Thương Giận Đôi Bờ

Chương 41
Tác Giả: Dạ Miên

Vừa bước vào nhà , Ân Dung đã thấy trong lòng những cảm giác lạ thường . Bước lên lầu , cô nghe có tiếng rên khe khẽ . Đẩy cửa ra , cô thấy Mẫn Khang nằm trên giường , gần như mê sảng . Trông thấy cô , nó thều thào :

- Mẹ Ơi ! Con ốm...

- Cha con đâu ?

- Cha đi tìm việc.

Cô đến bên giường , sờ vào đầu Mẫn Khang . Trán nó nóng hổi.

- Con nóng , có lẽ lên cơn sốt , để mẹ cặp nhiệt cho con.

Cô vừa đi qua phòng tắm thì nghe nó kêu lên một tiếng làm cô sợ khiếp . Cô lật đật trở vào và hỏi :

- Mẫn Khang ! Có chuyện gì thế ?

Mẫn Khang sụt sịt khóc :

- Con đau ở đầu.

Cô ngửi thấy mùa ói mửa chua lè . Đầu óc cô quay cuồng , nhưng cô cố mỉm cười một cách vui vẻ :

- Không sao đâu con . Có lẽ chỉ bị cảm , để mẹ đưa con đi bệnh viện . Ở đó , các bác sĩ sẽ giúp con hết đau.

Trời đầy mây một cách ảm đạm . Cô bế đứa bé nặng trĩu vừa rên vừa khóc ra khỏi nhà.

Trong không khí lạnh lẽo của phòng cấp cứu , cô gọi điện cho Mẫn Quân để báo tin của Mẫn Khang . Nhưng nhiều lần để lại lời nhắn , cô vẫn không được sự trả lời.

Nàng ngồi ôm chiếc cặp da , đó là quá khứ của nàng . Nàng cất giữ những mảnh giấy ấy để làm chứng cớ rằng nàng đã giữ trọn chữ hiếu với cha mẹ . Nàng đã không trả lời những cú điện thoại tuyệt vọng của gia đình họ "Từ".

Trước đây , trong căn nhà lá nghèo nàn ở ngôi làng cũ , không phải nàng đã quyết định dứt khoát về Mẫn Khang rồi hay sao ? Và thái độ lạnh lùng khép kín của nàng , chẳng phải đã vĩnh viễn xác nhận điều đó hay sao ? Nàng không có đứa con nào.

Đứa con trai đang bị bệnh nặng này là con của Từ Ân Dung , là cháu của Từ Kiến Hoa . Và một ngày nào đó , mối thù này sẽ kết thúc.

Nhưng nói gì đi chăng nữa , ruột gan nàng cũng nóng lửa đốt . Nàng nhìn chiếc hộp da chứa đựng quá khứ với vẻ hoang mang rồi thở dài cất vào trong túi xách . Sự lo lắng cho Mẫn Khang bị dồn nén trong tâm thức càng khắc khoải hơn và đè nặng lên ngực nàng khi nàng nằm xuống giường . Nàng không thở được , cả người lạnh toát và một lần nữa , nàng thấy mình lênh đênh trên dòng nước . Thuở ấy , Mẫn Khang chỉ là một mầm sống nhỏ trong cơ thể nàng , nàng đã vì con mà sống , vậy mà định mệnh đã cướp mất con của nàng.

Nàng lồm cồm ngồi dậy , loạng choạng bước ra khỏi nhà.

- Ân Dung !

Mở mắt ra và thấy Mẫn Quân đang đứng bên cạnh mặc chiếc áo choàng trắng rộng thùng thình , Ân Dung tưởng mình đang chiêm bao , như gần đây cô thường thấy những cơn ác mộng . Trong đó , cô bị vạch mặt lên án là một kẻ ngoại tình và phản bội . Nhưng rồi cô nghe Mẫn Quân lên tiếng :

- Mẫn Khang thế nào ?

Ân Dung cau mặt :

- Nếu mày không quan tâm đến bệnh tình của Mẫn Khang thì đến đây làm gì ?

- Ân Dung ! Mày xưa này luôn luôn quá xúc động.

Ân Dung muốn tát vào mặt đang mỉm cười của Mẫn Quân . Nhưng chợt nhớ lại , cô ấy luôn luôn dùng cái vẻ cười cợt chua chát ấy để che đậy sự đau khổ đến tột cùng.

Cô lại ngồi phịch xuống ghế , ôm đầu trong hai tay :

- Cơn sốt của Mẫn Khang càng lúc càng lên cao và lần cuối cùng tao vào thăm , nó dường như không còn nhận biết tao nữa.

Mẫn Quân ngồi xuống cái ghế bên cạnh . Bàn tay nàng chạm vào cổ tay Ân Dung . Nàng muốn thụt tay lại và tự lên án đã thất hứa với cha mình , nàng đã muốn an ủi bạn , nhưng bàn tay run rẩy của nàng vẫn để yên trên tay bạn.

- Tao vào thăm Mẫn Khang được không ?

- Được . Mày hãy vào với nó đi.

Vào trong phòng , Mẫn Quân dừng lại để ngó sững các dụng cụ , chai lọ treo lủng lẳng và các đường biểu đồ ngoằn ngoèo trên máy đo điện tử . Mẫn Quân biết có ít thời gian nên đến ngay cạnh Mẫn Khang.

Đầu nó ló ra từ tấm chăn , trắng bệch và nhỏ xíu . Đôi mắt đờ đẫn trong hai hố mắt sâu hoắm nhìn nàng một cách cầu khẩn.

Nàng nheo mắt nói với nó :

- Mẫn Khang ! Ta đến thăm con đây.

Mẫn Khang chớp mắt , tỏ ra vẻ nghe được.

Nàng tiếp :

- Con còn nhớ ra là ai không ?

Mẫn Khang ra dấu bằng miệng :

- Mẹ...

Nước mắt ứa ra ở má . Nàng run rẩy nắm bàn tay con :

- Mẫn Khang ! Con dễ thương lắm . Mẹ thương con lắm.

Cậu bé lại chớp mắt , đôi môi mấp máy :

- Cha... Tử Phong...

- Cha sẽ đến với con ngay bây giờ.

Nàng cầm bàn tay bé xíu của con đưa lên môi , nước mắt chảy dài đau đớn.

- Mẫn Khang ! Con còn nhớ hồi con còn rất nhỏ , mẹ thường hát ru con ngủ không ?

Mẫn Khang gật đầu.

Nàng bắt đầu hát khe khẽ :

"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình , dạt dào.

Tình thương tha thiết như dòng suối hiền , ngọt ngào.

Lời ru man mác êm như sáo diều , dật dờ.

Nắng mưa sớm chiều cùng tiếng hát trẻ thơ...

Lòng mẹ thương cn như vầng trăng tròn, mùa thu... "

Mẫn Khang nhắm mắt lại . Mẫn Quân vừa hát , vừa lùi ra.

Ra ngoài , nàng phải tựa người vào vách mới đứng vững.

- Mẫn Khang ! Mẫn Khang của mẹ - Nàng thổn thức rồi thầm cầu nguyện - Lạy chúa ! Xin chúa hãy cho Mẫn Khang sống . Hãy cho con của con được sống.

Nàng không còn biết gì . Cho đến khi nghe tiếng giày đi đến ở hành lang , một bác sĩ đặt bàn tay an ủi lên vai nàng.

Phải mất mấy phút , nàng mới mỉm cười và bước về phía trước . Nàng vừa đi vừa cúi đầu . Nhưng đôi vai vẫn giữ vẻ hiên ngang tự hào và không gì khuất phục.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám