Hai Má Con Nó
**Hai Má Con Nó** Trong rừng sâu, một đứa trẻ bị cô lập từ năm tuổi, da đóng vảy khô, bị gọi là "con cóc" vì nỗi sợ lây bệnh. Mẹ nó lo sợ, cha nó đau đáu, cả làng xóm né tránh, chỉ dám nói chuyện từ xa. Nhưng đứa trẻ ấy vẫn cười, vẫn khóc, vẫn gọi "má" mỗi khi có ai qua ngang. Cái bụng mẹ nó thắt lại mỗi lần nghĩ đến việc để con một mình qua đêm. Khi bác sĩ đến, ánh mắt người lạ không còn sợ hãi, mà dịu dàng như nắng chiều. "Không lây đâu, con ngoan lắm!" – lời nói ấy thắp lại hy vọng, nhưng trong lòng mẹ, nỗi đau vẫn âm ỉ: *Con không phải là con cóc, mà là đứa trẻ của mình.* Tấm chiếu thâm đen, cái chòi xa xăm, và nỗi cô đơn của một đứa trẻ – liệu có ai hiểu được?Sách - Truyện Khác
Hai Lần Chết
Thạch Lam
Hai Đứa Trẻ
Phan Thị Thu Loan
Hai Đồng Bạc Lộc
Khuê Việt Trường
Hai Chiếc Gương
Thái Bá Tân
Hai Bố Và Em Dâu
Bích Xuân
Hạc Vừa Bay Vừa Kêu Thảng Thốt
Nguyễn Huy Thiệp
Hạc Trắng
hà nguyên huyến
Hắc Miêu (Tân Liêu Trai)
Bàn Tải Cân
Hà Chính
Vũ Ngọc Tiến
Hạ Yêu
Hoàng Vi Kha
Hà NộI, Con ThuyềN, Phù Sa
Hồ Anh Thái
Hà Nội Nơi Xa
Hồ PHƯƠNG
Hà Nội Những Ngày Trước Tết
Thái Bá Tân
Hà Nội Lúc Không Giờ
Bảo Ninh
Hà Đồng
Akutagawa Ryunosuke
Hồn
Tú Oanh
Học Sinh Lớp Chín Năm
Cung Thị Lan
Hoàng Hôn Trên Thảo Nguyên
TRƯƠNG THỪA CHI
Hoa Khế Lưng Đồi
Võ Hồng
Hậu Thiên Đường
Nguyễn Thị Thu Huệ



