Tiếng Vạc Chiều
**Tiếng vạc chiều** Một chiều tà, Hạ ngồi bên hồ, ngắm đàn cò trắng bay về. Tiếng vạc reo vui, xé tan màn sương khói. Nhưng trong lòng anh, tiếng ấy lại là lời nhắc về một tình yêu bị lãng quên. Hai mươi năm trước, anh cưới Đức vì lý do "na ná", nhưng tình yêu đích thực lại đến muộn. Khi anh gặp cô, nụ cười buồn của cô như dòng nước xóa nhòa ký ức. Anh yêu, hờn ghen, nhưng không dám thừa nhận. Khi cô ra đi, anh chỉ kịp ôm lấy nỗi ân hận. Bao năm sau, bức tranh của anh hiện lên—màu nước, hình dáng đôi mắt ấy—như lời nhắc về một tình yêu chưa kịp nói. "Vạc, vạc..." Tiếng gọi vang xa, nhưng liệu anh có kịp bắt kịp? Một câu chuyện về sự trễ nải, nỗi đau và nỗi nhớ... liệu có thể cứu vãn?Sách - Truyện Khác
Tiếng Thở Thời Gian
Nguyễn Đình Tú
TiếNg Thở DàI Qua RừNg Kim TướC
Hồ Anh Thái
Tiếng Thét Từ Một Lá Thư
Triều Sương
Tiếng Thét Giữa Rừng Pác Pó
Huyền Băng
Tiếng Sáo Vui Của Ông Già Mù
Diệp Hồng Phương
Tiếng Pháo Xuân
Hoàng Đạo
Tiếng Nói
Anh Đức
Tiếng Nỗ Sau Chiến Tranh
Đinh Đình Chiến
Tiếng Nhạc Phát Ra Từ Ngôi Nhà
Coelho Paulo
Tiếng Nấc Đêm Đông
Võ Thị Diệu Hằng
Tiếng Lanh Canh Và Những Ô Cửa Sổ Sáng Đèn
Lưu Quang Minh
Tiếng Khóc Của Trẻ Con
Móricz Zsigmond
Tiếng Khóc Của Con Sáo
Nguyễn Xuân Hải
Tiếng Kèn Sắc-Xô
Bùi Công Thuấn
Tiếng Kèn Harmonica Trong Đêm
Đỗ Dung
Tiếng Hót Chim Vàng Anh
Quỳnh Chi
Tiếng Hát Đêm Giao Thừa
Mang Viên Long
Tiếng Gọi Phía Mặt Trời Lặn
Nguyễn Quang Lập
Tiếng Gọi Đời Thường
Knut Hamson
Tiếng Gọi Của Con Chim Sáo
Bích Ngân



