11 GIỜ 50 ĐÊM
EAGER BEAVER
RENO, NEVADA
Olivia và Kimmy đến nơi, gã béo ở của chỉ vào Kimmy nói:
- Cô về sớm. Cô phải làm bù nhiều giờ đấy.
Kimmy chìa cánh tay quấn băng đeo.
- Tôi bị thương.
- Sao, cô không cởi đồ ra được vì thế à?
- Anh nói thật chứ?
- Đây… - hắn chỉ vào mặt mình. - Mặt tôi khi nói thật nhìn thế này đây. Nhiều tên nổi hứng lên nhờ cái kiểu ấy đấy.
- Bó bột ấy à?
- Tất nhiên. Cũng giống những tên khoái người bị cưa chân tay.
- Tôi không bị cưa cái gì hết.
- Này, đàn ông tìm hứng ở cảm giác mạnh, cô hiểu tôi nói gì không? - Gã béo xoa tay. - Tôi còn biết một thằng khoái lạc vì chân bẩn nữa. Chân bẩn.
- Hay lắm.
- Thế bạn cô là ai vậy?
- Không ai cả.
Hắn nhún vai.
- Có cớm từ New Jersey hỏi thăm cô đấy!
- Tôi biết. Chuyện đó êm rồi.
- Tôi muốn cô vào làm tiếp. Cứ băng bó như vậy.
Kimmy nhìn Olivia.
- Mình có thể quan sát tốt hơn từ trên đó, cậu biết đấy. Như thế mình sẽ không bị người ta chú ý.
Olivia gật đầu.
- Tuỳ ý cậu, - nàng nói.
Kimmy biến mất trong phòng phía sau. Olivia ngồi xuống bàn. Nàng không nhìn hay để ý đám đông. Nàng cũng không nhìn vào mặt các vũ nữ tìm con gái mình. Đầu nàng ong ong. Một nỗi buồn, nỗi buồn trĩu nặng, làm nàng rũ xuống.
Bỏ chuyện này đi, nàng nghĩ. Đi khỏi đây.
Nàng đang mang thai. Chồng nàng đang nằm trong bệnh viện. Cuộc đời của nàng bây giờ nằm ở đó. Chuyện này đã là quá khứ rồi. Lẽ ra nàng nên để nó yên.
Nhưng nàng không làm vậy.
Olivia lại nghĩ đến những người bị ngược đãi luôn chọn con đường tự huỷ hoại. Đơn giản là họ không thể tự ngăn mình lại. Họ tiếp tục bất kể hậu quả, bất kể hiểm nguy. Hay có lẽ, như trường hợp của nàng, họ tiếp tục vì lý do ngược lại - vì không cần biết cuộc đời đã cố gắng vùi dập họ thế nào, họ không thể buông rơi niềm hy vọng.
- Không phải vẫn có khả năng đêm nay nàng sẽ được xum họp với đứa bé nàng đã đem cho làm con nuôi bao nhiêu năm trước?
Người hầu bàn đi lại bên bàn nàng.
- Cô có phải là Candace Potter không?
Không một chút do dự.
- Phải, tôi đây.
- Tôi có lời nhắn cho cô.
Cô ta đưa cho Olivia một mẩu giấy. Lời nhắn ngắn và đơn giản.
Bây giờ đến phòng B ở phía sau. Đợi mười phút.
Có cảm giác như nàng đang đi cà kheo. Đầu óc nàng quay cuồng. Bao tử quặn thắt. Nàng va vào một người đang đi ra và nói “Xin lỗi” và anh ta đáp “Hê, cô em, rất vui lòng”.
Đám đàn ông đi cùng với anh ta cười rú lên. Olivia vẫn đi tiếp. Nàng nhìn thấy khu vực phía sau, tìm thấy cánh cửa với chữ B ở trên, chính căn phòng nàng đã vào vài tiếng trước.
Nàng mở cửa và bước vào. Điện thoại nàng reo lên.
Nàng giơ máy lên và trả lời.
- Đừng gác máy.
Đó là Matt.
- Em đang ở trong hộp đêm à?
- Vâng.
- Rời khỏi đó đi. Anh nghĩ anh biết chuyện gì đang xảy ra.
- Shh… shh.
- Cái gì?
Olivia đang khóc.
- Em yêu anh. Matt.
- Olivia, dù cho em đang nghĩ gì, xin em, cứ…
- Em yêu anh hơn bất kỳ thứ gì khác trên đời này.
- Hãy nghe anh. Đi khỏi…
Nàng dập điện thoại và tắt nguồn. Nàng đối diện với cánh cửa. Năm phút trôi qua. Nàng vẫn đứng yên, không di chuyển, không nhúc nhích, không nhìn xung quanh. Có tiếng gõ cửa.
- Mời vào - nàng nói.
Và cánh của mở ra.
Chương 60
Cố gắng hết sức, Matt vẫn không thể rời khỏi giường.
- Đi đi! - Anh nói với Loren.
Nàng liên lạc qua bộ đàm với cảnh sát Reno rồi chạy ra xe. Khi Loren còn cách Eager Beaver khoảng hai dặm, điện thoại của nàng reo lên.
Nàng nhấc máy và trả lời cộc cằn:
- Muse đây.
- Cô vẫn còn ở Reno à?
Chính là Adam Yates. Giọng anh ta líu nhíu.
- Vẫn còn.
- Họ đang cùng nhau vỗ tay khen ngợi tài trí của cô phải không?
- Tôi phải nói là hoàn toàn ngược lại.
Yates cười khe khẽ.
- Than ôi, tôi đã rất được yêu mến.
Chắc chắn anh ta đã uống rượu.
- Cho tôi biết anh đang ở đâu, Adam?
- Tôi nói gì là đúng vậy. Cô biết thế, đúng không?
- Phải, Adam. Tôi biết.
- Tôi muốn nói, chuyện bọn chúng đe doạ gia đình tôi. Tôi chưa từng nói là đe doạ thân xác. Nhưng vợ tôi. Các con tôi. Công việc của tôi. Cuộn băng đó giống như một khẩu súng lớn. Một khẩu súng lớn mà bọn chúng đã chĩa thẳng vào tất cả chúng tôi, cô hiểu tôi nói gì không?
- Tôi hiểu! - Loren đáp.
- Khi đó tôi đang hoạt động bí mật, giả dạng một nhà địa ốc giàu có. Thế là Clyde Rangor nghĩ rằng tôi là đối tượng hoàn hảo. Tôi không bao giờ biết cô gái ấy là vị thành niên. Cô cần phải tin điều đó.
- Anh đang ở đâu, Adam?
Anh ta phớt lờ câu hỏi của nàng.
- Có người gọi điện. Đòi tiền để chuộc cuốn băng. Thế là Cal và tôi, chúng tôi gặp Rangor. Chúng tôi tẩn hắn ta một trận. À, tôi đang nói đùa với ai đây? Cal là người tẩn hắn. Anh ta là người tốt, nhưng lại ưa bạo lực. Có lần anh ta đánh một nghi can tới chết. Tôi đã giữ cho cái mông của anh ta được an toàn. Anh ta giữ an toàn cái mông của tôi, tôi giữ an toàn cái mông của anh ta. Đó là cái làm nên một người bạn. Anh ta chết rồi, phải không?
- Phải!
- Mẹ kiếp. - Anh ta bắt đầu khóc. Cal hành hung Emma Lemay. Thụi một cú trời giáng vào thận mụ ta. Đó là đòn cảnh cáo của anh ta. Chúng tôi đi vào và tôi nghĩ chúng tôi sẽ chỉ chuyện trò thôi, và anh ta bát đầu ngay bằng cách đánh Lemay ngã lăn và nện vào lưng mụ ta như đánh bao cát Rangor, hắn không phiền gì chuyện này. Dù sao đi nữa hắn cũng đã đánh con mụ ấy như điên. Thà để mụ chịu đòn còn hơn là hắn.
Loren đã gần tới bãi đậu xe.
