Hạc Vừa Bay Vừa Kêu Thảng Thốt
Một chiếc hạc bay qua bến đò, kêu thảng thốt giữa không trung. Hắn – người không ai biết là thi sĩ – lặng lẽ đến đây, mang theo hộp bánh bích quy và những cánh bướm khô. Trong tiếng cười và rượu vang, hắn viết thơ, lấp lánh giữa những nốt ruồi và nỗi buồn. Câu thơ “Những một mình em uống rượu hồng” vang vọng, như lời nhắc về cô gái 18 tuổi, người đã tự vẫn năm xưa. Bến đò im ắng, chỉ còn tiếng nước và nỗi đau của người đã khuất. Hắn rời đi, bóng dáng hòa vào chiều tà, để lại những câu thơ như lời thỉnh cầu giữa đời thực và huyền thoại. Ai cũng biết, không có đám cưới nào qua đò hôm ấy. Chỉ có hạc, vẫn bay, vẫn kêu, như tiếng lòng của một thi sĩ không tên, lạc lối giữa thời gian.Sách - Truyện Khác
Hạc Trắng
hà nguyên huyến
Hắc Miêu (Tân Liêu Trai)
Bàn Tải Cân
Hà Chính
Vũ Ngọc Tiến
Hạ Yêu
Hoàng Vi Kha
Hà NộI, Con ThuyềN, Phù Sa
Hồ Anh Thái
Hà Nội Nơi Xa
Hồ PHƯƠNG
Hà Nội Những Ngày Trước Tết
Thái Bá Tân
Hà Nội Lúc Không Giờ
Bảo Ninh
Hà Đồng
Akutagawa Ryunosuke
Hồn
Tú Oanh
Học Sinh Lớp Chín Năm
Cung Thị Lan
Hoàng Hôn Trên Thảo Nguyên
TRƯƠNG THỪA CHI
Hoa Khế Lưng Đồi
Võ Hồng
Hậu Thiên Đường
Nguyễn Thị Thu Huệ
Hạnh Phúc Của Tôi
Huỳnh Vân Tiên
Hành Hương Thiên Trúc
Huỳnh Trung Chánh
Hai Chiếc Bóng
Nguyên Nhung
H. Dạ Khúc Ven Rừng
Trương Thái Du
Gương... Tống Tiền
Vũ Trọng Phụng
Gương Soi
Haruki Murakami



