Loren đã thuê một chiếc xe. Matt hỏi:
- Vậy cô nghĩ chuyện đã xảy ra như thế nào? Có phải Darrow đã đẩy cho bóng lăn không?
- Nó có vẻ hợp lý nhất, - nàng đồng tình. - Bằng cách nào đó Darrow phát hiện vợ anh có một đứa con gái. Hắn nhớ đến biên bản khám nghiệm tử thi. Rồi hắn bắt đầu hình dung chuyện gì đã thật sự xảy ra năm đó. Hắn biết là trong vụ này dính đến tiền. Hắn thuê một gã vai u thịt bắp nào đó hỗ trợ.
- Tức là Charles Talley?
- Phải, là Talley.
- Và cô nghĩ hắn đã tìm thấy Olivia khi cô ấy đáp lại lời nhắn trên mạng đó?
- Phải, có điều… - Loren dừng lại.
- Điều gì?
- Chúng tìm ra Emma Lemay trước.
- Dưới tên Sơ Mary Rose.
- Phải!
- Bằng cách nào?
- Tôi không biết. Có lẽ bà ấy cố chuộc lại lỗi lầm. Tôi được Mẹ Bề trên kể cho nghe về chuyện của bà ấy. Từ khi thay đổi lai lịch, Sơ Mary Rose đã sống một cuộc đời ngoan đạo và tốt đẹp. Có lẽ tôi không biết nữa, có lẽ bà cũng đọc được lời nhắn đó.
- Và cố giúp đỡ?
- Phải. Chuyện này có thể giải thích cuộc gọi dài sáu phút từ St. Margaret tới nhà chị dâu anh.
- Bà muốn báo động cho Olivia?
- Cũng có thể, tôi không biết. Nhưng có lẽ chúng tìm thấy Emma Lemay trước. Nhân viên giám định y khoa cho biết chúng đã tra tấn bà. Có lẽ chúng đòi tiền. Hay có lẽ chúng muốn tên của vợ anh. Dù sao đi nữa, cuối cùng Emma Lemay đã chết. Và khi tôi cố tìm hiểu nhân dạng thật của bà, nó đã gióng lên những hồi chuông báo động.
- Và gã FBI này - Yates. Hắn đã nghe thấy à?
- Phải. Hoặc có thể hắn đã biết về Lemay. Có thể hắn dùng nó làm cái cớ để xuất hiện và can dự vào, tôi không chắc.
- Cô nghĩ Yates đang cố che đậy chuyện gì à?
- Tôi có nguồn tin cho biết về cái trò quay phim tống tiền liên quan đến đám con gái vị thành niên. Ông ta không chắc chuyện có thật hay không. Nhưng nếu có, phải, tôi nghĩ bằng cách nào đó hắn đã bị cột vào tất cả chuyện này.
- Tôi nghĩ hắn đẩy tôi ra vì tôi đang tiến lại quá gần. Giờ này hắn cũng đang có mặt ở Reno.
Matt nhìn thẳng phía trước.
- Còn bao xa nữa?
- Khu kế tiếp.
Xe chưa kịp rẽ thì Loren nhận ra Cal Dollinger bên cạnh một căn nhà di động. Hắn đang nghiêng mình nhìn qua một ô cửa sổ. Nàng đạp phanh.
- Mẹ kiếp.
- Gì thế?
- Chúng ta cần vũ khí.
- Sao? Có chuyện gì?
- Đó là người của Yates. Cạnh cửa sổ kia kìa.
Dollinger đứng thẳng dậy. Họ nhìn thấy hắn thò tay vào trong áo và rút súng ra. Với một tốc độ trái ngược hẳn với tầm vóc hắn, Dollinger xông tới cửa trước, đẩy mạnh và biến vào bên trong.
Matt không hề do dự.
- Đợi chút. Anh đi đâu đấy?
Anh không nhìn lại, không dừng bước. Anh băng tới căn nhà. Qua cửa sổ, anh có thể nhìn được bên trong ngôi nhà lưu động.
Olivia đang ở đó.
Nàng đột ngột đứng dậy và giơ hai tay lên. Một người phụ nữ khác - anh đoán là Kimmy Dale - cũng có ở đó. Nàng mở miệng toan kêu lên. Dollinger đang chĩa súng vào họ.
Hắn bấm cò.
Ôi, không…
Kimmy ngã. Olivia vụt rơi khỏi tầm nhìn. Matt không giảm tốc độ. Dollinger đang đứng không xa khung cửa sổ.
Lấy hết đà, nhận ra không còn thời gian làm gì khác nữa, Matt xông thẳng vào mặt kính. Anh rụt cằm vào và giơ cẳng tay ra trước.
Kính vỡ tan một cách dễ dàng ngoài sức tưởng tượng.
Matt rút chân vào theo. Anh rơi xuống đất và vẫn không do dự gì. Dollinger vẫn cầm súng. Miệng hắn há ra vì ngạc nhiên. Matt không muốn để lỡ cơ hội, anh nhảy bổ vào hắn.
Hệt như nhảy vào một khối xi măng. Dollinger gần như không suy chuyển.
- Chạy đi! - Matt gào lên.
Đến lượt Dollinger phản ứng. Hắn chĩa súng vào Matt. Matt giơ cả hai tay nắm lấy cổ tay Dollinger. Anh kéo.
Dollinger cũng vậy. Mặc dù đang dùng hai tay chống với một, Matt vẫn thua trong cuộc đấu sức với Dollinger.
Dollinger đấm móc bàn tay còn rảnh vào mạng sườn Matt.
Matt cảm thấy bụng vỡ nát, không khí thoát hết ra ngoài. Anh muốn gục xuống và quằn quại trên sàn.
Nhưng anh sẽ không làm thế.
Olivia đang ở đây.
Nên anh dùng hết sức giữ chặt cái cổ tay đó.
Một cú đấm thứ hai nện vào duỗi xương sườn anh.
Mắt Matt trào lệ. Anh thấy những vệt tối sầm. Tri giác của anh mất dần, nắm tay lỏng ra.
Một giọng nói hét lên:
- Đứng yên! Cảnh sát đây! Hạ vũ khí xuống!
Đó là Loren Muse.
Dollinger buông anh ra. Matt khuỵu xuống sàn.
Nhưng chỉ trong một tích tắc. Anh ngước lên nhìn Dollinger. Trên mặt hắn toát lên vẻ thích thú. Anh nhìn quanh căn phòng.
Không thấy Loren Muse đâu cả.
Matt hiểu mọi chuyện sẽ xảy ra thế nào. Dollinger sẽ tự hỏi vì sao Loren không ra mặt. Hắn sẽ nhớ ra nàng mới từ Newark bay đến đây, nàng chỉ là một điều tra viên hạt, và các nhà chức trách sẽ không cho nàng mang súng đi loanh quanh.
Hắn sẽ nhận ra Loren không có vũ khí. Rằng nàng chỉ đánh đòn gió.
Olivia đang bò tới chỗ Kimmy Dale. Matt nhìn nàng.
Mắt họ gặp nhau.
- Đi đi! - anh mấp máy trong miệng. Anh nhìn lại Dollinger.
Dollinger đã định thần lại.
Hắn lại vung mũi súng về phía Olivia.
- Không! - Matt gào lên.
Anh co chân lại và đẩy tới như hai chiếc piston. Anh biết một điều về nhưng cuộc ẩu đả thật sự. Anh biết rằng người thiện nghệ lớn xác luôn đánh bại người thiện nghệ nhỏ con. Nhưng anh không quan tâm chuyện thắng thua. Anh chỉ quan tâm đến chuyện cứu mạng vợ mình. Anh chỉ cần làm đủ để Olivia có thể thoát thân.
Matt còn biết một điều khác.
Ngay cả người to lớn nhất, mạnh mẽ nhất cũng có những điểm yếu như tất cả chúng ta.
Matt duỗi tay làm một thế chặt. Anh nhảy lên và phang hết sức vào giữa háng Dollinger. Gã khổng lồ phát ra một tiếng ứ và gập người lại. Trên đà gục xuống, hắn chụp lấy Matt. Matt cố vươn thẳng lên, nhưng Dollinger quá to lớn.
Chỗ yếu, anh nghĩ. Đánh vào chỗ yếu.
Matt đập đầu về phía sau. Sọ anh va vào sống mũi Dollinger. Dollinger tru lên và đứng thẳng dậy. Matt nhìn sang vợ.
- Cái gì thế…
Olivia vẫn chưa chạy đi. Anh không tin nổi chuyện đó. Nàng vẫn ở cạnh Kimmy, loay hoay với cẳng chân người bạn, cuống cuồng cố gắng cầm máu hay làm gì đó, anh đoán.
- Đi ra! - Anh gào lên.
Dollinger đã hồi phục. Khẩu súng bây giờ nhắm vào Matt.
Từ phía bên kia căn nhà lưu động, Loren Muse kêu lên và nhảy bổ lên lưng Dollinger. Nàng quờ tay tìm mặt hắn.
Gã khổng lồ hất người về phía sau, mũi và miệng đầy máu.
Hắn như một con ngựa lồng lên hất Loren rơi ra. Nàng va mạnh vào tường. Matt nhảy lên.
Nhằm vào những chỗ yếu.
Anh cố chọc vào mắt Dollinger nhưng không được. Hai tay anh trượt xuống. Chúng dừng lại trên cổ gã khổng lồ.
Hệt như ngày xưa.
Hệt như bao nhiêu năm về trước, trong khuôn viên trường Đại học Massachusetts, với một cậu thanh niên tên Stephen McGrath.
Matt không quan tâm.
Anh bóp thật mạnh. Anh ấn ngón tay vào chỗ lõm ở cuống họng. Và bóp thêm nữa.
Mắt Dollinger lồi ra. Nhưng tay cầm súng của hắn đã tự do. Hắn nâng súng chĩa vào đầu Matt. Matt buông một tay khỏi cổ họng hắn. Anh cố làm chệch hướng nòng súng của Dollinger. Cuối cùng khẩu súng cũng nổ. Có thứ gì đó nóng hôi lách vào lớp thịt bên dưới hông Matt.
Chân anh cứng đờ. Tay anh buông ra khỏi cổ Dollinger.
Súng của Dollinger đã sẵn sàng. Hắn nhìn vào mắt Matt và bắt đầu bóp cò.
Một tiếng súng vang lên.
Mắt Dollinger lồi ra thêm một chút. Viên đạn đã trúng vào thái dương. Gã khổng lồ khuỵu xuống sàn nhà. Matt xoay người lại và nhìn vợ.
Trên tay nàng là một khẩu súng nhỏ. Matt bò tới bên nàng. Họ cùng nhìn xuống. Kimmy Dale không chảy máu từ chân, mà từ một chỗ ngay phía trên khuỷu tay.
- Cậu vẫn nhớ, - Kimmy nói.
Olivia mỉm cười.
Matt hỏi:
- Nhớ cái gì vậy?
- Như em đã kể với anh, - Olivia đáp, - Kimmy luôn giữ một khẩu súng trong bốt. Chỉ cần vài giây là em moi được nó ra.
Chương 58
Loren Muse ngồi đối diện với Harris Grimes, trợ lý giám đốc FBI phụ trách văn phòng Los Angeles. Grimes là một trong những viên chức liên bang quyền lực nhất khu vực, và anh ta không phải người vui vẻ.
- Cô biết rõ Adam Yates là bạn tôi - Grimes nói.
- Ông đã nói tới lần thứ ba rồi, - Loren đáp.
Họ đang sử dụng một căn phòng trên tầng hai trung tâm y khoa Washoe ở Reno. Grimes nheo mắt và cắn vào môi dưới:
- Cô đang cưỡng lệnh đấy à, Muse?
- Tôi đã kể cho ông nghe ba lần rồi.
- Và cô sẽ phải kể lại. Ngay bây giờ.
Nàng kể. Có rất nhiều chi tiết. Mất hàng tiếng đồng hồ.
Vụ án vẫn chưa xong. Vẫn còn nhiều vấn đề. Yates đã biến mất. Không ai biết anh ta ở đâu. Nhưng Dollinger đã chết.
Loren được biết là cả anh ta cũng rất được đồng sự yêu mến.
Grimes đứng xoa xoa cằm. Có ba nhân viên khác trong phòng, tất cả đều mang sổ ghi chép, đầu cúi xuống và cắm cúi tốc ký. Giờ thì họ đã biết chuyện. Không ai muốn tin, nhưng cuộn phim của Yates và Cassandra nói rất nhiều. Họ đang bắt đầu miễn cưỡng chấp nhận giả thuyết của nàng. Chỉ là họ không thích chuyện đó.
- Cô có đoán được Yates đang ở đâu không? - Grimes hỏi.
- Không.
- Lân cuối cùng người ta nhìn thấy anh ta là tại văn phòng của chúng tôi ở Reno trên đường Kietzke, khoảng mười lăm phút trước khi xảy ra sự cố ở nhà cô Dale. Anh ta gặp một đặc vụ tên là Ted Stevens, người được giao nhiệm vụ theo dõi Olivia Hunter khi cô ta tới sân bay.
- Phải. Ông đã nói cho tôi rồi. Giờ tôi đi được chưa?
Grimes quay lưng lại và phẩy tay.
- Xéo đi cho khuất mắt tôi.
Nàng đứng dậy và xuống phòng cấp cứu ở tầng một.
Olivia Hunter đang ngồi cạnh người tiếp tân của phòng cấp cứu.
- Chào - Loren nói.
- Chào - Olivia cố mỉm cười. - Tôi xuống xem Kimmy thế nào.
Olivia không bị thương. Kimmy Dale cũng sắp xong việc ở đầu bên kia hành lang. Tay nàng bị bó bột. Viên đạn sượt qua xương, nhưng cơ bắp và các mô bị tổn thương nặng. Vết thương sẽ rất đau và cần nhiều giờ để phục hồi.
Nhưng, than ôi, ở cái thời đại nhanh chóng đuổi bệnh nhân ra khỏi bệnh viện này - sáu ngày sau khi bị mổ banh lồng ngực, Bill Clinton đã ngồi đọc sách ở sân sau rồi - người ta đã hỏi xong mọi chuyện và cho Kimmy về nhà nhưng bảo nàng phải “ở lại trong thành phố”.
- Matt đâu rồi? - Loren hỏi.
- Anh ấy mới phẫu thuật xong. - Olivia nói.
- Ổn chứ?
- Bác sĩ nói anh ấy không sao đâu.
Viên đạn của Dollinger đã đi ngang phần cổ của xương đùi, ngay dưới khớp hông. Các bác sĩ phải bó vào vài cái nẹp xương. Chỉ là tiểu phẫu thôi, họ nói. Chỉ sau hai ngày là anh sẽ dậy được và ra viện.
- Cô nên nghỉ ngơi đi, - Olivia nói.
- Nghỉ không được. Tôi đang rối như tơ vò đây.
- Ừ tôi cũng vậy. Vậy cô ngồi đây với Matt lỡ như anh ấy dậy nhé? Tôi đi lo ổn định cho Kimmy rồi trở lên ngay.
Loren đi thang máy lên tầng ba. Nàng ngồi cạnh giường Matt. Nàng nghĩ đến vụ án, đến Adam Yates, đến chuyện anh ta đang ở đâu và có thể sẽ làm gì.
Vài phút sau mắt Matt chớp chớp rồi mở ra. Anh ngước nhìn nàng.
- Hê, người hùng. - Loren nói.
Matt cố mỉm cười. Anh quay đầu sang phải.
- Olivia?
- Đang ở dưới với Kimmy?
- Kimmy có…
- Cô ấy ổn rồi. Olivia chỉ giúp cô ấy ổn định thôi.
Anh nhắm mắt.
- Tôi cần cô làm giúp tôi một việc.
- Sao anh không nghỉ đi?
Matt lắc đầu. Giọng anh yếu ớt.
- Tôi cần cô tìm một số danh sách cuộc gọi giùm tôi.
- Giờ này à?
- Cái camera phone - anh nói - Tấm ảnh. Đoạn phim. Nó vẫn chưa ăn khớp với nhau. Tại sao Yates và Dollinger phải ghi lại những ảnh đó?
- Không phải họ. Darrow làm.
- Tại sao…? - Anh lại nhắm mắt - Tại sao hắn làm vậy?
Loren nghĩ ngợi. Rồi Matt đột nhiên mở mắt ra.
- Mấy giờ rồi?
Nàng xem đồng hồ.
- 11 giờ 30.
- Đêm à?
- Dĩ nhiên là đêm.
Rồi Loren nhớ ra. Cuộc gặp gỡ nửa đêm. Tại Eager Beaver. Nàng chộp chiếc điện thoại và gọi cho người tiếp tân ở phòng cấp cứu.
- Đây là điều tra viên Muse. Tôi mới ở dưới đó vài phút trước với một phụ nữ tên là Olivia Hunter. Cô ấy đang đợi một bệnh nhân tên là Kimmy Dale.
- Phải, - người tiếp tân đáp, tôi có thấy cô.
- Họ còn ở đó không?
- Ai, cô Dale và cô Hunter à?
- Không, họ đã vội vã rời khỏi đây ngay khi cô vừa đi.
- Đi vội vã à?
- Vào xe taxi.
Loren gác máy.
- Họ đi rồi.
- Đưa điện thoại cho tôi. - Matt nói, vẫn nằm cứng đơ trên giường. Nàng gí ống nghe vào tai anh. Matt đọc cho nàng số di động của Olivia. Điện thoại reo ba lần trước khi anh nghe giọng Olivia.
- Anh đây, - anh nói.
- Anh không sao chứ?
- Em đi đâu vậy?
- Anh biết mà.
- Em vẫn cho là…?
- Nó vừa gọi, Matt.
- Cái gì?
- Nó gọi vào di động của Kimmy. Hay ai đó gọi. Nó nói cuộc gặp vẫn được tiến hành, nhưng không cớm, không chồng, không ai hết. Bọn em đang trên đường tới đó.
- Olivia, đây là một vụ dàn cảnh. Em biết rõ mà.
- Em không sao đâu.
- Loren sẽ tới đó ngay.
- Không. Xin anh, Matt. Em biết mình đang làm gì. Xin anh.
Rồi Olivia gác máy.
Sách - Truyện Khác
Người Từ Miền Đất Lạnh
John Le Carré
Người Tình Kỳ Lạ
Boileau - Narcejac
Người Phá Tổ Ong
Agatha Christie
Người Đàn Ông Bí Ẩn
Agatha Christie
Người Lạ Trong Gương
Sidney Sheldon
Ngày Hành Quyết
RisacKhaduic
Nếu Còn Có Ngày Mai
Sidney Sheldon
Người Không Mang Họ
XUÂN ĐỨC
Mưu Trí
Phillips M. Margolin
Mười Người Da Đen Nhỏ
Agatha Christie
Mũi Tên Thứ Tư
Jean-Francois Nahmias
Một Vụ Bắt Cóc
Khuyết Danh
Một Nắm Lúa Mạch
Agatha Christie
Mất Tích
Agatha Christie
Mạt Cưa Mướp Đắng
Villi Breinholst
Mai Hương Và Lê Phong
Thế Lữ
Mật Mã Da Vinci
Dan Brown
Mặt Chó Sói
Katharina Fischer
Luật Im Lặng
Mario Puzo
Lộ Mặt
Sidney Sheldon



