Thương Giận Đôi Bờ

Chương 21
Tác Giả: Dạ Miên

Sáng hôm sau , trời trong và lạnh , Mẫn Quân ẵm con ra khỏi nhà . Lá mục bưng bít tiếng chân , những chiếc lá vàng bay lả tả , một con vật gì đó không thấy được , rục rịch trong một bụi cây gần đấy , và nàng chỉ cho con thấy dấu chân của một loài thú ăn đêm.

Đến trạm điện thoại , nàng gọi cho Ân Dung và nói liền :

- Về đề tài chúng ta đã bàn đến , mày sẽ đi ba người trong tuần trăng mật.

- Mày cho Mẫn Khang đi với vợ chồng tao ?

- Phải.

Mẫn Quân đáp và dằn mạnh ống nói xuống máy.

Ẵm Mẫn Khang , nàng chạy về nhà , lao vào trong phòng mình , nàng ôm con chặt quá làm nó kêu lên :

- Đau , mẹ Ơi !

Nàng ôm con càng chặt hơn và hôn lên vầng trán thanh khiết , bất chấp đứa bé kháng cự lại . Nàng không bỏ con xuống được . Nàng cần phải ôm con sát vào để bù những ngày giờ sẽ xa cánch . Đứa bé bắt đầu khóc , nàng cũng không cầm được nước mắt.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám