Đà Nẵng Của Tôi
**Đà Nẵng của tôi** – một nơi không hào nhoáng, nhưng đậm chất sống mãnh liệt. Dưới bóng cây rợp mát của Cổ Viện Chàm, tôi lớn lên giữa những con phố nghèo, nơi tiếng cãi vã là tiếng nói của lòng tự trọng. Người Đà Nẵng không chỉ "móc họng" mà còn dứt khoát, thẳng thắn, như những trang văn của Phan Châu Trinh hay nét chữ của Nguyễn Duy Hiệu. Dù nghèo, họ vẫn tự hào với "Ngũ Phụng Tề Phi", ăn mặn, sống giản dị, và giữ trọn hương vị mắm cá. Những ký ức về trường học, bạn bè, và người thân vẫn vương vấn, như dòng sông Hàn lững lờ trong tâm trí. Đà Nẵng không phải nơi thơ mộng, nhưng chính sự chân thật, đậm chất người Quảng Nam đã khiến tôi yêu thương sâu sắc. Xa quê, tôi chỉ cần một thoáng gió Lào hay mùi mắm Quảng là lòng lại quay về – nơi tôi đã học cách yêu, ghét, và sống trọn vẹn.Sách - Truyện Khác
D. Con Rồng Chữ
Trương Thái Du
Cửu Vạn Trên Núi
Phùng Ký Tài
Cứu Thuyền
Anh Đức
Cừu Nhân
Deborah Galyan
Cụt Đầu
Julio Cortázar
Cupid Ơi, Đừng Khóc!
Phương Trinh
Cướp Vợ
Đặng Quang Tình
Cường Từ Thức Truyện
Trương Vĩnh Ký
Cuồng Điên Vì Nhớ
Trần Quang Thiệu
Cuốn Sổ Tay
Trọng Huân
Cuối Thu
Nguyễn Hồng Chí
Cuối Con Đường
Chu Thu Hằng
Cưới Chợ
Y Ban
Cưới Vợ Hay.... Thợ Nấu ?!
Xuân Vy
Cuối Sân Nhà Thờ
Sầu Đông
Cuối Năm Ở Đồng Bằng
Phan Thái Yên
Cuối Năm
Nguyễn Ý Thuần
Cuối Mùa Nhan Sắc
Nguyễn Ngọc Tư
Cuối Đường Thương Mến
Thái San
Cuối Đường
Nguyenthitehat



