Chút Ít Kỷ Niệm Với Thục Điềm
**Chút kỷ niệm với Thục Điềm** Trong những năm tháng tù đày còm cõi, Thục Điềm – "Lão Ngoan Đồng" – đã thắp sáng góc tối bằng thơ ca. Từ những bài *Kiếp Phù Du* đến *Về Cát Bụi*, ông biến nỗi đau thành tinh hoa, biến thân phận phù du thành bài ca bất tử. Mỗi chữ đều in dấu ký ức: nụ cười hồn nhiên, tiếng cười "Hề… Hề…", và nỗi nhớ da diết khi ông ra đi, để lại tập thơ cuối đời như lời tạm biệt nhẹ nhàng. Lê Huy, người từng đồng hành cùng ông trong tù, kể lại những kỷ niệm ấm áp giữa hai chú cháu, nơi thơ ca và tình người hòa quyện. *Về Cát Bụi* không chỉ là hồi kết của một đời người, mà là lời nhắn nhủ: dù thân tàn, tinh thần vẫn bay về miền cực lạc, nơi cát bụi trở thành vinh quang.Sách - Truyện Khác
Chùa Bà Đanh
Hoàng Trọng Muôn
Chợ Trời
Huyền Băng
Cho Một Ngày Sắp Qua...
Huyền Nguyên
Chinh Chiến Điêu Linh
Kiều Mỹ Duyên
Chim Ơi! Vĩnh Biệt Sao Đành!
Ngô Viết Trọng
Chia Tay Người Hà Nội
Ngọc Oanh
Chép Lại Một Chuyện Ở Bệnh Viện
Tuệ Chương
Cây Ổi Sẻ
Ngọc Nhi
Cậu Tư
Phạm Lưu Vũ
Cầu Phật
Hàn Lệ Nhân
Cánh Cò Trên Đảo Đình Vũ
Khải Nguyên HT
Cánh Thư Miền Nắng Ấm
Ái Khanh
Canh Rau Sam
Marcel
Cảm Nghĩ Của Một Người Đàn Bà Mỹ Về Ngày Tết Việt Nam.
Helen Coutant
Cám Ơn "Cơm Chỉ"
Phúc Thiện Nhật
Cali Ngày Em Về
Trần Quang Thiệu
Cái Tai Và Văn Hóa Nghe
Trần Huy Thuận
Cái Duyên Nam Bắc
Nguyễn Hữu Huấn
Cái Ác Ý Bởi Nghề Nghiệp
Phan Khôi



