Thương Giận Đôi Bờ

Chương 12
Tác Giả: Dạ Miên

Không khí giữa họ căng thẳng , nhưng Mẫn Quân không nói gì , chỉ đứng nhìn chiếc vali nhỏ đã sẵn sàng cho 1 chuyến ra đi.

Kiên Bạch nhìn nàng, bây giờ anh phải đối diện với nỗi đau ly biệt . Anh muốn được ôm lấy nàng trong những phút giây ngắn ngủi họ còn ở bên nhau . Nhưng anh không thể bởi vì anh vẫn chưa hiểu nàng . Anh tự hỏi, tại sao anh vẫn chưa bao giờ thật sự thấu hiểu được nàng ? Ở bên nàng, người ta luôn luôn như thấy đứng trước 1 bức tường.

Cuối cùng , nàng lên tiếng làm tan loãng bầu không khí đang đông lại giữa họ:

- Tôi chào tạm biệt anh, Kiên Bạch.

Kiên Bạch thở mạnh . Nhìn chằm chằm khuôn mặt cô với nụ cười khô héo anh hỏi :

- Cô định ra đi sao ? Mẫn Quân ?

Đôi mắt nàng bình thản đón nhận cái nhìn của anh :

- Phải . Đã đến lúc tôi rời khỏi đây.

- Sao vậy ? Tôi đối xử với cô có gì không tốt ?

- Không . Anh thật sự rất tốt với tôi, Kiên Bạch . Và tôi cũng đã sống những ngày tháng thật thoải mái.

- Thế thì tại sao cô lại ra đi ?

- Tôi đã ở đây khá lâu rồi, 2 tháng không phải là khoảng thời gian ngắn ngủi đã làm phiền anh . Vả lại, cũng đã đến lúc anh rời xa nơi đây, để trở về với cuộc sống thực tại của mình.

Anh nhìn thẳng vào mắt nàng :

- Nếu tôi mong muốn cô ở lại ?

Giọng cô bình tĩnh dứt khoát :

- Cám ơn anh, Kiên Bạch . Nhưng tôi phải ra đi.

Mắt anh vẫn không rời nàng.

- Mẫn Quân ! Có 1 điều tôi muốn nói với cô.

Nàng gật đầu nhè nhẹ :

- Tôi đã hiểu rồi.

- Cô đã hiểu nổi lòng của tôi ư ?

- Vâng , và tôi rất cảm động.

- Vậy chúng ta hãy cưới nhau , và...

Nàng cắt ngang lời Kiên Bạch :

- Tôi không thể kết hôn với anh.

Anh đờ người ra :

- Cô đã nói là rất cảm động trước tình cảm của tôi kia mà ?

Nàng gật đầu :

- Đúng là như vậy . Nhưng đó không phải nền tảng của cuộc hôn nhân . Tôi không thể yêu anh như vợ phải yêu chồng , lại càng không thể cho anh thứ cần của 1 người vợ, đó là trái tim.

Kiên Bạch lặng đi trong 1 lúc, rồi điềm tĩnh nói :

- Tôi nhìn nhận là tôi chưa hiểu được cô . Nhưng tôi bất chấp con người của cô ra sao và trước đây đã sống như thế nào . Chỉ cần cô đồng ý, chúng ta có thể làm lại từ đầu . Với tình yêu của mình , tôi không tin là không chiếm được trái tìm của cô.

- Câu trả lời của tôi vẫn là : " không thể nào ", Kiên Bạch.

- Không có gì là " không thể nào "

- Tôi có thai.

Kiên Bạch đứng sững ra như trời trồng, khuôn mặt anh nhợt nhạt như mất hết máu :

- Cô vừa nói gì , Mẫn Quân ?

Nàng vẫn nhìn thẳng vào mắt anh :

- Tôi đã có thai , Kiên Bạch . Điều này xảy ra trước khi tôi gặp được anh.

Anh hỏi, cổ họng tắc nghẹn :

- Tại sao lúc đầu gặp tôi, cô bảo cô chỉ sống có 1 mình, không có ai thân thiết trên cõi đời này ?

- Tôi cũng không biết mình có thai , cho đến khi tôi đến gặp bác sĩ chỉ mấy ngày gần đây.

Giọng Kiên Bạch như lạc đi :

- Ngay phút giây gặp gỡ đầu tiên, cô đã cho tôi niềm hy vọng . Vậy mà hôm nay cũng chính cô dập tắt niềm hy vọng cả đời của tôi.

- Kiên Bạch ! Anh là ân nhân của tôi, tôi không hề muốn làm tổn thương tình cảm của anh, lại càng không muốn nhìn thấy anh tuyệt vọng . Nhưng tôi có nỗi khổ tâm riêng của mình.

Kiên Bạch bình tĩnh được 1 chút, nhưng vẫn chưa nguôi xúc động :

- Vậy cha đứa bé là ai và ở đâu ?

Mẫn Quân không trả lời , Kiên Bạch nhoài người tới nắm lấy tay nàng.

- Vậy ra anh ta không hề biết mình là người đàn ông may mắn ?

Mẫn Quân rụt tay về :

- Kiên Bạch ! Xin anh đừng hỏi tôi với những câu như thế nữa.

- Tôi hiểu rồi.

Anh đứng thẳng người và nói 1 cách nghiêm trang :

- Mẫn Quân ! Chúng ta vẫn có thể cưới nhau, chỉ cần cô không phản đối tôi là cha của đứa bé.

- Kiên Bạch, chính anh cũng không biết...

- Không biết mình đang nói gì . Có phải vậy không ? Vậy thì tôi xin nói . Tôi biết rất rõ những gì mình đã nói , Mẫn Quân ạ.

- Tôi vẫn không quên những mẫu chuyện về gia tộc anh, có lý nào anh lại không nhớ.

- Chỉ cần cha mẹ tôi, cũng như mọi người tin rằng đứa bé trong bụng em thật sự là con của tôi, là giọt máu của gia tộc . Mẫn Quân ! Vì yêu cô, tôi có thể vượt qua định kiến khắt khe của gia đình.

- Nhưng anh không dám đối diện với sự thật . Kiên Bạch ! Một tình yêu đúng nghĩa chỉ có thể làm tốt đẹp hơn, chứ không thể bắt đầu bằng 1 sự dối trá.

Mẫn Quân cầm chiếc vali trên tay và từ từ bước về phía cửa :

- Kiên Bạch ! Xin anh đừng phí nhiều thời gian vì tôi, 1 khi lòng tôi đã quyết định.

Trong đầu nàng thoáng nghĩ đến Du Tử PHong . Nếu với anh thì sự vô cảm này co xảy ra không ? Có thể suốt cuộc đời này, nàng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa . Những giọt máu đang hồi sinh trong mạch đập của nàng , chính là gạch nối giữa cuộc đời nàng và anh.

Nàng đưa tay lên bụng như thể vuốt ve . Lần đầu tiên trong đời nàng làm như vậy.

Và 1 tình cảm đặc biệt bùng lên mãnh liệt trong lòng nàng.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám