“Talley? Anh có đó không? Chúng ta cần phải nói chuyện”.
Cingle Shaker phấn chấn lên khi nghe tiếng Matt vọng qua chiếc điện thoại di động, âm thanh không rõ, nhưng vẫn đủ hiểu.
“Làm ơn mở cửa đi Talley. Tôi chỉ muốn nói chuyện với anh, thế thôi”.
Tiếng trả lời bị nghẹt. Quá nghẹt không nghe ra tiếng gì Cingle cố giữ đầu óc tỉnh táo, tập trung tư tưởng. Xe nàng đậu hàng thứ hai ngay cạnh cổng vào. Đã khuya rồi, sẽ không ai quấy rầy nàng.
Nàng cân nhắc có nên vào trong bây giờ không. Đó sẽ là cách làm khôn ngoan. Matt đang ở trên tầng năm. Nếu có gì xấu xảy ra, nàng phải mất một lúc mới lên tới nơi. Nhưng Matt đã rất cương quyết. Anh cho rằng cơ hội tốt nhất là phải đối diện với gã Talley này một mình. Nếu nàng bị phát hiện trước khi họ nói chuyện, điều đó chỉ làm vấn đề thêm phức tạp.
Nhưng giờ đây khi nghe thấy tiếng nói nghèn nghẹt, Cingle có lý do để nói chắc rằng Talley không đứng ở ngoài hành lang. Thật ra, theo nàng, không có ai ở hành lang cả.
Nàng quyết định tiến vào.
Do thám còn khuya mới được coi là thế mạnh của Cingle. Nàng quá dễ bị chú ý. Nàng chưa bao giờ là một cô gái Rockette hay bất cứ thứ vũ công gì - phải, nàng đã nghe tất cả lời đồn đại - nhưng nàng không cố ăn mặc cho mình chìm xuống như mấy năm trước nữa. Cingle bắt đầu nảy nở từ lúc còn nhỏ. Năm mười hai, nàng có thể giả làm mười tám. Con trai yêu thích nàng, con gái ghét nàng. Sau bao nhiêu năm khai phóng tư tưởng, cuối cùng đó vẫn là thông lệ.
Cả hai thái độ đó đều không làm nàng khó chịu. Cái làm nàng khó chịu, đặc biệt lúc còn nhỏ, là cái nhìn của những người đàn ông lớn tuổi, kể cả họ hàng, kể cả những người đàn ông nàng tin tưởng và thương yêu. Không, đã không có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng ta học được ngay từ lúc còn nhỏ rằng sự ham muốn và nhục dục có thể làm biến dạng tâm hồn như thế nào. Cái đó khó mà đẹp đẽ được.
Cingle vừa bước lại gần hành lang thì nàng nghe thấy một tiếng động lạ trong điện thoại.
Đó là cái quái quỷ gì vậy?
Cánh cửa kính của hành lang mở ra. Một chiếc chuông nhỏ kêu “đinh” một tiếng. Cingle gí sát chiếc điện thoại vào tai. Không có gì cả. Không có tiếng động, không nói năng gì hết.
Chuyện này không hay rồi.
Một tiếng va đập đột ngột vọng qua ống nghe, làm nàng giật nảy người. Cingle tăng tốc, chạy thẳng đến thang máy.
Gã đứng sau quầy loạng choạng đi ra, nhìn thấy Cingle, thót bụng vào và mỉm cười:
- Tôi giúp gì cô được ạ?
Nàng bấm nút gọi thang máy.
- Thưa cô?
Vẫn không nghe tiếng nói chuyện trong điện thoại.
Nàng cảm thấy ớn lạnh ở cổ. Phải liều thôi. Cingle đưa điện thoại lên miệng:
- Matt?
Không nghe trả lời.
Quỷ tha ma bắt, nàng lại để điện thoại ở chế độ câm rồi. Nàng đã quên mất chuyện đó.
Thêm một tiếng động nữa, có lẽ là tiếng gầm gừ. Chỉ có điều nghèn nghẹt hơn. Bị chặn lại chặt hơn.
Cái thang máy khốn kiếp đó đang ở chỗ quái quỷ nào vậy?
Còn cái nút câm cũng ở chỗ quái quỷ nào vậy?
Cingle tìm thấy cái nút câm trước. Nó nằm ngay góc phải dưới cùng. Ngón cái của nàng lóng ngóng mãi mới bấm xuống được. Cái dấu hiệu “câm” nhỏ biến mất. Nàng đưa điện thoại lên miệng:
- Matt? - Nàng kêu to. - Matt, anh ổn không?
Thêm một tiếng kêu bị tắc nghẹn. Rồi một giọng nói - không phải Matt - cất lên: “Đứa quái quỷ nào…”
Phía sau nàng, người trực đêm hỏi:
- Có chuyện gì không ổn à, thưa cô?
Cingle không ngừng bấm nút gọi thang máy. Nhanh lên, nhanh lên.
Nói vào điện thoại: “Matt, anh có ở đó không?”
“Cách” một cái. Giờ là yên lặng. Yên lặng tuyệt đối.
Tim Cingle đập như thể muốn rơi ra ngoài.
Nàng nên làm gì?
- Thưa cô, tôi thật sự phải yêu cầu cô…
Cánh cửa thang máy mở ra. Nàng phóng vào trong.
Người trực đêm thò tay vào để giữ không cho cánh cửa đóng lại. Khẩu súng của Cingle vẫn đeo trong bao khoác vai. Lần đầu tiên kể từ khi đảm nhiệm công việc này, nàng rút nó ra.
- Buông cái cửa ra. - nàng bảo gã.
Gã vâng lời, rút tay ra như thể nó không thuộc về mình.
- Gọi cho cảnh sát, - nàng nói - Báo cho họ anh có một vụ khẩn cấp trên tầng năm.
Cánh cửa khép lại. Nàng bấm số 5. Matt có lẽ không vui lòng về chuyện lôi cảnh sát vào, nhưng giờ đây đó là quyết định của nàng. Chiếc thang máy rền rĩ và bắt đầu đi lên. Dường như nó đang tiến một bước, lùi hai bước vậy.
Cingle cầm khẩu súng bằng tay phải. Bỏ ngón tay ra khỏi cò nàng bấm liên tục vào nút số 5 trên bảng điều khiển. Làm như thể điều đó giúp được gì, như thể chiếc thang máy nhận ra nàng đang vội và sẽ tăng tốc.
Nàng vẫn cầm điện thoại trong tay trái. Nàng bấm thật nhanh số của Matt.
Không có tiếng chuông, chỉ nghe giọng ghi âm của Matt: “Tôi không có mặt lúc này”.
Cingle chửi thề, nhấn nút kết thúc. Nàng chọn vị trí đứng ngay trước khe cửa để lách ra khỏi thang máy khi nó còn đang mở và càng sớm càng tốt. Thang máy nổi hiệu còi tại mỗi tầng, dấu hiệu cho người mù, và cuối cùng đến điểm dừng với một tiếng “đinh” Nàng khom người như một vận động viên chạy nước rút đang đứng ở vạch xuất phát. Khi hai cánh cửa bắt đầu trượt mở, Cingle đẩy chúng ra bằng cả hai tay, và lao người qua.
Nàng đã ở trên hành lang.
Cingle chỉ nghe được tiếng bước chân, không nhìn thấy ai. Nghe như có người đang chạy về phía kia.
- Đứng lại!
Ai đó vẫn không chịu dừng bước. Nàng cũng thế.
Cingle chạy dọc theo dãy phòng.
Đã bao lâu rồi? Nàng đã mất liên lạc với Matt bao lâu rồi?
Từ phía cuối hành lang, Cingle nghe tiếng cánh cửa nặng nề mở tung ra. Cửa khẩn cấp, nàng đoán vậy. Dẫn ra cầu thang bộ.
Cingle vừa chạy vừa đếm số phòng. Khi nàng tới phòng 511, nàng đã đến đủ gần để thấy ở phía trước, của phòng 515 - cách nàng hai cánh cửa - đã mở toang.
Nàng băn khoăn giữa hai chọn lựa - đuổi theo kẻ đang chạy xuống cầu thang hay kiểm tra bên trong phòng 515 - nhưng chỉ trong thoáng chốc.
Cingle xông tới, lách qua một góc, súng lăm lăm trên tay.
Matt nằm sấp, mắt nhắm nghiền. Anh không cử động. Nhưng đó không phải chuyện thật sự gây chấn động.
Chuyện thật sự gây chấn động là người đang ở bên anh.
Cingle suýt nữa đánh rơi khẩu súng.
Nàng đứng yên đó và nhìn chằm chằm mà không dám tin một lúc. Sau đó nàng mới bước hẳn vào phòng. Matt vẫn chưa cử động được. Máu đang trào ra sau đầu anh.
Cingle vẫn dán mắt vào người còn lại trong phòng.
Người đang quỳ bên cạnh Matt.
Khuôn mặt ướt nhòe nước mắt. Đôi mắt đỏ hoe.
Cingle nhận ra người đàn bà này ngay lập tức.
Olivia.
Chương 30
Loren Muse rẽ vào lối ra thoát khỏi đường 78 dẫn sang đường Frontage và tấp vào bãi đỗ xe của Howard Johnson. Một chiếc xe đang đỗ ở hàng hai cạnh cổng vào.
Nàng đạp thắng.
Chiếc xe này, một chiếc Lexus, đã ở trong bãi đậu xe MVD chưa đầy một tiếng trước đây.
Đây không thể là một sự tình cờ.
Nàng khéo léo lái xe vào gần của trước và giắt súng vào dây lưng. Cái huy hiệu đã nằm sẵn ở đó. Chiếc còng tay lủng lẳng sau lưng nàng. Nàng đi nhanh về phía chiếc xe.
- Không ai ở bên trong. Chìa khoá vẫn cắm vào ổ. Cửa không khoá.
Loren mở cửa chiếc Lexus.
Đây có phải là một cuộc khám xe hợp pháp? Nàng tin là vậy Ai cũng nhìn thấy chiếc chìa khoá cắm khơi khơi trong ổ. Cửa xe không khoá. Nàng đang giúp họ một việc tốt ở đây. Chuyện đó phải biến nó thành hợp pháp, phải không?
Nàng kéo tay áo che bàn tay, tạo thành cặp găng tạm thời để khỏi lưu lại dấu tay. Nàng kéo ngăn đựng găng ra và lật qua các giấy tờ xe. Không mất nhiều thời giờ. Đây là một chiếc xe của công ty, thuộc về MVD. Nhưng giấy tờ của cửa hàng bán xe Midas Muffler cho thấy một người tên là Cingle Shaker đã mua nó.
Loren biết cái tên này. Bọn đàn ông ở văn phòng hạt đã nhắc đến cô ta, với một chút nhiệt tình quá mức. Nói rằng cô ta có một thân hình có thể biến phim thiếu nhi thành phim dành cho người trưởng thành.
Vậy cô ta có liên hệ gì với Hunter?
Loren cầm chiếc chìa khoá xe theo - không lý gì lại cho cô Shaker cơ hội đi khỏi trước khi họ tán chuyện một chút.
Nàng đi vào trong và tiến lại bàn tiếp tân. Người đàn ông ngồi phía sau đang hớp hớp không khí.
- Các vị lại quay lại à?
- Quay lại?
Không phải bài bản phỏng vấn khá nhất của nàng, nhưng cũng là một điểm khởi đầu.
Mấy tay cớm khác đã đi khỏi từ, bao lâu nhỉ, có lẽ là một tiếng trước. Cùng với xe cứu thương.
- Nhưng tay cớm khác nào?
- Cô không đi với họ à?
Nàng lại gần anh ta.
- Tên anh là gì?
- Ernie.
- Ernie, sao anh không nói cho tôi nghe chuyện gì xảy ra ở đây?
- Giống như tôi nói với đám kia thôi.
- Giờ hãy nói với tôi.
Ernie thở dài rất kịch.
- Được thôi… chuyện thế này. Đầu tiên gã đó lẻn vào trong khách sạn.
- Khi nào? - Nàng ngắt lời.
- Lúc đó là mấy giờ - Tôi không biết. Có lẽ hai tiếng trước. Không phải cô biết hết chuyện rồi à?
- Kể tiếp đi.
- Vậy là gã này, hắn ta đi vào thang máy. Hắn đi lên. Vài phút sau, cô ả to con kia phóng vào và chạy tới chỗ thang máy - Anh ta ho vào nắm tay - Thế là, biết không, tôi gọi với theo cô ta. Hỏi xem mọi chuyện có ổn không. Cô biết đấy, làm nhiệm vụ của tôi.
