Matt cảm ơn Lance vì đã cho đi nhờ và nhìn anh ta lái xe đi.
Chiếc VAN nhỏ vừa đi khuất, anh vào trong nhà, cầm điện thoại, và nhấn số di động của Cingle. Anh xem giờ.
Gần mười một giờ đêm rồi. Anh hy vọng nàng còn thức, nhưng nếu không thì nàng cũng sẽ thông cảm sau khi anh đã giải thích.
Điện thoại reo bốn lần, rồi phát ra lời nhắn tự động của Cingle.
- Tôi. Anh. Tín hiệu.
Quỷ thật.
Anh để lại cho Cingle một lời nhắn: “Gọi lại cho tôi. Chuyện gấp". Anh nhấn nút "lựa chọn khách” và bấm số điện thoại nhà của anh. Có thể nàng sẽ nhận được tin nhắn.
Anh muốn tải hình ảnh trong điện thoại vào máy vi tính nhưng thật ngu ngốc, anh lại để quên sợi dây USB ở chỗ làm. Anh kiếm sợi dây nối với máy điện thoại của Olivia khắp phòng nhưng không thấy.
Chính khi đó, anh để ý đèn báo tin nhắn ở điện thoại nhấp nháy. Anh nhấc máy và mở tin nhắn. Chỉ có một lời nhắn và sau những gì đã trải qua ngày hôm nay, nó khó lòng làm anh ngạc nhiên được.
“Matt, Loren Muse đây. Tôi là nhân viên điều tra thuộc Văn phòng Công tố hạt Essex. Chúng ta quen nhau lâu rồi ở trường Bumet Hill. Anh làm ơn gọi cho tôi càng sớm càng tốt được không?”
Cô ta để lại hai số điện thoại - văn phòng và di động.
Matt đặt điện thoại trở lại giá để. Vậy là Lance muốn phỗng tay trên của đồng nghiệp trên hạt. Hay có thể họ hợp tác với nhau. Sao cũng được. Anh thắc mắc không biết có chuyện gì. Lance có nhắc đến chuyện gì đó về trường St. Margaret ở East Orange. Chuyện gì đó về một nữ tu ở trường này.
Cái đó thì có thể liên quan gì đến anh?
Dù là chuyện gì đi nữa, nó không thể là chuyện tốt.
Anh không muốn đoán mò. Anh càng không muốn bị bất ngờ. Vì vậy anh vào phòng máy vi tính và chạy một đường tìm kiếm không dụng bằng Google. Anh tìm St. Margaret ở East Orange và nhảy ra quá nhiều kết quả. Anh cố nhớ lại tên người nữ tu. Sơ Mary gì đó. Anh thêm cái đó vào: “Sơ Mary” “St. Margaret", “East Orange”.
Không thấy kết quả nào phù hợp Anh ngồi lại và ngẫm nghĩ. Không nghĩ ra được điều gì. Anh sẽ không gọi lại cho Loren. Chưa đến lúc. Chờ đến sáng cũng được. Anh có thể nói là mình ra ngoài uống rượu Lance sẽ làm chứng chuyện đó - và quên không kiểm tra tin nhắn.
Đầu óc anh bắt đầu tỉnh táo. Anh suy tính bước kế tiếp.
Dù anh đang ở một mình trong nhà, Matt vẫn kiểm tra hành lang và khoá cửa. Rồi anh mở tủ, thò vào trong cùng, lấy ra một hộp có khoá. Mã số là 878 vì những con số này tuyệt đối không liên quan gì đến cuộc đời anh. Anh chỉ tình cờ nghĩ đến chúng.
Trong hộp là một khẩu súng.
Anh nhìn nó chằm chằm. Đó là một khẩu Mauser M2 bán tự động. Matt mua nó ngoài phố - không khó khăn gì - khi anh mới ra tù. Anh không hề nói với ai - cả Bernie, cả Olivia, cả Sonya McGrath. Anh không biết phải giải thích như thế nào về lý do anh cần khẩu súng. Người ta sẽ lại cho rằng quá khứ chắc đã dạy cho anh sự nguy hiểm của nhưng hành động kiểu này. Có lẽ nó có dạy, nhưng với một sự lắt léo. Giờ đây Olivia sắp có con, đúng là anh cần ném bỏ khẩu súng. Nhưng anh không chắc là anh có thể làm được chuyện đó.
Hệ thống nhà tù vốn dĩ bị nhiều phê phán. Đa số vấn đề là khá hiển nhiên, và tới một mức độ nào đó, về cơ bản, với tình hình là ta đang, phần lớn, nhốt một bọn người xấu lại với nhau. Nhưng một điều dứt khoát đúng là nhà tù dạy người ta toàn những kỹ năng sai trái. Người ta tồn tại bằng cách tách riêng ra, biệt lập khỏi người khác, e dè bất cứ sự đồng minh nào. Người ta không được dạy cách hoà nhập hay trở nên hữu ích, mà ngược lại. Người ta được học rằng không thể tin bất cứ ai, rằng người duy nhất có thể trông cậy là chính mình, rằng mình phải sẵn sàng tự vệ bất cứ lúc nào.
Việc có khẩu súng tạo cho Matt một cảm giác an ủi kỳ lạ.
Anh biết đó là sai lầm. Anh biết tỷ lệ dẫn đến tai hoạ của khẩu súng còn cao hơn là giải nguy. Nhưng cuối cùng thì nó đã ở đó. Và giờ đây, lần đầu tiên từ khi mua về, khi cả thế giới đang dồn ép anh, anh trừng trừng nhìn nó.
Tiếng điện thoại làm anh giật mình. Anh vội đóng cái hộp, như thể có ai đột ngột bước vào phòng, và cầm ống nghe lên.
- Thử đoán xem tôi đang làm gì lúc anh gọi.
Đó là Cingle.
- Tôi xin lỗi, - Matt đáp - Tôi biết là muộn rồi.
- Không, không. Cứ đoán đi. Thôi được rồi, quên nó đi tôi sẽ cho anh biết. Tôi đang cho Hank làm chuyện đó. Anh ta lề mề quá. Tôi chán đến nỗi suýt nữa tắt máy giữa một cái, ờ, thụt. Nhưng đàn ông mà, họ đều nhạy cảm lắm, anh biết không?
- Cingle?
- Chuyện gì?
- Mấy bức ảnh cô tải từ điện thoại của tôi.
- Chúng làm sao?
- Cô có chúng không?
- Anh muốn nói là mấy cái hồ sơ hả. Ở văn phòng ấy.
- Cô phóng to lên chưa?
- Tay kỹ thuật làm rồi, nhưng tôi chưa có thời gian nghiên cứu.
- Tôi cần xem mấy cái đó. - Matt nói - Đã phóng to rồi đấy!
- Sao vậy?
- Tôi có một ý tưởng.
- Ôi chà.
- Phải, ôi chà. Này, tôi biết giờ đã muộn rồi, muộn vô cùng rồi, nhưng nếu cô có thể gặp tôi ở văn phòng cô…
- Giờ này hả?
- Phải.
- Tôi đến ngay.
- Tôi nợ cô đấy.
- Một lần rưỡi - Cingle nói - Cặp anh sau 45 phút nữa.
Anh chộp lấy chùm chìa khoá xe - giờ anh đã đủ tỉnh táo để lái xe - tống điện thoại và ví vào túi quần, đi ra cửa.
Rồi anh nhớ đến khẩu Mauser bán tự động. Nó vẫn nằm trên mặt bàn. Anh cân nhắc hành động kế tiếp của mình.
Anh cầm khẩu súng lên.
Đây là một chuyện người ta không bao giờ nói với bạn: Cảm giác cầm một khẩu súng rất tuyệt. Trên tivi, người bình thường luôn luôn thoái thác khi khẩu súng lần đầu tiên được đặt vào tay họ. Họ nhăn mặt và nói “Tôi không muốn cái đó!”. Nhưng sự thật là, có khẩu súng trong tay - lớp thép lạnh áp vào da, sức nặng trong bàn tay, cái hình thể, cách bàn tay ta bọc quanh báng súng thật tự nhiên, cách ngón trỏ lần vào cò súng - không những tạo ra cảm giác hứng khởi mà còn rất tự nhiên.
Nhưng không, anh không nên.
Nếu bằng cách nào đó mà anh bị bắt khi đang mang súng trong người, với tiền án của anh, nó sẽ thành vấn đề nghiêm trọng. Anh biết thế. Nhưng anh vẫn đút khẩu súng vào cạp quần.
Khi Matt mở của, nàng đang bước lên bậc thềm. Mắt họ chạm nhau.
Matt không rõ mình có thể nhận ra nàng không nếu không nghe Lance nhắc đến và nhận được tin nhắn trên máy. Rất khó nói. Tóc nàng vẫn ngắn. Cái tính cách như con trai vẫn còn vương lại. Với anh, nàng vẫn giống như xưa.
Về chuyện này cũng có một điều gì đó - gặp mặt những người trưởng thành mà ta quen khi còn là những đứa trẻ ở trường tiểu học, cách ta vẫn còn nhận ra họ nhờ nhìn thấy được đứa nhỏ ngày xưa ấy.
Loren Muse nói:
- Chào, Matt.
- Chào Loren.
- Đã lâu rồi.
- Phải.
Nàng nặn ra một nụ cười.
- Anh cho tôi một giây được chứ? Tôi muốn hỏi anh vài câu.
Chương 23
Đứng trên ngưỡng cửa, Matt Hunter hỏi:
- Có phải là chuyện bà sơ ở St. Margaret không?
Loren sững người vì câu nói đó, nhưng Matt đã giơ tay lên.
- Đừng kích động, - anh nói - Tôi biết về bà sơ vì Lance đã hỏi cung tôi rồi.
Đáng lẽ nàng đã phái biết.
- Vậy anh muốn kể cho tôi nghe không?
Matt nhún vai, không nói gì. Nàng len qua mặt anh, bước vào hành lang, rồi nhìn quanh. Sách chồng chất khắp nơi. Vài cuốn đã rơi xuống, nhìn giống nhưng ngọn tháp đang đổ sập xuống. Có vài tấm ảnh đóng khung trên bàn.
Loren quan sát chúng kỹ lưỡng. Nàng nhặt một bức lên.
- Vợ anh à?
- Phải.
- Đẹp lắm.
Nàng đặt tấm ảnh xuống và quay sang anh. Nói rằng quá khứ được viết trên mặt anh, rằng nhà tù không những thay đổi con người bên trong, mà còn cả bên ngoài, thì nghe hơi vớ vẩn. Loren không thuộc kiểu người tin tưởng cái trò đó. Nàng không tin đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Nàng đã gặp những tên sát nhân có đôi mắt rất đẹp và hiền. Nàng đã gặp nhiều người có đôi mắt ngơ ngác, lơ đãng nhưng lại cực kỳ thông minh. Nàng đã nghe nhiều bồi thẩm nói “tôi biết anh ta vô tội từ lúc anh ta bước vào toà án, chỉ cần nhìn là thấy" và biết đó là một chuyện cực kỳ nhảm nhí.
Nói vậy, nhưng trong thế đứng của Matt Hunter, trong cái hất cằm, trong khóe miệng, có một cái gì đó. Vẻ tổn thương, vẻ phòng bị toát ra từ anh. Nàng không chỉ rõ được vì sao, nhưng cái dáng vẻ đó vẫn hiển hiện. Giả sử nàng không biết trước anh đã phải trải qua quãng thời gian khổ ải trong tù sau những năm tháng tuổi thơ tương đối ngọt ngào, nàng có nhận ra được cái khí chất không lẫn vào đâu được này không?
Nàng nghĩ câu trả lời là có.
Loren không thể tránh không nghĩ tới Matt hồi nhỏ, một đứa trẻ ngoan, khờ khạo, tử tế, và một nỗi buồn day dứt lan khắp người nàng.
- Anh đã kể gì cho Lance nghe? - Nàng hỏi.
- Tôi hỏi anh ta có phải tôi bị tình nghi không.
- Tình nghi chuyện gì?
- Bất cứ chuyện gì.
- Thế anh ta nói sao?
- Anh ta lảng tránh.
- Anh không bị tình nghi. - nàng nói - Đến giờ này thì chưa.
- Phì, - Matt thở phào.
- Mỉa mai đấy à?
Matt Hunter nhún vai.
- Cô làm ơn hỏi gì thì hỏi nhanh lên được không? Tôi phải đi có việc.
- “Đi có việc” - nàng nhắc lại, xem đồng hồ với vẻ cường điệu - vào giờ này ư?
- Tôi là một tay chơi bời mà, - anh đáp, bước lùi lên bậc thềm.
- Tôi hơi nghi ngờ chuyện đó đấy.
Loren bước theo. Nàng nhìn quanh khu phố. Hai người đàn ông đang uống bia bọc trong bao giấy nâu và hát một bài hát Motown cũ quen thuộc.
- Của ban nhạc Temptations phải không? - Nàng hỏi.
- Ban nhạc Four Tops.
- Lúc nào tôi cũng lẫn lộn hai cái đó.
Nàng quay lại anh. Anh dang hai tay.
- Không được như Livingston, phải không?
- Tôi nghe nói anh đang dọn về đó.
- Đó là một thành phố tốt để nuôi dạy con cái.
- Anh nghĩ vậy à?
- Cô không nghĩ vậy à?
Nàng lắc đầu.
- Nếu là tôi thì tôi không về.
- Một lời đe doạ?
- Không, hiểu câu đó đúng nghĩa đen. Tôi, tôi đây này, Loren Muse, không bao giờ muốn về đó nữa.
- Mỗi người một đường. - Anh thở dài. - Chúng ta nói chuyện phiếm như vậy đủ chưa?
- Chắc đủ rồi.
- Tốt. Vậy chuyện gì xảy ra cho bà sơ, Loren?
- Chúng tôi chưa biết.
- Nhắc lại xem nào?
- Anh không biết bà ta à?
- Tôi còn không nhớ Lance nói tên bà ta là gì nữa. Sơ Mary gì đó.
- Sơ Mary Rose.
- Chuyện gì xảy ra cho bà ta?
- Bà mới chết.
- Hiểu rồi. Thế thì tôi dính líu như thế nào?
Loren cân nhắc cách chơi tiếp.
- Anh nghĩ như thế nào?
Anh thở dài và bước qua mặt nàng.
- Chúc ngủ ngon, Loren.
- Đợi đã, được rồi, câu đó thật ngớ ngẩn. Xin lỗi!
Matt quay lại phía nàng.
- Danh sách cuộc gọi của bà ấy.
- Nó làm sao?
- Sơ Mary Rose đã gọi một cuộc điện thoại mà chúng tôi không giải thích được.
Mặt Matt kín như bưng.
- Anh có biết bà ta không?
Matt lắc đầu.
- Không.
- Bởi vì danh sách cho thấy bà đã gọi đến nhà chị dâu của anh ở Livingston.
Anh nhíu mày.
- Gọi cho Marsha?
- Chị dâu anh phủ nhận việc nhận được cuộc gọi của bất cứ ai từ St. Margaret. Tôi cũng đã nói chuyện với cô gái Kylie thuê nhà chị ta.
- Kyra.
- Cái gì?
- Tên cô ấy là Kyra, không phải Kylie.
- Phải, gì cũng được. Dù sao thì tôi cũng biết được anh thường xuyên đến đó. Tôi còn biết đêm qua anh đã ở đó.
Matt gật đầu.
- Thế là cô đoán ra - xin nổi trống lên đi, rằng tôi chắc hẳn phải là người bà sơ đã gọi. - Anh kết thúc giùm nàng.
Nàng nhún vai.
- Nghe có lý đấy.
Matt hít một hơi dài.
- Gì vậy?
- Liệu đây có phải chính là chỗ tôi nổi căm giận dữ và nói rằng nó có lý chỉ vì cô có thành kiến với người từng ở tù, dù cho hắn đã chịu hết án và trả xong nợ cho xã hội?
Điều đó khiến nàng mỉm cười.
- Sao, anh muốn nhảy cóc qua mục phẫn nộ à? Chuyển thẳng tới mục phủ nhận luôn?
