Thương Giận Đôi Bờ

Chương 19
Tác Giả: Dạ Miên

Giang Tinh Huy và tao sẽ thành hôn với nhau.

- Xin chúc mừng mày . Tinh Huy là một người tốt , tao tin rằng mày sẽ hạnh phúc.

- Mày cũng có thể như thế , Mẫn Quân ạ.

- Có thể là vậy . Nhưng có bao nhiêu người tốt sẵn sàng thương yêu một người đàn bà cùng một đứa con hoang ?

- Vì tình cảm của mày quá khép kín.

- Có lẽ vậy . Đối với tao , trên đời này chỉ có Du Tử Phong và tao không muốn thay thế điều đó.

Ân Dung nuốt vật gì nghèn nghẹn nơi cổ rồi buồn bã nói :

- Nhưng Du Tử Phong như một chiếc bóng mờ.

- Anh ấy có lẽ sống riêng của đời mình.

- Có lẽ vậy . Nên anh ấy không biết được cuộc sống khó khăn hiện này của mày.

- Và anh ấy cũng không biết có bé Mẫn Khang.

- Nếu biết , anh ấy chắc chắng sẽ giúp đỡ mày.

- Tao ghét những kẻ ăn xin.

- Nhưng Mẫn Khang thì sao ?

- Mẫn Khang là con của tao . Nó cũng sẽ không bao giờ xin ai.

- Vậy thì xem như hôm nay tao đến để cầu xin mày , Mẫn Quân.

- Là chuyện gì ?

- Tao và Tinh Huy đã bàn với nhau là đến xin mày cho bé Mẫn Khang đi theo vợ chồng tao.

- Mày nói cái gì ?

- À ! Tao cần phải nói là vợ chồng tao sẽ nhận bé Mẫn Khang làm con nuôi.

- Đi hưởng tuần trăng mật mà mang theo một đứa bé sao ?

- Điều quan trọng là tương lai của Mẫn Khang . Cháu yếu quá , quá yếu ! Vợ chồng tao là cha mẹ nuôi của cháu , hứa với mày là sẽ chăm sóc và lo lắng tốt cho cháu trong những điều kiện mà vợ chồng tao có thể . Khi nào tình hình ở đây khá hơn , vợ chồng tao sẽ mang cháu giao lại cho mày.

- Mày nói như dồn tao vào bước đường cùng.

- Đó là sự thật , chỉ thế thôi.

Khuôn mặt Mẫn Quân đanh lại , phẳng lì như gỗ đá . Nàng ngoảnh mặt đi , mắt đăm đăm nhìn những giọt nước mưa theo gió dội vào khung cửa.

Nàng lạnh lùng nói :

- Mày hãy đi đi . Đi đi.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám