Sáng sớm hôm sau, Dũng dùng xe đạp chở chị lên Tân Bình. Trong năm học vừa rồi, thỉnh thoảng đọc báo, Dũng biết tại đây có nhiều xưởng dệt mới mọc lên, họ cần tuyển thợ có tay nghề và trả lương cũng kha khá. Do đó, nhân kỳ nghỉ hè, Dũng về quê và bàn với má là cho chị Lan vào Sài Gòn kiếm sống, đỡ đồng nào hay đồng đó chứ ở quê biết làm gì ra tiền phụ má? Sau nhiều ngày bàn bạc, cuối cùng má đồng ý cho chị Lan vào Sài Gòn tìm việc làm. Đang nghĩ lan man như thế thì chẳng mấy chốc hai chị em đến khu thợ dệt Bảy Hiền. Phố xá đông đúc. Dũng dừng xe trước một công ty may. Ở đó có tấm biển đen với dòng chữ viết bằng phấn trắng: “TUYỂN GẤP 200 CÔNG NHÂN MAY HÀNG XUẤT KHẨU. LƯƠNG TRẢ THEO SẢN PHẨM”.
Dũng đưa xe vào trong bãi giữ xe của công ty. Khi nhận lấy phiếu giữ xe, thấy ghi số 9, Dũng khấp khởi mừng thầm. Dấu hiệu của sự may mắn đây rồi. Hai chị em nhanh chân bước vào cổng. Ông bảo vệ quát:
- Anh chị đi đâu vậy?
Dũng dừng lại:
- Dạ, thưa bác, chúng cháu đến xin việc.
Ông chỉ tay:
- Đi thẳng đến phòng Tổ chức ở kia kìa.
Lan lí nhí:
- Dạ, cám ơn bác!
Hai chị em vừa định bước đi theo hướng chỉ tay thì ông bảo vệ đã ngăn lại:
- Này, tôi nói cho biết nhé! Trước kia khi chưa về hưu, tôi từng làm quản đốc nơi đây, dưới tay hàng trăm công nhân chứ không phải đùa đâu!
Chị em Lan ngơ ngác không biết ông ta nói như thế với ngụ ý gì? Bỗng ông ta đưa ra cái hộp quẹt:
- Tôi có lửa đây!
Dũng nhanh trí hiểu ý, anh chạy ra ngoài mua mấy điếu thuốc lá đưa cho ông bảo vệ. Thấy Dũng biết điều, ông ta cười:
- Chúc cả hai thành công nhé!
Dũng và Lan gật đầu và xoải chân bước nhanh. Trong đó có khá đông người đang đứng xếp hàng, Dũng và Lan đứng nối đuôi theo sau. Thời gian chậm rãi trôi qua. Một thanh niên đeo kính trắng đang cắm cúi ghi chép sau khi hỏi khả năng của từng người xin việc. Đến phiên Lan, anh ta hỏi nhưng vẫn không ngẩng đầu lên:
- Chị biết may chứ?
Lan bình tĩnh:
- Dạ, biết rồi.
Biết may những thứ gì?
Lan thành thật:
- Dạ, ở nhà em thường may bộ đồ bà ba cho bà con lối xóm. Em còn biết cắt nữa.
Vẫn cắm cúi ghi ghi chép chép, anh ta nói:
- Tốt. Nhưng ở đây, chúng tôi cắt bằng máy, chỉ cần thợ biết may. Mà may bằng máy công nghiệp, rất hiện đại. Dù biết may rồi vẫn phải học một thời gian, nhưng không lâu đâu.
Lan khấp khởi mừng:
- Dạ, em xin cố gắng.
Bấy giờ, anh ta mới ngẩng đầu lên nhìn Lan:
- Được, hồ sơ cứ để đây. Chúng tôi đồng ý nhận chị vào làm. Nhưng chị có thể xuống ngay phân xưởng để thử tay nghề được không?
Dạ, được.
Xong, anh ta lấy tay sửa lại giọng kính, hỏi Dũng:
- Còn anh?
Dạ, em là sinh viên. Em đang đi học.
Vậy hả? Thế thì... xin lỗi, cho tôi gọi người tiếp theo.
Chị Lan được một người dẫn đến phân xưởng may. Qua vài đường may, người kiểm tra săm soi, rồi lại đưa qua cho người khác. Cả hai người này cùng gật đầu, trao đổi với nhau những câu gì đó. Lan ngồi theo dõi họ kín đáo với cặp mắt lo âu. Lát sau, một người đến bên Lan:
- Đường may của chị tương đối khá. Chúng tôi đồng ý tuyển chị vô công ty. Chị có thể làm việc ngay từ giờ phút này được không?
Dạ, được ạ. Nhưng... cho xin 5 phút?
Làm gì?
Tôi ra ngoài cổng, nói người nhà về trước.
Được. Nhưng nhanh lên nhé.
Lan mừng quýnh, chạy nhanh ra ngoài. Chị bước xuống cầu thang, không quen, suýt ngã. Dũng đứng đợi, thấy chị ra, hồi hộp:
- Chị Lan, thế nào? Được không?ø
Lan cười thật tươi:
- Được, em à. Họ cho làm việc ngay. Thôi, em về đi. Chị vào phân xưởng đây.
Dạ, nhưng chị may cẩn thận nghe, kẻo kim đâm vô tay đấy. Hôm trước em đi thực tập ở bệnh viện gặp trường hợp đó rồi đấy!
Em yên tâm. Thôi, về đi học nghen.
Nói xong, Lan vụt chạy vào. Dũng nhìn theo chị với niềm vui khó tả. Ngước mắt nhìn lên trời, Dũng cảm thấy trời bềnh bồng mây trắng và đáng yêu hơn mọi ngày.
Người quản đốc dẫn Lan đến phân xưởng may. Họ xếp Lan may cạnh một cô gái. Cô này chưa chi đã nhìn Lan bằng cái nguýt dài... Không nhận ra điều đó, ông quản đốc vẫn hồ hởi:
- Đây là Hằng, còn đây là Lan. Hai người làm quen với nhau đi.
Lan gật đầu, mỉm cười chào Hằng với ánh mắt đầy thiện ý. Nhưng Hằng không thèm đáp lại, thậm chí còn quay mặt đi.
Nhưng Lan coi như không. Chị ngồi xuống, mở máy. Áo từ các máy khác theo dây chuyền, được chuyển đến. Lan lúng túng tìm kéo cắt chỉ, nhưng không thấy. Chị mở ngăn kéo, cũng không thấy nên quay sang hỏi Hằng:
- Chị, cho tôi mượn cái kéo.
Hằng nguýt Lan một cái rồi tiếp tục may. Ngay lúc đó, người quản đốc chạy tới, hỏi:
- Sao, Lan, em cần gì?
Dạ, em tìm cái kéo.
Ông ta nheo mắt cười:
- Ồ, nó ở đây. Xin lỗi, tôi không chỉ cho em những dụng cụ để chỗ nào. Đây là ngăn đựng kéo. Còn ngăn đựng chỉ đây.
Dạ, em cảm ơn.
Lan cúi xuống cặm cụi làm việc. Người quản đốc đứng nhìn hài lòng rồi quay lưng bước đi.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Tại căn phòng trọ, Dũng vẫn đang chăm chú ngồi học bài. Đồng hồ gõ nhịp trên tường. Trước mặt anh là những hình vẽ nhằng nhịt miêu tả sự phức tạp của các bộ phận trong cơ thể người. Mắt Dũng như dán vào đó. Tay anh cầm đi bút lần theo từng đường dây thần kinh như những chuỗi xoắn vào nhau trên cơ thể.
Bỗng chuông reo đúng 10 giờ. Dũng vội buông bút, dắt xe, khóa cửa, rời khỏi nhà. Anh đạp xe ra khỏi con hẻm nhỏ. Xung quanh, từng ngôi nhà như đã ngủ yên. Chỉ còn tiếng chó sủa vu vơ.