- Làm cho chóng xong việc thôi! - anh nói.
- Vậy là anh không biết Sơ Mary Rose?
- Không. Ghi vào biên bản đi, tôi không biết Sơ Mary Rose. Thậm chí tôi không nghĩ mình biết bà sơ nào cả. Tôi không biết ai có liên quan đến St. Margaret, trừ ra, à, theo Lance nói cô đã học ở đó, vậy câu trả lời chắc là: chỉ có cô thôi. Tôi không biết gì về lý do bà sơ gọi cho Marsha, hay cả chuyện liệu bà có gọi cho Marsha thật hay không nữa.
Loren quyết định chuyển hướng.
- Anh có biết một người tên Max Darrow không?
- Ông ta cũng gọi cho Marsha à?
- Trả lời thẳng có được không Matt? Anh có quen một người tên Max Darrow từ Raleigh Heights, bang Nevada. Không, có hay không?
Trúng huyệt rồi. Loren đã thấy. Một biểu hiện nhỏ - nhỏ nhất trong các biểu hiện trên mặt Matt. Nhưng nó đã xuất hiện - một chút mở to ra của đôi mắt. Anh ta trở lại bình thường sau không tới một giây.
- Không, - anh đáp.
- Không nghe về ông ta bao giờ?
- Không bao giờ. Ông ta là ai?
- Ngày mai đọc báo sẽ biết. Anh có phiền nếu cho tôi biết hôm qua anh đi đâu không? Nghĩa là, trước khi tới nhà Marsha.
- Có tôi có phiền đấy.
- Nói cho tôi biết thì có vấn đề gì?
Anh ta nhìn ra xa, nhắm mắt, rồi lại mở ra.
- Chuyện này bắt đầu nghe giống như một buổi thẩm vấn nghi phạm đúng bài bản, thám tử Muse ạ.
- Thanh tra Muse, - nàng nói.
- Dù sao thì tôi nghĩ rằng tối nay trả lời cô như thế là đủ.
- Vậy là anh từ chối?
- Không, tôi sắp đi. - Đến lượt Matt xem đồng hồ. - Tôi thật sự phải đi rồi.
- Và tôi đoán là anh sẽ không cho tôi biết anh sắp đi đâu?
- Cô đoán đúng đấy.
Loren nhún vai.
- Lúc nào tôi cũng có thể theo dõi anh.
- Tôi sẽ tiết kiệm thời gian giùm cô. Tôi đang tới văn phòng MVD ở Newark. Chuyện tôi làm khi tôi đến đó tiếp tục là chuyện riêng của tôi. Chúc cô một đêm vui vẻ.
Anh bước xuống bậc thang.
- Matt?
- Gì thế?
- Câu này nói nghe có vẻ kỳ cục, - Loren nói, - nhưng rất vui gặp lại anh. Ý tôi là, tôi ước gì đây là một hoàn cảnh khác.
Anh gần như mỉm cười:
- Tôi cũng thế.
Danh Sách Chương
Sách - Truyện Khác
Người Từ Miền Đất Lạnh
John Le Carré
Người Tình Kỳ Lạ
Boileau - Narcejac
Người Phá Tổ Ong
Agatha Christie
Người Đàn Ông Bí Ẩn
Agatha Christie
Người Lạ Trong Gương
Sidney Sheldon
Ngày Hành Quyết
RisacKhaduic
Nếu Còn Có Ngày Mai
Sidney Sheldon
Người Không Mang Họ
XUÂN ĐỨC
Mưu Trí
Phillips M. Margolin
Mười Người Da Đen Nhỏ
Agatha Christie
Mũi Tên Thứ Tư
Jean-Francois Nahmias
Một Vụ Bắt Cóc
Khuyết Danh
Một Nắm Lúa Mạch
Agatha Christie
Mất Tích
Agatha Christie
Mạt Cưa Mướp Đắng
Villi Breinholst
Mai Hương Và Lê Phong
Thế Lữ
Mật Mã Da Vinci
Dan Brown
Mặt Chó Sói
Katharina Fischer
Luật Im Lặng
Mario Puzo
Lộ Mặt
Sidney Sheldon



