Chia Tay Người Hà Nội
**Chia tay người Hà Nội** – một bài thơ thầm thì trong cái lạnh đầu đông, khi Hà Nội vắng những cơn mưa, lặng lẽ giấu đi nỗi nhớ. Từng hình ảnh quen thuộc: hoa sữa rơi, Trúc Bạch giận hờn, quán cóc vẹo xiêu… như được dệt thành sợi lục bát lững lờ trôi theo con nước. Nỗi buồn không tên ẩn sau từng câu thơ, như tiếng hát Kiều vọng lại từ Hồ Tây, xé toang ký ức. Cái rét se lạnh không chỉ là thời tiết, mà là nỗi đau của những buổi chia tay, khi hoa tím rơi, gót hài xưa in dấu vào ngõ hoa. Bài thơ như một bức tranh mờ, nơi ký ức và hiện tại hòa quyện, để người đọc “giật mình bật khóc” trước sự vắng lặng của một Hà Nội, nhớ những cơn mưa đã qua… Bùi Thanh Tuấn đã khéo léo biến nỗi nhớ thành tiếng vọng, để mỗi dòng thơ là một giọt buồn rơi giữa mùa đông.Sách - Truyện Khác
Chép Lại Một Chuyện Ở Bệnh Viện
Tuệ Chương
Cây Ổi Sẻ
Ngọc Nhi
Cậu Tư
Phạm Lưu Vũ
Cầu Phật
Hàn Lệ Nhân
Cánh Cò Trên Đảo Đình Vũ
Khải Nguyên HT
Cánh Thư Miền Nắng Ấm
Ái Khanh
Canh Rau Sam
Marcel
Cảm Nghĩ Của Một Người Đàn Bà Mỹ Về Ngày Tết Việt Nam.
Helen Coutant
Cám Ơn "Cơm Chỉ"
Phúc Thiện Nhật
Cali Ngày Em Về
Trần Quang Thiệu
Cái Tai Và Văn Hóa Nghe
Trần Huy Thuận
Cái Duyên Nam Bắc
Nguyễn Hữu Huấn
Cái Ác Ý Bởi Nghề Nghiệp
Phan Khôi
Chặng Đường Mười Nghìn Ngày.
Hoàng Cầm
Cây Bàng Trước Ngõ
Khải Nguyên
Các Bậc Chân Sư Yogi Ấn Độ
Sri Yogananda
Bút Ký Về Tiểu Sử G.C. Giucốp
K.M. Ximônốp
Bút Ký Dưới Hầm
Dostoevsky
Buồn Vui Nghề Dạy Học
Đức Trí