- Anh có hỏi gã kia xem mọi chuyện có ổn hay không không?
- Gì cơ? Không.
- Nhưng anh hỏi cái - Loren ra dấu ngoặc kép bằng ngón tay - cô ả to con?
- Đợi một chút. Cô ta không thật sự to con. Cô ta cao. Tôi không muốn cô nghĩ cô ta mập hay làm sao. Làm cho cô hiểu nhầm. Cô ta không phải vậy. Không mập chút nào. Hoàn toàn ngược lại. Giống như một cô nàng trong các phim Amazon, cô biết không?
- Biết, Ernie, tôi nghĩ tôi hình dung được rồi. - Nghe có vẻ giống Cingle Shaker. - Vậy là anh hỏi nàng Amazon xem mọi chuyện có ổn không?
- Phải, đúng, như thế đấy. Và cô gái đó, cô gái cao đó, cô ta móc súng chĩa vào tôi “một khẩu súng” và bảo tôi gọi cảnh sát.
Anh ta dừng lại, đợi cho Loren há hốc miệng vì kinh ngạc.
- Vậy là anh làm đúng thế?
- Mẹ kiếp, phải. Tôi muốn nói, cô ta chĩa súng vào tôi. Cô tin nổi không?
- Tôi sẽ cố tin, Ernie. Rồi chuyện gì xảy ra?
- Cô ta vào thang máy, phải không? Cô ta chĩa súng vào tôi cho đến khi cửa đóng lại. Vậy là tôi kêu cảnh sát. Như cô ta yêu cầu. Hai tay cớm Newark đang ăn ở ngay bên cạnh. Họ đến ngay lập tức. Tôi bảo họ cô ta đã lên tầng năm. Thế là họ lên.
- Anh có nhắc đến xe cứu thương?
- Chắc họ đã gọi một chiếc.
- Họ? Anh nói là đám cảnh sát à?
- Không. Ờ, ý tôi là, có thể. Nhưng tôi nghĩ chính đám đàn bà trong phòng đã gọi.
- Phòng nào?
- Nào, tôi đâu có lên đó. Tôi không nhìn thấy hay làm gì hết. - Mắt Ernie nheo lại thành hai đường hẹp. - Bây giờ thì cô đang hỏi về kiểu kiến thức truyền tai đấy. Không phải là cô chỉ có nhiệm vụ hỏi tôi về cái gì tôi thật sự thấy hay trực tiếp biết hay sao?
- Đây không phải toà án - nàng ngắt lời. - Chuyện gì đang xảy ra trên lầu lúc đó?
- Tôi không rõ. Ai đó bị đánh ấy mà. Tôi vừa nói rồi, tôi không rõ.
- Đàn ông, đàn bà, da đen, da trắng?
- Ồ, tôi rõ ý cô rồi. Nhưng tôi không hiểu. Tại sao cô phải hỏi tôi? Tại sao không…
- Cứ nói đi, Ernie, tôi không có thời giờ gọi tứ tung khắp nơi.
- Không cần gọi nhiều nơi, cô chỉ cần gọi cho bọn cảnh sát vừa tới đây, đám Newark…
Giọng nàng cứng như thép.
- Ernie.
- Được rồi, được rồi, bình tĩnh đi. Là đàn ông, được chưa? Da trắng. Tôi đoán khoảng trên ba mươi tuổi. Họ đẩy anh ta ra trên cáng.
- Chuyện gì xảy ra cho anh ta?
- Ai đó đập anh ta một trận, tôi đoán vậy.
- Và tất cả chuyện đó xảy ra trên tầng năm?
- Tôi đoán vậy, phải.
- Anh còn nói gì đó về nhưng người đàn bà trong phòng. Nói là có lẽ họ đã gọi xe cứu thương.
- Phải, phải, tôi có nói thế. - Anh ta mỉm cười như thể tự hào lắm vậy. Loren cũng muốn rút súng ra luôn.
- Có bao nhiêu đàn bà. Ernie?
- Gì? Ô, hai.
- Có phải một người là cô gái cao đã chĩa súng vào anh?
- Phải.
- Còn người kia?
Ernie nhìn bên phải. Anh ta nhìn bên trái. Rồi anh ta chồm lại gần và thì thào.
