Thương Giận Đôi Bờ

Chương 37
Tác Giả: Dạ Miên

- Ân Dung ! Anh có món quà này tặng em.

Anh say đắm nói , và cài lên tóc cô một chiếc trâm hoa hồng nạm ngọc lấp lánh . Như thường lệ... món quà của anh thật đẹp , nhưng giờ đây nó không còn một ý nghĩa gì đối với Ân Dung.

Anh mỉm cười rất trìu mến và hôn lên môi cô , nụ hôn thoảng mùi sâm banh và phấn hoa của cuộc tình vụng trộn . Cô vẫn lặng thinh không nói.

Những lần dan díu với La Diệp Vinh là tăng thêm tình thương gia đình của anh . Anh lý luận như thế , và làm tăng thêm khả năng làm chồng và làm cha của anh.

Hai đứa bé đã vào giường , nhưng chưa ngủ . Anh nấn ná bên cạnh vợ một lúc rồi trở vào với chúng . Anh xoa tóc Mẫn Khang và hôn Anh Tử thật lâu.

Khi anh trở vào phòng Ân Dung , cô vẫn ngồi bất động , đầu cúi gằm , cây trâm nạm ngọc không còn trên tóc , mà nằm lăn trên nền nhà.

Anh bực tức nói :

- Nếu em không thích , cũng không nên làm thế . Nhưng thôi , đã khuya rồi , chúng ta ngủ thôi.

Cô ngẩng đầu lên và nhìn chòng chọc vào anh như thể anh đang nói một thứ ngôn ngữ xa lạ nào đó . Anh nhớ trước đây cô hồng hào rực rỡ , nhưng bây giờ cô trắng bệch như thoa bột.

Anh bước đến tủ lạnh , lấy ra một quả táo và cắn một miếng.

Cuối cùng , Ân Dung lạnh lùng lên tiếng :

- Tôi đã suy nghĩ nhiều về việc này , có lẽ chúng ta nên ly dị.

Quả táo rơi khỏi tay anh , anh cảm thấy mặt nóng bừng và tự nhủ . Thật là vô lý , nếu cho rằng anh có tội . Có thể anh đào hoa đôi chút , nhưng anh không để ràng buộc với ai , và càng làm cho cuộc hôn nhân của anh càng vững chắc hơn là đằng khác . (Trời, càng yêu vợ thì càng ngoại tình ??!! Nếu ổng ghét vợ thì sao, chung thủy hả?)

Cô nói thêm , thái độ lạnh lùng vẫn không thay đổi :

- Tôi không trách anh.

Anh hét lên :

- Ly dị ? Trách tôi ? Chuyện quái quỷ gì vậy ?

Cô liếc lên trần nhà , về phía lầu trên , ở đó có hai đứa trẻ đang ngủ , cô lại im lặng.

Nhưng anh giận dữ hét lên :

- Tôi đi làm mệt chết xác cả ngày về nhà để nghe câu chuyện khó hiểu này . Em làm ơn nói rõ cho tôi nghe , chuyện gì thế ?

- Chúng ta không còn như trước nữa.

- Có người đàn ông nào khác ?

Ân Dung bình thản đáp :

- Phải.

Anh cảm thấy đầu óc quay cuồng , một cơn đau nhói lên trong tim . Anh trố mắt nhìn cô , và lần này là một câu khẳng định chứ không phải một câu hỏi :

- Đã có một người đàn ông khác ? Tôi không ngờ em có thể tỉnh bơ nói với tôi điều đó , và tôi thật sự không ngờ cô vợ dễ thương thánh thiện , trinh tiết của tôi lại phải lòng người đàn ông khác.

- Có những điều chúng ta thật sự không ngờ , cho đến khi quá muộn.

- Vậy thì còn gì nữa , hãy nói toạc ra đi.

- Tôi ghét sự giả dối.

- Đúng , tôi cũng thế.

- Cho nên chúng ta không thể tiếp tục cuộc sống vợ chồng , tôi nghĩ anh cũng đồng ý với giải pháp ly dị.

- Ly dị ? Câm miệng lại.

Ân Dung nghĩ là sau mấy tiếng đó , anh phải có những hàng động kế tiếp như xốc cô đứng dậy , tát cho cô mất cái , rồi đấm đá hay rút thắt lưng quất cho cô một trận . Nhưng anh không làm thế và mãi mãi không bao giờ như thế . Anh ôm đầu chạy ra xe và lái đi trong màn mưa mờ đục.

Đêm tĩnh lặng và bình yên.

Tinh Huy chờ cho cảm xúc lắng lại , anh mới quay về nhà . Tới hành lang , anh thấy đèn trong phòng chiếu sáng , anh hơi chột dạ... rồi nhẹ bước vào phòng . Thấy Ân Dung vẫn ngồi bất động , anh muốn ôm cô vào lòng , nhưng anh không thể , khi cô vẫn còn giận anh.

Anh lặng lẽ đến gần và ngồi xuống bên cạnh cô , anh nói với vẻ hối hận :

- Tặng em đây.

Anh trao cho cô đóa hoa hồng nhung tươi thắm.

- Cám ơn.

Cô cầm hoa và nói , mắt vẫn không nhìn anh.

Nhưng anh đã nâng cằm cô lên , buộc cô phải nhìn vào mắt anh :

- Chuyện người đàn ông khác ấy là không có thật , phải không ?

Cô gật đầu , vì nếu cô nói dối , ánh mắt cô sẽ phản lại cô ngay.

Cuống họng anh như nghẹn lại vì xúc động :

- Vậy thì tại sao em nói ra việc ly dị làm gì ?

- Vì chính anh có người đàn bà khác.

- Không.

- Tinh Huy ! Chúng ta đừng mất công tranh cãi nữa . Em đã biết anh có người đàn bà khác.

- Em suy diễn rồi.

- Tối này , em đã thấy hai người đi với nhau.

- Với La Diệp Vinh ?

- Phải.

- Chuyện đó không nghĩa gì cả.

- Phải chăng em không có quyền buộc tội anh ?

Anh cúi đầu , mặt úp vào hai lòng bàn tay , thổn thức :

- Anh chỉ có em và các con , đó là tình yêu thật sự của anh , là cuộc đời của anh.

Và khi anh ngẩng lên , Ân Dung nhìn thấy những giọt nước mắt . Cô quên mất sự tổn thương mà anh đã gây ra cho cô , rồi như một đứa trẻ , cô nép vào vòng tay anh và cảm nhận được vị mặn của nước mắt anh trên môi cô.

Một ngọn gió ấm từ ngoài vườn thổi vào , mang hương thơm của các loài hoa .

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám