí

cho người nghèo rất nhiều.

Ngày cuối cùng năm thứ bảy, Da Gấu lại đến ngồi ở lùm cây

giữa bãi hoang. Một lát sau anh nghe thấy gió ào ào rồi con quỷ

hiện lên hầm hầm nhìn anh. Nó vứt trả anh chiếc áo cũ và đòi anh

chiếc áo xanh.

Da Gấu nói:

- Hẵng gượm, anh hãy phải tắm rửa cho tôi sạch sẽ đã.

Bất đắc dĩ con quỷ phải lấy nước tắm rửa cho Da Gấu và chải

đầu, cắt móng cho Da Gấu. Da Gấu nom lại là một chiến sĩ anh

dũng và đẹp trai hơn trước nhiều.

Khi con quỷ đi xa, anh thấy mình như trút được một gánh

nặng. Anh ra tỉnh mua một chiếc áo nhung đẹp, rồi ngồi một cỗ xe

bốn ngựa trắng đi về nhà vợ. Không ai nhận ra anh. Ông bố vợ

tưởng anh là một võ quan cao cấp, đưa anh vào buồng ba cô con gái.

Hai cô chị ngồi hai bên, mời anh ngồi giữa, rồi rót rượu, lấy món

ngon nhất mời anh. Hai cô nghĩ bụng chưa nhìn thấy người đàn ông

nào đẹp trai như anh. Còn cô em mặc tang phục, ngồi trước mặt

anh, cúi gầm mặt xuống không nói năng gì cả. Khi anh ướm hỏi ông

cụ có thuận gả một cô cho anh không, thì hai cô chị đứng phắt dậy,

chạy vào buồng sắm sửa, vị nào cũng tưởng mình được chọn làm vợ.

Khi người khách lạ còn lại một mình với cô em, thì người ấy lấy

nửa cái nhẫn trong túi ra, bỏ vào một cốc đầy rượu vang và đưa cốc

mời cô. Cô đỡ lấy cốc uống cạn và khi thấy nửa cái nhẫn ở đáy cốc,

cô hồi hộp quá lấy nửa nhẫn đang đeo ở cổ ra, chắp với nửa kia thì

thấy ăn khớp như in.

Da Gấu liền nói:

- Em ơi, anh là chồng chưa cưới của em đây mà. Trước kia anh

đội lốt gấu đến đây, nay anh lại mang hình người, sạch sẽ như xưa.

Rồi anh ôm lấy cô hôn.

Bấy giờ hai cô chị ăn mặc thật sang bước vào. Khi rõ chuyện

công tử đẹp trai này là Da Gấu khi trước, hai cô tức giận vùng vằng

bỏ đi.

Các em đã bao giờ nhìn thấy gấu chưa? Nếu các em đã nhìn

thấy rồi thì các em sẽ hiểu tại sao các cô chị lại từ chối lấy gấu. Vậy

mà cô út đã dũng cảm lấy anh gấu để trả ơn cứu mạng cha cô. Cô

con gái út là người con rất có hiếu nên cô xứng đáng được hưởng

hạnh phúc.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám