Điều Thở Than
**Điều Thở Than** Trong cơn gió tuyết lạnh giá, Iona, một người đánh xe nghèo, lặng lẽ chôn vùi nỗi đau mất con trai. Mỗi khi lão kể chuyện, người ta chỉ lắc đầu, quay đi, hoặc mỉa mai. Những lời than thở của lão như sương mai tan vào không trung – không ai nghe, không ai thấu. Trong khi đó, con ngựa nhỏ của lão, với đôi mắt sáng như tinh thần, lắng nghe từng câu chuyện đau lòng. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, hình ảnh người cha già gầy gò, tuyết phủ trắng xóa, và nỗi buồn không tên khiến người đọc ngỡ như đang chứng kiến một bản án vô hình. Chekhov khéo léo lồng ghép nỗi cô đơn vào từng chi tiết: tiếng roi vang, tiếng cười lạnh của đám thanh niên, hay nỗi niềm của con ngựa – để rồi cuối cùng, sự im lặng của thế giới lại trở thành lời kết buồn nhất. Một câu chuyện ngắn, nhưng sâu thẳm như cơn gió tuyết, khiến người đọc tự hỏi: tại sao nỗi đau không bao giờ được lắng nghe?Sách - Truyện Khác
Điệu Múa Loài Ong
Huỳnh Trung Chánh
Điệu Kèn Clarinet
Mầu Hoa Khế
Đêm Không Mùa
Đinh Thu Hương
Đêm Chờ Đợi
Quân Tấn
Để Cho Nó. . . Xôm
Minh Cảnh
Đâu Chẳng Là Nhà
Huỳnh Trung Chánh
Đàn Bò Sữa
Nguyễn Chí Thiện
Đại Tự
Phan Bá Tiến
Dạ Xoa Làm Người
Trương Ái Nhiệm
Đà Nẵng Của Tôi
Phan Xuân Sinh
D. Con Rồng Chữ
Trương Thái Du
Cửu Vạn Trên Núi
Phùng Ký Tài
Cứu Thuyền
Anh Đức
Cừu Nhân
Deborah Galyan
Cụt Đầu
Julio Cortázar
Cupid Ơi, Đừng Khóc!
Phương Trinh
Cướp Vợ
Đặng Quang Tình
Cường Từ Thức Truyện
Trương Vĩnh Ký
Cuồng Điên Vì Nhớ
Trần Quang Thiệu
Cuốn Sổ Tay
Trọng Huân



