Người Mù Giăng Câu
Trong một vùng đất yên bình, ông Mù Giăng Câu - người mù từ thuở nhỏ - vẫn kiên trì giăng câu giữa dòng sông Cái. Dù không nhìn thấy, ông hiểu rõ nhịp sinh học của cá, thời tiết, và từng hơi thở của dòng nước. Trăng khuyết, gió lạnh, hay mưa rào đều là tín hiệu để ông di chuyển câu, dò tìm những con cá đang lội về từ rừng. Ông không cần mắt, chỉ cần tai nghe, tay cảm nhận, và trái tim lắng nghe thiên nhiên. Mỗi lần câu vút lên, ông như chạm vào ký ức đau thương của con trai đã hy sinh trong chiến tranh. Nhưng giữa nỗi đau, ông tìm thấy sự bình yên trong sự kiên nhẫn và trí tuệ. Dù mù, ông vẫn là "Sư tổ giăng câu", người giữ gìn bản sắc của vùng đất nơi cá lội, nước chảy, và những câu chuyện được kể bằng tiếng gió, tiếng nước, và nỗi nhớ không tên.Sách - Truyện Khác
Người Mình
Nam Dao
Người Mẹ Tật Nguyền
Jasmin
Người Mẹ
Lê Thị Nhị
Người Mẫu
Bernard Malamud
Người Mất Quê Hương
Lê Du Miên
Người Mang Máu Đen
Nguyễn Ý Thuần
Người Lính Già Và Cây Súng Gỗ
Sơn Tùng
Người Lính Cũ
Thạch Lam
Người Láng Giềng Xinh Đẹp
Rabindranath Tagore
Người Lái Đò Trên Dòng Sông Tri Thức
Dương Thị Hồng Lạc
Người Khách Lạ
Robert Culff
Người Khách Lạ
Đoàn Thạch Biền
Người Học Trò Tốt
Xuân Diệu
Người Họa Sỹ Bạc Mệnh
Nguyễn Cao Thâm
Người Hóa Cá
Lâm Ngữ Đường
Người Hát Xẩm Chợ Đông Ba
Dương Nữ Khánh Thương
Người Hàng Xóm
Tạ Hữu Đỉnh
Người Góa Phụ Ở Thành Ephesus
Armstrong Martin
Người Góa Phụ
Bích Hà
Người Dưng Làm Má
Nguyễn Ngọc Tư



