Thương Giận Đôi Bờ

Chương 42
Tác Giả: Dạ Miên

Vì Mẫn Quân đã tập thành thói quen che giấu cảm xúc nên không ai có thể ngờ rằng hai tuần nay , từ ngày Mẫn Khang lâm bệnh , nàng hết bình tĩnh và luôn lâm vào tâm trạng hoang mang , lo sợ.

Ngồi gục đầu bên Mẫn Khang , nàng thầm nghĩ . Cha nàng đã yêu cầu nàng báo thù cả đời con , đời cháu của kẻ thù . Nay thì nàng đã thành công được bước đầu.

Trong công việc thực hiện lời hứa với cha nàng . Ân Dung có tài mà không được ai dùng , có một người chồng háo danh và ngoại tình và chắc chắn cô ta phải chịu đựng cả đời và sống trong nghèo khó với nợ nần . Con của cô ta bị bệnh nặng , trông cô ta bõ phờ háo hức , có người đàn bà nào trên trái đất này khổ hõn cô ta,

- Có - Mẫn Nghi nghĩ bụng - Ta.

Mỗi đêm ngồi nhìn con , nàng cảm thấy ruột quặn đau , toàn thân rung động.

Ân Dung đứng lại nõi ngưỡng cửa . Trong không khí lạnh lẽo và ảm đạm , cô thấy một bóng người ngồi bên cạnh gường bệnh của Mẫn Khang.

Cô chùi nước mắt , nhìn Mẫn Quân mà cô đã không nhận ra trong chiếc áo màu lam trên thân hình nhỏ gầy và khuôn mặt xanh xao tiều tụy.

Cô khẽ lên tiếng:

- Mẫn Quân !

Rồi hai người mẹ của Mẫn Khang đối mặt nhau.

- Ân Dung ! Tao không biết phải nói gì.

- không cần nói gì nữa . Mày đã để lộ bí mật về con người thật của mày . Âm thầm thăm bệnh lúc giữa đêm và gởi những khoản chi phí, có thể nói nhý một gia tài cho Mẫn Khang mà không để lộ tên tuổi.

- Tao cảm thấy quá đau lòng vì phải che đậy cảm xúc của mình.

- Mẫn Khang thật sự là một đứa bé đáng yêu.

- Trước kia tao yêu thýõng Mẫn Khang quá chừng và tình cảm đó không chịu mai một . Cho dù tao đã cố tình chối bỏ không chịu thừa nhận.

Mẫn Quân lại khóc . Ân Dung dang hai tay ra . Hai người ôm nhau :

- Ân Dung ! Tao rất đau khổ.

- Vì mày ghét nhất là để lộ cảm xúc . Mà Mẫn Khang thì đang hành hạ tình cảm của mày.

- Amen . Lạy Chúa Giêsu . Thật kỳ lạ , ai có ngờ bà chúa băng giá mà lại tan thành nước.

Một giọng nói đầy mỉa mai vang lên khiến Mẫn Quân và Ân Dung cùng giật mình quay lại . Tinh Huy đứng nõi ngưỡng cửa , nhếch môi cười rồi từ từ tiến về phía họ:

- Xin chào cô chủ của tôi . Cô thật tử tế , ban cho tôi hết tước vị này đến tước vị khác , lại con thay vợ chồng tôi ngồi với con tôi trong những giờ khuya khoắt...

Ân Dung xen vào ngắt lời:

- Đừng nói nữa , Tinh Huy.

- Em chýa hiểu rõ về người bạn thân của mình đâu , Ân Dung . Cô ta nhào nặn chúng ta một cách tùy thích , rồi chà đạp không thýõng tiếc . Cô ta không có tình người và nguy hiểm nhý...

- Câm cái miệng của mày lại , Tinh Huy.

Sự phẫn nộ của Tử Phong khiến mọi người sững sờ . Thì ra nãy giờ , vì không khí căng thẳng nên mọi người không để ý đến sự xuất hiện của anh . Tử Phong bườc vào phòng nhý một mãnh thú nổi giận.

Tim Mẫn Quân đập thình thìch , nàng nhìn sững Tử Phong :

- Tử Phong ! Anh cũng đến đây à ?

Tử Phong nhìn vội Ân Dung và cô ta chớp mắt đáp lại anh . Mẫn Quân nhìn chằm chằm hai người và tức thì nàng biết sự thật . Anh ấy dan díu với Ân Dung.

Chồng nàng và bạn thân của nàng...

Bạn thân của nàng và chồng nàng...

Tuy lý trí của nàng phủ nhận , nhýng những mẩu ký ức chứng tỏ đó là sự thật.

Ân Dung đã yêu Tử Phong từ lâu , từ giây phút đầu tiên.

Nàng ngồi phịch xuống một chiếc ghế , toàn thân lạnh toát. Khuôn mặt nàng đầm đìa nước mắt , nhýng giọng nói lại bình tĩnh lạ thường.

- Tinh Huy ! Tại sao anh không tiếp tục nói ? Bây giờ tôi đã có hứng thú rồi đây . Chuyện chúng ta phải bàn đến là vợ anh và chồng tôi.

Tinh Huy cau mày :

- Ân Dung và Tử Phong ?

Mẫn Quân đáp :

- Đúng thế . Ân Dung và Tử Phong.

Khuôn mặt giống trẻ con của Tinh Huy để lộ hết ngạc nhiên ..đến hiểu biết... đến không tin.

Anh lầm bầm :

- Ân Dung và Tử Phong . Mẫn Quân ! Cô điên rồi.

- Tôi ước mong có thể được nhý thế . Nhýng các người hôn phối bị lừa gạt là người biết sau cùng hết , Tinh Huy ạ.

Tinh Huy vịn cả hai tay vào thành ghế , cố đứng vững.

Giọng anh run rẩy :

- Trời õi ! Chuyện gì đang xảy ra ?

Ân Dung mặt mày tái ngắt , nắm lấy tay anh :

- Tinh Huy ! Em sẽ giải thích với anh sau . Bây giờ không phải là lúc nói về chuyện này . Bệnh tình của Mẫn Khang mới là quan trọng.

Tinh Huy cười lên một tiếng khàn đặc nghe nhý tiếng nấc , nghẹn ngào . Anh hất tay Ân Dung ra và nói giọng đau khổ :

- Đừng làm ra vẻ cao thượng với tôi nữa , cô vợ đạo đức à. Dù cho cô có chọn ai làm người tình , cũng không làm cho tôi đau khổ bằng chọn Du Tử Phong , đó là người bạn thân nhất của tôi.

- Còn anh với La Diệp Minh thì sao ?

- Tôi đã biết thế nào cô cũng nêu lên việc đó . không^ biết từ lúc nào , tôi cảm thấy con người mình trở nên thối tha , nhýng tất cả sự việc này là do Đinh Mẫn Quân sắp đặt.

Anh nhìn trừng trừng Mẫn Quân , đôi mắt đỏ ngầu , đôi môi mím lại hằn lên sự giận dữ.

- Phải . Chính cô đã bày ra những sự cám dỗ để phá hoại cuộc đời của chúng tôi . Cô luôn luôn cho chúng tôi thấy phải sống nhý thế nào , áo quần sang trọng , xe nhà bóng loáng , nhà hàng , khách sạn và những cuộc vui thâu đêm suốt sáng . Tại sao cô nâng chúng tôi lên , rồi hạ chúng tôi xuống ?

Mẫn Quân lạnh lùng đáp :

Anh chỉ có tài tự bào chữa giỏi . Theo tôi , anh nên theo một khoá học để tăng thêm trí nhớ . Còn chuyện anh chi tiêu quá mức tài khoản dành cho anh và lấy trộm hàng hoá của tôi để tặng cho tình nhân xinh đẹp của anh thì sao ?

Nàng ngừng một lúc rồi tiếp :

- Tôi thừa thông minh để không tiếp nhận những người có thể làm cho sự nghiệp của tôi bị phá sản . Thôi nhé , sự việc này có thể kết thúc ở đây . Tinh Huy ! Tôi nghĩ anh đang cần một tách cà phê.

- Mẫn Quân ! Cô không ngại cuối cùng chúng tôi sẽ ghét cay ghét đắng cô à ?

Mẫn Quân nhếch môi cười . Khuôn mặt nàng vẫn điềm nhiên :

- Tôi đã tập quen rồi.

- Điều tôi không nghĩ ra được là tại sao cô lại cố tình đưa chúng tôi vào tròng ?

Ân Dung xen vào sự xung khắc ấy.

- Trời ơi ! Tại sao hai người có thể gây gỗ với nhau như vậy trong khi Mẫn Khang đang bệnh ?

Tinh Huy gắt lên :

- Cô không cần bận tâm như vậy vì dù sao Mẫn Khang cũng là con của...

Ân Dung gọi giật :

- Tinh Huy !

Tim Mẫn Quân đập thình thịch . Cả người nàng lạnh toát . Nàng vẫn tỏ ra điềm nhiên , nhưng trong lòng lo sợ như đang đứng trước một con thú nguy hiểm . Nàng biết nói gì ? Biết nói cái gì ít có khả năng thúc đẩy anh ta nói toạc ra điều không được nói ?

Nhưng anh đã không kiềm chế được cảm xúc của mình :

- không . Tôi cần phải nhắc cho cô ta nhớ một điều quan trọng . Cô còn nhớ không , Mẫn Quân ? Chúng tôi đã cho cô mượn tiền trong lúc cô hoàn toàn tuyệt vọng , và trong căn nhà lá nghèo nàn , chúng tôi đã một lần cứu sống đứa bé của cô.

Tử Phong dựa vào vách , gương mặt anh hoàn toàn biến sắc:

- Đứa bé ? Đứa bé nào , Tinh Huy ?

Căn phòng im lặng một cách đáng sợ . Tử Phong nheo mắt nhìn hết Mẫn Quân , đến Tinh Huy và Ản Dung . Anh lại hỏi :

- Đứa bé nào ?

Cả ba vẫn đứng im lìm như có luồng điện vừa chuyền qua không khí và chạy qua cả ba người.

Ân Dung ú ớ trong miệng . Mẫn Quân níu lấy nắm cửa phòng bằng gỗ , mặt tái mét.

Tinh Huy đã bưng miệng như cố giữ không nói ra . Bây giờ anh bỏ tay xuống , anh nói :

- Có gì khác đâu nữa mà phải giữ kín ? Mẫn Khang đang hôn mê mà , phải không ? Và khi tỉnh lại , nó vẫn không nhận ra ai là cha mẹ ruột của nó.

Tử Phong nhìn sững vợ :

- Mẫn Khang là con của em ?

Mẫn Quân lại nhìn anh , cằm từ từ hất lên cao , mắt thách thức , tuy trong lòng nàng tràn đầy cảm xúc đến nỗi không đứng thẳng được . Nàng phải dựa vào cửa phòng , ngoảnh mặt đi.

Tử Phong đưa mắt nhìn cả ba người :

- Vậy là đúng rồi . Bấy lâu nay , mọi người đã cùng nhau lừa dối tôi.

Mặt anh đau khổ quá lộ liễu , làm cho Mẫn Quân muốn hét lên . Nàng hiểu anh cho rằng việc nàng giữ kín gốc gác của Mẫn Khang là một hành động phỉnh gạt. Nàng muốn nói cho anh biết tất cả sự thật . Nhưng trong giây phút này , niềm tin giữa họ đã bị phá vỡ.

Rồi nét mặt anh trở nên cứng cỏi và anh quay qua Mẫn Quân :

- Tôi không có quyền được biết rõ hay sao ?

Mẫn Quân đáp với giọng ngạo mạn và khàn đặc do đã kiềm chế quá lâu :

- Anh muốn biết gì ?

- Trước mắt , cha của Mẫn Khang là ai ?

- Đó là một người đàn ông tên là Lưu Kiên Bạch. Chúng tôi đã chia tay trước khi Mẫn Khang ra đời.

- Có phải vì vậy mà cô từ bỏ nó , phải không ?

Ân Dung xen vào :

- không . Mẩn Quân không hề làm như vậy . Mẫn Khang nó...

- Ân Dung ! Tao đang nói chuyện với chồng tao , không cần mày bênh vực.

Tử Phong nói :

- Nói đi.

- Mẫn Khang lúc đó bị bệnh nặng và thiếu dinh dưỡng trầm trọng , cho nên hai người bạn vô cùng tốt bụng của tôi đã đề nghị nhận nó làm con nuôi . Tôi đã bằng lòng vì nghĩ họ có thể thay tôi chăm sóc Mẫn Khang tốt hơn.

- Bao lâu nay , mọi người không hề nghĩ là nên cho tôi biết hay sao ?

Ân Dung nói :

- Anh hãy bớt giận , Tử Phong . Chúng tôi không còn cách nào khác , vì chúng tôi đã hứa với nhau.

- Và các người đã không giữ lời hứa . Các người đều biết điều đó dẫn đến sự thật gì , Mẫn Khang cuối cùng vẫn thuộc về tôi , nó mãi mãi là con của tôi.

Nàng nói xong , lẳng lặng bước ra khỏi phòng . Đầu ngẩng cao...

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám