Truyện Cổ Grim

Cuộc ngao du của tí hon
Tác Giả: Anh em nhà GRIM

Một bác thợ may có đứa con trai, người chỉ bằng ngón tay cái,

vẫn gọi là Tí hon. Tí hon rất can đảm. Một hôm nó thưa bố:

- Bố ơi, con phải đi ngao du thiên hạ một phen mới được!

Ông bố già đáp:

- Được thôi, con ạ!

Bác lấy cái kim thêu, hơ lên ngọn nến, đính một cái núm bằng

xi vào đó rồi đưa cho con, bảo:

- Đây cho con thanh kiếm đi đường.

Tí hon còn muốn ăn với bố mẹ bữa nữa, nên nó nhảy xuống bếp

xem mẹ nó nấu gì. Nhưng nồi vừa mới đặt lên bếp, Tí hon hỏi mẹ:

- Mẹ ơi, có gì ăn thế?

Bà mẹ bảo:

- Con hãy ngó vào xem.

Nhảy tót lên bếp, vươn cổ dòm vào nồi. Nó vươn mãi cổ vào sâu

quá, hơi thức ăn bay nghi ngút cuốn luôn nó lên ống khói. Nó ngồi

ngất ngưởng trong đám hơi, cứ thế lơ lửng mãi trên không, lúc lâu

sau mới rơi xuống.

Thế là chú bé con bác thợ may có dịp đi ngao du thiên hạ. Chú

đi đây đi đó, rồi đến xin tập việc một người thợ cả. Nhưng ở đây họ

cho chú ăn chẳng được ngon. Chú nói với bà chủ nhà:

- Bà chủ ạ, bà không chịu cho tôi ăn khá hơn thì nhất định tôi

sẽ đi. Sáng mai tôi sẽ lấy phấn viết ngay trước cửa nhà:

Khoai khá nhiều, thịt khá ít,

Thưa đức vua khoai, tôi xin vĩnh biệt.

Bà chủ giận lắm, quát:

- Con chấu ranh kia, mày còn muốn gì hử?

Bà rút cái giẻ lau, định quất chú. Nhưng chú đã mau lẹ bò lên

cái bao ngón tay của bà, rồi từ trên đó chú dòm xuống, thè lưỡi nhạo

bà. Bà tháo bao định chộp chú thì chú lại tót sang cái giẻ mất rồi.

Thừa lúc bà giũ giẻ tìm chú, chú trốn luôn xuống kẽ bàn. Chú thò

đầu lên, giễu bà:

- Ê! Bà chủ ơi!

Lúc bà sắp đánh, chú lẩn xuống ô kéo. Nhưng rồi bà cũng tóm

được và tống chú ra khỏi cửa.

Tí hon lại đi lang thang. Đến cánh rừng kia, chú gặp kẻ trộm

đang bàn nhau đi ăn trộm của vua. Chợt thấy Tí hon, bọn kẻ trộm

sực nghĩ: "Thằng nhãi ranh này nhất định chui lọt lỗ khóa, có thể

dùng nó thay chìa khóa giả được đây".

Một tên gọi:

- Này, ông khổng lồ Gôliat ơi, có muốn nhập với bọn mình đến

kho của báu không? Ông có thể chui vào ném tiền ra cho bọn này.

Tí hon nghĩ một lát rồi bằng lòng nhận. Chú đi với chúng. Đến

nơi, chú ngắm kỹ cửa trên, cửa dưới xem có cái kẽ nào không. Tìm

hồi lâu thấy một khe hở, cũng khá rộng, đủ cho chú lọt qua. Chú đã

sắp chui vào thì bị một tên lính canh cửa nhìn thấy. Nó bảo tên kia:

- Xem kìa, có con nhện gớm ghiếc đương bò kia kìa. Tao phải

dẫm chết nó mới được!

Tên kia can:

- Thôi mặc nó, kẻo tội nghiệp. Nó có làm gì mày đâu!

Thế là Tí hon lọt được vào trong kho. Chú mở cửa sổ chỗ bọn kẻ

trộm đợi rồi nhặt tiền ném ra, cứ từng đồng một. Đương lúc mê mải

chợt có tiếng chân vua vào soát kho. Tí hon vội chuồn ngay. Vua

soát, biết là có nhiều đồng tiền dày đã bị mất nhưng không thể hiểu

kẻ nào đã lấy, vì lẽ then khóa vẫn y nguyên không có chút dấu hiệu

suy chuyển.

Vua đành ra lệnh cho hai tên lính:

- Bay phải coi chừng, có kẻ rình lấy tiền đấy!

Lúc Tí hon tiếp tục hoạt động thì bọn lính đứng ngoài rình

nghe thấy tiếng vàng rơi xủng xoẻng. Chúng vội nhảy vào kho để

bắt kẻ trộm. Nhưng Tí hon nhanh hơn, đã tót được vào một xó,

khuân một đồng tiền lấp lên mình. Chú trêu bọn lính:

- Tớ đây cơ mà!

Lúc bọn lính xô tới thì chú lại chuồn sang xó khác, léo nhéo gọi:

- Này, tớ đây cơ mà!

Bọn lính đến thì chú đã sang xó thứ ba từ lâu rồi. Chú lại gọi:

- Này, tớ đây kia mà!

Cứ thế, Tí hon dử cho hai tên lính chạy quanh đến mệt lử và

phải bỏ cuộc. Chú tiếp tục ném tiền ra ngoài cho bọn trộm hết đồng

này đến đồng khác. Còn lại đồng cuối, chú ra sức quăng mạnh, đoạn

nhảy liền theo, cưỡi tiền bay vút qua cửa sổ.

Bọn trộm hết lời tán tụng chú:

- Quả là tay anh hùng! Chú có muốn là chủ tướng không?

Tí hon cảm ơn. Chú nói, chú còn muốn đi ngao du thiên hạ đã.

Bọn trộm chia nhau số tiền. Tí hon chỉ lấy phần mình có một đồng,

vì có lấy nữa chú cũng chẳng mang nổi.

Chú buộc lại thanh kiếm bên sườn, chào bọn cướp rồi ra đi.

Chú đến nhà mấy bác thợ cả nữa xin làm. Nhưng ở đâu cũng chóng

chán. Sau cùng chú đến làm cho một quán trọ. Đám hầu gái nhà

này không ai ưa chú, chỉ vì họ không nhìn thấy chú, thế mà ai bí

mật làm gì chú đều biết hết. Chú lại hay mách chủ những chuyện

họ ăn uống vụng trộm, hoặc ăn cắp dưới hầm. Họ vẫn đe:

- Liệu hồn! Thế nào cũng có bữa cho mày chết đuối.

Họ bảo nhau xỏ Tí hon một vố. Một hôm, chú đương mải miết

nhảy nhót, leo trèo giữa đám cỏ dại ngoài vườn thì bị một cô hầu ra

cắt cỏ bắt gặp. Tiện tay cô vơ luôn cả Tí hon với cỏ, buộc túm vào

một cái khăn lớn rồi ném cho bò. Một con bò mộng đen nuốt chửng

Tí hon vào bụng. Chú không bị đau đớn gì nhưng nằm trong ấy thật

khó chịu quá, tối như bưng. Đợi lúc có người vào vắt sữa, chú ra sức

gào: Tơrip, torắp, torôn! Sắp đầy thùng chưa?

Tiếng sữa tia rào rào, át mất tiếng chú nên không ai nghe thấy.

Lát sau, chủ quán vào bảo:

- Mai thịt con bò này!

Tí hon sợ quá, lại gân cổ gào:

- Thả tôi ra đã, tôi ở trong này mà!

Chủ quán nghe thấy, nhưng không biết ai gọi ở đâu. Bác hỏi

lại:

- Ở đâu thế?

Tí hon vội đáp:

- Trong bụng con đen ấy mà!

Chủ quán không hiểu nghĩa câu nói, bỏ đi.

Sáng hôm sau, họ thịt con bò đen. Cũng may lúc họ hạ bò rồi xả

thịt, không có nhát dao nào chém phải Tí hon. Chú bị lẫn trong

đống thịt để tra dồi. Lúc người thợ băm dồi vào sắp làm, chú ra sức

bình sinh gào:

- Đừng băm sâu quá! Đừng băm sau quá! Tôi ở dưới đấy!

Nhưng vì dao băm đã gỗ rộn lên nên chẳng ai nghe được tiếng

chú gọi. Giờ mới thật nguy cho chú, nhưng thói thường có khó mới

ló cái khôn, chú nhảy tránh rất tài giữa các đường dao, khiến chẳng

một nhát nào chạm được vào người chú. Chú thoát chết. Tuy thế,

chú vẫn chưa nhảy ra ngoài được. Chú bị họ tra lẫn với miếng mỡ

vào một khoanh dồi tiết. Trong khoanh dồi chật chội quá, đã thế họ

lại còn mắc lên ống khói lò bếp để hun cho kỹ. Tí hon thấy thời gian

lúc này mới dài làm sao!

Nhưng rồi cũng đến mùa đông, họ tháo khoanh dồi xuống. Nhà

có khách, họ định đem dồi đãi khách. Lúc bà chủ thái dồi, sợ lưỡi

dao xoẹt ngang một nhát. Chờ lúc thuận lợi, chú lấy hơi nhảy tót ra

ngoài.

Chú không muốn ở lại nhà ấy nữa, nơi chú đã phải chịu bao

điều đen đủi. Tí hon lại đi giang hồ. Nhưng cuộc đời tự do của chú

cũng chẳng được bao lâu nữa. Chú đang lang thang giữa đồng thì

chạm trán phải một con cáo, nó đớp luôn chú. Chú vội van nài:

- Bác cáo ơi, tôi đấy mà, chả bõ cuống họng bác, chi bằng bác

thả tôi ra!

Cáo đáp:

- Mày nói cũng có lý. Ăn mày cũng như không ăn gì. Mày hứa

cho tao mấy con gà ở nhà bố mày đi, tao sẽ thả.

Tí hon đáp:

- Tôi rất sẵn lòng, nhà có bao nhiêu gà sẽ xin tạ bác hết.

Cáo bèn thả chú ra, lại thân đưa chú về nhà. Ông gặp lại con

mừng quá, nhà có bao nhiêu gà biếu cáo tất.

Tí hon đưa cho bố đồng tiền vàng mà chú đã kiếm được trong

chuyến đi vừa rồi.

- Con có đồng tiền rất đẹp để đến cho bố đây này. Nhưng sao bố

lại chịu để cáo nó thịt hết cả đàn gà con của nhà?

- Ôi, thằng ngốc! Con là đứa con đẻ đứt ruột của bố, lý nào bố

lại quí đàn gà ngoài sân hơn cả con trai.

Các em đã bao giờ phải xa bố mẹ chưa? Chắc là chưa đâu nhỉ!

Các em sẽ gặp rất nhiều rắc rối khi phải xa rời bố mẹ mình. Qua

câu truyện này các em học được một điều: không ở đâu sung sướng,

hạnh phúc hơn là được ở bên cạnh bố mẹ mình.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám