Giả Sử
**Giả Sử: Một Viễn Tượng Bị Mất** Nếu năm 1956, Việt Nam thống nhất qua tổng tuyển cử thay vì chiến tranh, đất nước sẽ đi đâu? Kinh tế có thể chậm lại dưới mô hình tập trung, văn hóa miền Bắc thống trị, khiến nghệ thuật miền Nam bị lãng quên. Những bài thơ tình *“Nỗi Buồn Gác Trọ”*, nhạc vàng của Trịnh Công Sơn, hay những dòng nhạc sến của Phạm Duy sẽ không tồn tại. Thay vào đó, là âm hưởng “đỏ” khô khan, thiếu cảm xúc. Một nền văn hóa phong phú bị chôn vùi, thay bằng sự đồng hóa. Lịch sử không quay lại, nhưng những gì đã mất—tình yêu, sáng tạo, và ký ức—vẫn in hằn trong từng dòng chữ, bài hát, và nỗi tiếc nuối của người sống sót. Viễn tượng ấy khiến ta thầm cầu cho những người đã hy sinh, và hỏi: Liệu có thể cứu lấy một phần ký ức ấy không?Sách - Truyện Khác
Gia Phong
Nguyễn Thị Long An
Gia Phả
Trần Vũ
Giá Như
Lưu Trọng Tuấn
Giá Mà Anh...
Trần Quang Thiệu
Giá Lạnh
Phạm Thành
Gia Đình
Nghiêm Lương Thành
Già
Miêng
Ghen
Lê Thị Nhị
Ghế Trống
Yuan Qiongqiong
Ghé Bến
Cố Công
Gấu - Chim Gáy - Ong - Nhái Bén
Thomas Gunzig
Gạt Tàn Sắt
Phan Thuỷ Trang
Gặp Nhau Lại Xa Nhau
Vũ Bằng
Gặp Nhau Giữa Đám Đông
Đoàn Thạch Biền
Gặp Lại Người Xưa
Trọng Huân
Gặp Lại
Tô Hoài
Gặp Gỡ Trong Mơ
Đoàn Thạch Biền
Gặp Gỡ Cuối Năm
Nguyễn Khải
Gặp Gỡ Einstein
Dino Buzzati
Gặp Lại
Lâm Bằng