- Tôi nghĩ đó có thể là vợ của anh chàng.
- Anh chàng bị đánh?
- Ư hừm.
- Tại sao anh nói vậy?
Anh ta vẫn nhỏ giọng:
- Tại vì cô ta đi với anh ta. Trong xe cứu thương ấy.
- Vậy tại sao chúng ta lại phải thì thào?
- À, vì tôi đang cố giữ cái mà ta gọi là kín đáo.
Loren cũng thì thào ngang với anh ta.
- Sao vậy, Ernie? Tại sao chúng ta phải giữ cái mà ta gọi là kín đáo?
- Bởi vì người đàn bà kia - tôi muốn nói là người vợ ấy - đã ở đây từ hai đêm trước. Anh ta, người chồng, thì không. - Anh ta chồm qua mặt bàn. Loren nhận được một làn hơi của cái mà ta gọi là bệnh hôi miệng kinh niên. - Bỗng chốc đâu anh chồng xộc vào, rồi có đánh nhau gì đó…
Anh ta ngừng lại, nhướng cả hai bên lông mày, như ý nói sự suy diễn đã quá rõ ràng.
- Vậy chuyện gì xảy ra cho cô gái Amazon?
- Người chĩa súng vào tôi ấy à?
- Phải, Ernie. - Loren đáp, cố kiềm chế sự mất kiên nhẫn đang tăng dần - Cái người chĩa súng vào anh ấy.
Cảnh sát đã bắt cô ta. Còng lại và đủ thứ khác.
- Người đàn bà mà anh cho là người vợ ấy, người ở đây hai ngày qua. Anh có tên tuổi gì không?
Anh ta lắc đầu.
- Không, rất tiếc. Tôi không bao giờ nghe nói cả.
- Cô ta không phải ghi danh à?
Đôi mắt Ernie sáng lên.
- Có, có cô ta phải ghi danh chứ. Chúng tôi còn chụp cả thẻ tín dụng và mọi thứ.
- Tốt lắm. - Loren đưa ngón trỏ và ngón cái vuốt sống mũi - Vậy, thử đại một cái xem, Ernie, sao anh lại không thử tìm cái tên cho tôi?
- Phải, chắc chắn tôi làm được. Để tôi coi. - Anh ta quay sang chiếc máy vi tính và bắt đầu gõ, tôi nghĩ cô ta thuê phòng 522… Đợi chút, đây rồi.
Anh ta quay màn hình để Loren có thể nhìn thấy.
Người thuê phòng 522 có tên là Olivia Hunter. Loren nhìn sững vào màn hình một lúc.
Ernie chỉ vào dòng chữ.
Nó ghi là Olivia Hunter.
- Tôi thấy được mà. Họ tới bệnh viện nào?
- Beth Israel, tôi nghĩ họ nói thế.
Loren đưa cho Ernie danh thiếp của nàng có số di động trên đó.
Gọi tôi nếu anh nhớ ra chuyện gì khác.
- Ồ tôi sẽ gọi mà.
Loren vội vàng chạy đến bệnh viện.
Danh Sách Chương
Sách - Truyện Khác
Người Từ Miền Đất Lạnh
John Le Carré
Người Tình Kỳ Lạ
Boileau - Narcejac
Người Phá Tổ Ong
Agatha Christie
Người Đàn Ông Bí Ẩn
Agatha Christie
Người Lạ Trong Gương
Sidney Sheldon
Ngày Hành Quyết
RisacKhaduic
Nếu Còn Có Ngày Mai
Sidney Sheldon
Người Không Mang Họ
XUÂN ĐỨC
Mưu Trí
Phillips M. Margolin
Mười Người Da Đen Nhỏ
Agatha Christie
Mũi Tên Thứ Tư
Jean-Francois Nahmias
Một Vụ Bắt Cóc
Khuyết Danh
Một Nắm Lúa Mạch
Agatha Christie
Mất Tích
Agatha Christie
Mạt Cưa Mướp Đắng
Villi Breinholst
Mai Hương Và Lê Phong
Thế Lữ
Mật Mã Da Vinci
Dan Brown
Mặt Chó Sói
Katharina Fischer
Luật Im Lặng
Mario Puzo
Lộ Mặt
Sidney Sheldon