Thành phố về đêm vắng vẻ, một sự vắng vẻ thật thơ mộng và trữ tình. Từ những ngọn đèn hắt ra những khoảng sáng mờ như một vầng sương bao phủ lên đường phố. Những mái nhà màu cần lao nhấp nhô như sóng lượn. Từng bức tường, từng khung cửa ra vào của mỗi ngôi nhà như những gương mặt đôn hậu, lặng im đứng trầm tư đang thở ra từng hơi thở dịu dàng sau một ngày lầm than, mệt mỏi. Và những hàng cây đứng trang nghiêm trong đêm, hiền lành biết bao. Những cành lá như những bàn tay buông thõng, một sự nghỉ ngơi đầy thanh bình. Gió từ sông Sài Gòn thổi vào khiến Dũng mát rượi. Anh mở phanh ngực áo, ngẩng lên đón gió lồng lộng. Trong lòng anh như đang ngân vang một giai điệu nhạc trong trẻo, ấm áp của một ca khúc quen thuộc mà giới trẻ thành phốù đang yêu thích. Và Dũng cũng huýt sáo theo...
Nhà máy kia rồi. Dũng đạp xe đến đúng lúc nhà máy tan ca. Trước cổng đã có khá nhiều chàng trai đứng bên xe đón người thân. Phần lớn là xe máy, chỉ có vài xe đạp. Dũng dừng bên đường, ngó sang. Công nhân lũ lượt ra về. Gương mặt ai cũng mệt mỏi nhưng trên môi họ không tắt được nụ cười, nhất là khi các cô gái gặp người yêu đang kiên nhẫn đứng đợi. Đặc biệt, trên những gương mặt cần cù ấy, sáng lên những niềm tin ấm áp trong đêm. Từng đôi, từng đôi lần lượt ra về. Từng người, từng người í ới gọi nhau, đợi nhau, cùng ra về. Riêng Dũng, chờ mãi không thấy chị Lan. Mãi đến khi mọi người ra thưa thớt, Dũng mới thấy chị Lan dìu Hằng đi ra. Dũng chạy đến:
- Sao? Có chuyện gì vậy, chị Lan?
Lan đáp:
- Không có gì cả. Chị Hằng, bạn cùng phân xưởng của chị bị trúng gió em à. Hay em đưa Hằng về trước?
Còn chị thì sao?
Lan nói quả quyết:
- Chị sẽ đi xe ôm về nhà, em đừng lo cho chị.
Dũng không đồng ý:
- Không được đâu. Đi xe ôm một mình trong đêm nguy hiểm lắm. Hay thế này, chị đợi đây, em đưa Hằng về rồi quay lại đón chị?
Cũng được. Đi ngay đi. Chị ngồi nhờ trong phòng bảo vệ.
Từ nãy đến giờ Hằng nhăn nhó, giờ mới lên tiếng:
- Không sao đâu. Lan cứ về trước đi, lát nữa mình về cũng được.
Thôi, Hằng lên xe đi. Áo khoác mình đây, khoác vào kẻo lạnh.
Thái độ ân cần của Lan khiến Hằng cảm động lắm. Hằng cảm thấy mắc cỡ khi sáng nay đã có thái độ không mấy thiện cảm với Lan. Lúc đó, Lan dìu Hằng lại xe Dũng, vừa choàng áo mình lên người bạn mới quen. Dũng giữ xe cho Hằng ngồi. Anh hắng giọng:
- Cẩn thận vào nghen! Xong chưa? Khởi hành nhé!
Hằng cố nhịn đau, mỉm cười, ấp úng:
- Xong rồi! Sao lại nói là “khởi hành” nhỉ?
Dũng không đáp. Xe từ từ chuyển bánh. Hằng cứ bám chặt vô yên xe. Nhưng đi được một đoạn, không chịu nổi, cô đành ngả người, gục đầu vào lưng Dũng. Có hơi ấm của cô gái, lúc đầu Dũng hơi e thẹn. Anh cảm thấy hơi nhột. Xe loạng choạng. Dũng thử cố ngoái nhìn lại xem cô gái ngả đầu vào mình như thế nào, nhưng không được. Bởi đây là lần đầu tiên anh chở một cô bạn gái lạ trên xe. Anh không nói gì. Hằng cũng không nói gì.
Trên đường đi, thỉnh thoảng Dũng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy sao. Đêm bình yên. Nhưng bất chợt Dũng nhìn xuống đất. Anh vội thắng ngay xe lại. Âm thanh của má phanh cọ vào vành xe vang lên khô khốc. Anh vội nhảy xuống. Hằng vội hỏi:
- Sao vậy Dũng?
Không sao. Em cứ ngồi yên trên đó.
Khi Dũng cẩn thận giữ xe cho chắc rồi từ từ dắt xe qua ổ gà. Hằng ngồi trên, môi mím chặt, bám chắc lấy xe. Qua được đoạn đó, Dũng thở phào, mỉm cười quay lại bảo Hằng:
- Em ngồi cho chắc. Ta đi tiếp nghen?
Dũng nói chi lạ? Tôi mà là em?
Dũng cười khì:
- Tất nhiên rồi!
Hằng kêu lên:
- Tôi là bạn của Lan. Dũng cũng phải kêu tôi bằng chị mới ngoan. Nếu không thì tôi không đi xe của Dũng nữa đâu.
Hằng vội nhảy xuống xe.
Chết chết. Xin lỗi. Dũng đùa đó mà...
Dũng phải năn nỉ mãi, Hằng mới chịu lên xe đi tiếp.
Lê Minh Quốc – Đoàn Tuấn
Mùa thu đến muộn
Chương 3
Buổi sáng, Dũng còn ngủ, nhưng Lan đã dậy. Chị đánh răng, rửa mặt, chải đầu, lấy túi chuẩn bị đi làm. Có người rao bánh mì ngoài ngõ. Lan chạy ra mua một ổ. Cầm bánh mì nóng giòn trên tay, Lan bỏ cẩn thận vào trong túi ni lông, để trên bàn học của Dũng rồi chị bước ra sân. Lúc đó, có anh đưa thư đến, hỏi:
- Xin lỗi cô, ở đây có ai tên Lan không?.
Dạ có, tôi là Lan đây.
Cô có thư, xin mời nhận.
Lan bối rối cầm phong thư. Cô nhìn bì thư, biết đó là thư của gia đình bởi những dòng chữ viết như to như những cọng rau muống rất khó đọc của anh Hai. Chị ngẩng lên định cảm ơn thì người đưa thư đã đi khuất.
Vừa cầm thư ở tay, Lan vừa chạy vội ra đường. Ở đó có chiếc xe buýt vừa dừng lại. Lan lên xe. Đông người quá, chị không dám mở thư ra đọc. Trên đường đi đến chỗ làm việc, Lan chỉ thầm mong là thư thăm hỏi bình thường...
Lúc xe buýt dừng lại, Lan vào nhà máy nhưng vẫn chưa vội xé thư ra đọc. Trước mắt chị là Hằng và các công nhân khác đang đứng đầy hành lang. Lan vội chạy đến chỗ Hằng:
- Sao vậy? Sao đứng đầy ngoài này thế?
Hằng hất hàm:
- Không nhìn thấy gì trên bảng thông báo sao?
Lan quay sang đọc: “HÔM NAY CÚP ĐIỆN, ĐẾN 10 GIỜ MỚI CÓ” và quay lại hỏi Hằng:
- Thế thì mình phải chờ à?
Hằng thản nhiên:
- Chứ sao. Thế còn may đấy. Bên phân xưởng I nghỉ rồi.
Sao lại nghỉ?
Hết việc chứ sao.
Lan thở dài. Chị rời khỏi đám đông, tìm một chỗ vắng để mở thư ra đọc. Những dòng chữ như nhảy múa trước mắt chị. Dường như có giọng nói của anh Hai vang lên:
- “Gửi hai em Dũng và Lan. Anh báo tin buồn cho hai em, má phải vô bệnh viện nằm từ hơn một tuần rồi. Bác sĩ chẩn đoán má bị tai biến mạch máu não. Anh đã bán đi hơn hai trăm gia. lúa để lấy tiền cấp cứu cho má nhưng chưa chắc đủ. Bà con chòm xóm cũng cho vay mượn ít nhiều. Thư này anh nhắn Lan, nếu em có tiền, gửi về cho má vì má vẫn đang hôn mê, chưa tỉnh được.”
Đọc xong lá thư, Lan buồn bã với tâm trạng rối bời. Vừa lúc đó, người quản đốc đến, giọng nói sang sảng:
- Tất cả về chỗ của mình nhận thông báo quan trọng.
Nghe thế, lập tức mọi công nhân đều giữ yên lặng. Ông ta nói:
- Ban Giám đốc Công ty xin thông báo với anh chị em công nhân một tin quan trọng, mong anh chị em bình tĩnh tiếp nhận. Tình hình xuất khẩu áo gió sang các nước Đông Âu của công ty ta, vào thời điểm này đang gặp rất nhiều khó khăn. Thị trường biến động. Hàng chúng ta không bán được. Ban Giám đốc đã cố gắng rất nhiều trong vấn đề khai thác thị trường, nhưng chưa có kết quả. Vì vậy, anh chị em phải tạm thời nghỉ việc trong thời gian dài. Khi nào có việc, chúng tôi sẽ thông báo sau. Còn tiền lương, Công ty sẽ trả đến nửa ngày hôm nay. Xin mời mọi người đến phòng tài vụ nhận.
Mọi người ngồi im, không tin sự việc là diễn ra như thế. Lác đác có người vội đứng lên bàn tán như ong vỡ tổ:
- Đi nhận tiền ngay đi, đằng nào cũng thế rồi.
Đi đi. Chốc nữa đông lắm!
Lan ơi, đi nào!
Hằng kéo bạn. Nhưng Lan không đứng dậy được. Từ khi đọc thư, hình ảnh má thân thương cứ hiện lên trong óc chị. Rồi những lời thông báo từ quản đốc, tưởng như dao nhọn xuyên thẳng vào tâm trí Lan. Chị thấy xung quanh chao đảo. Những bức tường nghiêng ngả. Cây bên ngoài như xoay trong bão. Và hình ảnh má lúc gần lúc xa, khi ẩn khi hiện. Tự nhiên, Lan ứa nước mắt. Hằng tưởng bạn khóc vì chuyện vừa rồi, liền nói:
- Hết việc thì đi kiếm chỗ khác. Việc chi phải khóc?
Lan không nói được, nghẹn ngào. Chị chỉ biết lắc đầu rồi theo Hằng lên phòng tài vụ.
Không ngờ tại đây mọi việc diễn ra chóng vánh. Cô thủ quỹ nói gọn lỏn:
- Mỗi người được 195 ngàn đồng. Chỉ việc ký vào đây là xong.
Lan ký tên mình rồi nhận tiền. Chị mang ra ngoài, đứng một góc đếm lại một cách chăm chú, cẩn thận. Hằng thì khác. Nhận xong, nhét ngay vô túi quần. Đến bên Lan, Hằng nói:
- Đếm lại làm chi? Họ không bao giờ trả thừa cho mình đâu!
Lan cười xuôi xị:
- Ừ! Nếu có thừa thì mình đem vô trả lại cho họ.
Hằng cười phá lên:
- Đừng tưởng bở. Coi chừng lại thiếu đó.
Thiếu thì cũng phải vào nói lại chứ.
Không thiếu không thừa, chỉ đủ thôi. Mày chi li quá đấy Lan ơi!
Lan cự lại:
- Sao lại chi li? Tiền này là công sức mình bỏ ra mà, phải tằn tiện. Hằng ạ!
Hằng vẫn cười dễ dãi:
- Thế mi tưởng tao phung phí lắm hả? Thôi được, để chia buồn công ty hết việc, tao chiêu đãi mi bữa ni, được không?
Thôi, ra quán tốn tiền. Mi về nhà tao, tao nấu món ăn quê. Mi sẽ mê ngay.
Nhưng ở nhà có em mi không? Tao ngại hắn lắm. Sinh viên chi mà mồm mép dữ vậy?
Lan cười:
- Nó đi học rồi. Ngại chi, hắn tốt bụng lắm đó.
Lan cãi lại:
- Ừ thì em mi tốt bụng. Nhưng mi đừng ngây thơ quá. Đàn ông không quen mà tốt bụng với mình cũng đều có mục đích cả. Không ai giúp tụi mình cái gì vô tư đâu.
Vậy à?
Lan ngạc nhiên nhìn bạn cảm phục. Hằng cầm tay Lan:
- Mi tồ lắm. Rồi thành phố ni sẽ mở mắt cho mi.
Cả hai thong thả bước ra khỏi cổng công ty. Bỗng Lan hỏi Hằng:
- Hằng ơi, mi có biết bệnh “tai tiếng mạch máu não” là gì không?
Hằng phá lên cười:
- Căn bệnh chi mà lạ thế? Ngố thật! Phải nói là tai biến mạch máu não mới đúng. Thế mi bị à?
Giọng Lan trầm hẳn:
- Bệnh này có nguy hiểm không?
Nguy hiểm lắm. Ba tao mất cũng vì bệnh đó. Tức là có những mạch máu chạy lên não nhưng không hoạt động nữa. Não bị tê liệt. Con người hôn mê. Chỉ nằm chờ chết thôi.
Thôi, mi đừng nói nữa.
Hằng cười vô tâm:
- Mà tao cũng chỉ biết có thế thôi. Muốn biết rõ, mày phải hỏi Dũng, em mày, bác sĩ tương lai.
Hai người đến bến xe buýt. Họ lên xe.
Về nhà, Lan vội nấu hai tô mì gói, bưng lên. Trong lúc ăn, họ cảm thấy tô mì không ngon như mọi ngày. Lan âu lo:
- Hết việc rồi, mình phải kiếm việc chi làm hả Hằng?
Mua báo xem. Trên báo có mục cần người, họ rao tuyển nhiều lắm.
Lan đáp nhỏ nhẹ:
- Mình đọc rồi. Toàn tuyển những người có trình độ đại học, biết tiếng Anh với vi tính thôi. Bọn mình sao tới đó được.
Hằng vẫn ăn tô mì ngon lành:
- Thì cứ đi. Ăn xong, tụi mình tự ra phố tìm việc chứ sao. Cứ đi là có việc thôi.
Lan chép miệng:
- Nói bộ dễ nghe. Mình có phải là đàn ông đâu mà cứ ra đường là có việc?
Thôi, mày nghe tao. Đừng ngồi nhà bàn lùi nữa!
Lúc đó có tiếng lao xao ngoài cổng. Dũng về dẫn theo Hải và Lâm nữa. Lâm vác theo cây ghi ta, gảy phừng phừng, hát líu lô. Lan ghé nhỏ tai Hằng:
- Đừng nói chi chuyện hết việc ở chỗ mình nghen!
Hằng gật đầu. Vừa lúc đó, Dũng và các bạn bước vào. Dũng ngạc nhiên:
- Ủa, hôm nay sao hai người về sớm vậy?
Hằng đáp:
- Cúp điện. Công ty không cho về giữ lại làm chi? Đơn giản vậy mà cũng hỏi.
Lâm làm ra hiểu biết:
- Vậy hả? Nhưng chuyện cúp điện đối với ngành y không đơn giản đâu. Đang có mổ cho bệnh nhân mà cúp điện bệnh nhân đi toi ngay! Mà có khi bác sĩ cũng bị quy trách nhiệm nữa cũng nên.
Hằng lém lỉnh:
- Thế mới biết, điện là sự sống còn của tất cả!
Còn Lan đưa tay chỉ xuống bếp:
- Các em triết lý cao siêu quá. Thôi, làm mì ăn đi.
Dũng hỏi nhỏ:
- Chắc thiếu mì hả chị?
Không lo. Chị đã mua rồi.
Hay quá! Có hành ớt tiêu gì chưa?
Cũng có đủ. Em lột cho chị mấy củ hành, rồi lên nhà nói chuyện với bạn, để đó chị nấu chọ..
Đứng nhìn chị Lan nấu bếp, đảm đang chân tay, Dũng như chợt nhớ tới hình ảnh của má. Dáng chị Lan ngồi bên bấp cời lửa cũng giống dáng má sao! Dũng chợt thở dài, nói:
- Lâu rồi sao má không gởi thư cho chị em mình nhỉ?
Chắc má bận. Để chiều nay chị viết gửi về gia đình. Em cứ yên tâm, gắng học cho giỏi cho má vui lòng.
Dũng quay lên nhà:
- Vâng, em sẽ cố gắng.
Nồi mì được bưng lên. Dũng và hai bạn lôi ra mỗi đứa một ổ bánh mì. Họ bẻ ra bỏ vào trong nồi, cùng ăn và tranh nhau xem tờ báo Cười. Hải nói:
- Đưa đây, tao xem cái tranh siêu tưởng này chút xíu.
Dũng cãi:
- Còn hiện thực quá! Loại này siêu tưởng nỗi gì?
Đang nhai ngồm ngoàn, Hải tiếp lời:
- Đúng vậy, bọn mình mà vẽ tranh siêu tưởng có khi còn siêu hơn.
Thế mày định vẽ đề tài gì?
Hải đáp:
- Đề tài sinh viên tụi mình thôi. Chuyện ăn uống chẳng hạn...
Dũng reo lên:
- Hay đấy, thử nói nghe coi.
Này nhé, tụi mình ăn mì, đi chân đất mà toàn nghiên cứu những vấn đề vĩ mô, có tầm cỡ nhân loại, trong đầu lại ngập tràn những mộng ước tương lai, như thếâ không siêu thực là gì?
Phải là siêu siêu thực mới đúng!
Lâm nói:
- Vẽ đi. Giấy bút đây!
Thấy Dũng và bạn đang đùa vui, chị Lan bỗng hỏi:
- Nè Dũng, chiều nay em có phải đến trường không?
Dạ không!
Chị muốn mượn xe em để đi công chuyện với chị Hằng.
Dũng nói nhanh:
- Ồ, chị cứ lấy!
Hải chen ngang:
- Cả xe em nữa. Các chị cứ tự nhiên.
Hằng nói:
- Cám ơn.
Ngoài sân nắng đã leo vào tận trong cửa nhà. Mùi hương hoa ngâu thơm dịu thoảng vào trong căn nhà trọ....
Sách - Truyện Khác
Mùa Thu Cuối Cùng
Hoàng Chính
Mùa Thu
Akutagawa Ryunosuke
Mưa Tháng Mười Một
Nguyễn Danh Lam
Mưa Tháng Bảy
Yên Sơn
Mùa Săn
Hồ Thị Huệ Hài
Mưa Sa
Tử Anh Anh
Mưa Phù Du
Dương Bình Nguyên
Mưa Ở Strasbourg
Trần Thùy Mai
Mùa Nước Lũ
Quỳnh Chi
Mưa Núi
Đào Thị Thanh Tuyền
Mùa Mưa Gai Sắc
Trần Vũ
Mùa Mưa
Thanh Quế
Mùa Mưa
Nghiêm Lương Thành
Mưa Mặt Nạ
Nhật Chiêu
Mùa Mắm Còng
Nguyễn Hộ
Mùa Lũ
Đặng Hoàng Thám
Mùa Lạc
Nguyễn Khải
Mùa Hoa Lục Bình
Bùi Văn Bồng
Mùa Hoa Loa Kèn
Nguyễn Hoàng Huy
Mùa Hoa Cải Bên Sông
Nguyễn Quang Thiều