- Thế là Rangor đái ra quần. Nói thật, đúng nghĩa đen đấy! Hắn sợ đến nỗi phải chạy vào tủ tìm cuốn băng. Chỉ có điều nó đã biến mất. Con nhỏ, hắn nói, đứa trong cuốn băng ấy. Cassandra, đó là tên nó. Hắn nói chắc nó đã lấy cắp cuốn băng. Hắn nói hắn sẽ lấy lại. Cal và tôi, chúng tôi nghĩ là đã dạy cho hắn biết sợ trời sợ đất. Hắn sẽ tuân lệnh chúng tôi. Ngay sau đó, cả Rangor lẫn Lemay và con nhỏ Cassandra, chúng đều biến dạng hết. Năm tháng trôi qua. Tôi vẫn không quên được chuyện đó. Ngày nào tôi cũng nghĩ về nó. Rồi chúng tôi nhận được cuộc điện thoại từ Trung tâm thông tin tội phạm. Xác Lemay đã được tìm thấy. Mọi chuyện đều quay trở lại. Đúng như tôi luôn biết nó sẽ trở lại.
- Adam, vẫn chưa quá muộn đâu.
- Có chứ, quá muộn rồi.
Nàng lái xe vào bãi đậu.
- Anh vẫn còn có bạn bè.
- Tôi biết. Tôi đã gọi họ. Vì vậy tôi mới gọi cô.
- Anh nói gì?
- Grimes sẽ bưng bít cuốn băng ấy.
- Anh đang nói gì vậy?
- Nếu chuyện vỡ lỡ, nó sẽ huỷ hoại gia đình tôi. Nó sẽ huỷ hoại tất cả những người đàn ông trong cuốn băng. Họ chỉ làm cái chuyện đàn ông thông thường, cô biết đấy.
- Anh không thể bưng bít cuốn băng như vậy.
- Không ai cần đến nó nữa. Grimes và người của anh ta sẽ thu xếp cho tôi. Họ chỉ cần cô hợp tác.
Ngay lúc đó nàng nhận ra anh ta định làm gì. Cơn hoảng loạn xâm chiếm người nàng.
- Đợi chút, Adam, hãy nghe tôi.
- Cal và tôi sẽ chết trong khi thi hành nhiệm vụ.
- Adam, đừng. Anh phải nghe.
- Grimes sẽ dàn cảnh như vậy.
- Hãy nghĩ đến con anh…
- Tôi nghĩ rồi. Gia đình chúng tôi sẽ được hưởng mọi phúc lợi.
- Cha tôi, Adam. - Nước mắt đã đầm đìa trên má Loren. - ông đã tự giết mình. Xin anh, anh không biết chuyện này sẽ gây ra những hậu quả gì…
Nhưng anh ta nghe.
- Cô chỉ cần giữ chuyện này cho mình cô biết thôi, được chứ? Cô là một điều tra viên giỏi. Một trong nhưng người giỏi nhất. Xin cô, hãy vì các con tôi.
- Mẹ kiếp, Adam, nghe tôi đây!
- Tạm biệt Loren.
Rồi anh ta gác máy.
Loren Muse dừng hẳn xe lại. Nàng chui ra, vẫn khóc, nấc lên với bầu trời, và từ xa xa, nàng dám chắc mình có thể nghe âm vang của một tiếng súng nổ.
Danh Sách Chương
Sách - Truyện Khác
Người Từ Miền Đất Lạnh
John Le Carré
Người Tình Kỳ Lạ
Boileau - Narcejac
Người Phá Tổ Ong
Agatha Christie
Người Đàn Ông Bí Ẩn
Agatha Christie
Người Lạ Trong Gương
Sidney Sheldon
Ngày Hành Quyết
RisacKhaduic
Nếu Còn Có Ngày Mai
Sidney Sheldon
Người Không Mang Họ
XUÂN ĐỨC
Mưu Trí
Phillips M. Margolin
Mười Người Da Đen Nhỏ
Agatha Christie
Mũi Tên Thứ Tư
Jean-Francois Nahmias
Một Vụ Bắt Cóc
Khuyết Danh
Một Nắm Lúa Mạch
Agatha Christie
Mất Tích
Agatha Christie
Mạt Cưa Mướp Đắng
Villi Breinholst
Mai Hương Và Lê Phong
Thế Lữ
Mật Mã Da Vinci
Dan Brown
Mặt Chó Sói
Katharina Fischer
Luật Im Lặng
Mario Puzo
Lộ Mặt
Sidney Sheldon



