Trở Về Eden

Chương 7
Tác Giả: Rosalind Miles

- Sắp đến lúc bác sĩ phẫu thuật cho chị rồi đấy. Chị đã sẵn sàng chưa!

– Lizzie vừa xoa bóp cho chị vừa hỏi.

- Chưa, có lẽ là chưa, Lizzie ạ

– Tara thành thật trả lời.

- Chị không tin tưởng bác sĩ chăng?- Ông ấy là người tốt.

- Dan không đơn thuần là một bác sĩ. Ông ấy là một con người tuyệt vời. Chị biết không, một lần tôi hỏi vì sao ông sống độc thân mãi, ông ấy trả lời là cũng mấy lần ông ấy có ý định cưới vợ. Nhưng không lần nào thành công. Chị thấy đấy. Ở đây phong cảnh đẹp, quả là một nơi nghỉ mát tuyệt vời. Nhưng chung quanh toàn là những bệnh nhân tàn tật, bác sĩ chăm sóc họ hết cả thì giờ

– Dan hoàn toàn quên mình vì công việc

– Chưa có người đàn bà nào tự nguyện gắn cuộc đời mình với ông ấy.Lắng nghe Lizzie, Tara cựa quậy người dưới tay bà.

- Chết, tôi không làm chị đau chứ?

- Ô không, không sao.

Tara vội vàng đáp.Tara quả là chưa sẵn sàng để làm phẫu thuật, bởi vì chị không biết mình có chấp nhận được kết quả của ca mổ không? Bề ngoài cơ thể chị đã hoàn toàn khoẻ mạnh. Thực hiện chương trình điều trị của Dan, hàng ngày chị tập luyện, ăn kiêng với thức ăn chủ yếu là cá và hoa quả tươi. Thậm chí, chị bắt đầu khắc phục nỗi sợ hãi đối với cái bể bơi. Nỗi sợ hãi đó chính là chiếc chìa khoá giúp cho Dan khám phá bí mật về người nữ bệnh nhân mà càng ngày ông càng thấy quý mến. Một lần Lizzie thuyết phục Tara đến bể bơi xem một cậu bé cụt tay biểu diễn trò bơi lội. Dan phát hiện ra rằng khi cậu bé kiêu hãnh đập nước tung toé bắn cả vào người xem thì Tara bất giác lùi lại theo bản năng với vẻ kinh hoảng hiện rõ trên mặt.

- Chị không sao chứ?Ngay lập tức Tara trấn tĩnh lại:

- Không sao, có điều, tôi vẫn thường… sợ nước.

- Ồ thế thì phải có giải pháp gì đó,

– Ông nói vui.

– Bơi lội là một khoản bắt buộc trong chương trình điều trị của chúng ta. Chúng tôi sẽ giúp đỡ chị.

Thế rồi họ giúp Tara làm quen với nước, lúc đầu chị chỉ ngồi trên bờ, dùng hai chân nghịch nước, bây giờ Tara đã có thể ngâm mình trong bể mà không cảm thấy sợ hãi. Dan hứa bao giờ mổ xong sẽ tập bơi cho chị.Tara hàng ngày lục lọi tài liệu tra cứu của bệnh viện, gửi mua mỹ phẩm và các bộ tóc giả trong thành phố để hoá trang thử, cuối cùng chị chọn được mẫu mặt thích hợp và giải thích để Dan hiểu rõ yêu cầu của mình. Chị muốn làm thế nào đó để càng ít giống Stephany càng tốt. Có một bộ tóc giả làm chị giống hệt Stephany vừa đội vào chị đã phát hoảng, vội vàng bỏ ra. Nhưng chị cẩn thận cất bộ tóc ấy, “để thỉnh thoảng nhớ lại trước đây Stephany có bộ mặt thế nào?” – Chị nghĩ.

Buổi chiều, trước ngày mổ một đêm, chị một mình đi bộ ra bờ biển vắng, để rồi trầm ngâm với những ý nghĩ của mình. Đang đắm mình trong suy tưởng, bỗng chị nghe giọng nói của Dan vang lên từ sau lưng. - Chị cho phép tôi ngồi chung với chứ? Lizzie bảo tôi là chị vừa ra đây.Ông ngồi xuống bên cạnh và nhìn chị bằng đôi mắt hiền hậu mà nghiêm nghị. Cái nhìn của ông đầy thông cảm. Gió vờn nhẹ trên tóc ông.

- Ngày mai sẽ là một ngày quan trọng. Tôi muốn nói thẳng với chị một điều… bao giờ tôi cũng thẳng thắn với bệnh nhân của mình. Chị phải biết rằng, một khi chúng tôi dù đã làm phẫu thuật cho chị thì, sẽ không có đường để quay lại nữa mà cũng không có gì để đảm bảo là sẽ thành công mỹ mãn. Tôi không phải là ông thánh, mặc dầu Lizzie khẳng định điều đó.Ông im lặng, nhẹ nhàng cầm lấy tay chị và giữ yên trong bàn tay mình. Tara cảm thấy như được tiếp thêm sức lực. Chị nói:

- Mọi việc sẽ tốt đẹp thôi. Dan ạ. Tôi đã sẵn sàng.

những đều nhận thấy hình như thần kinh của ông rất căng thẳng, không giống như thường ngày, khi ông mổ những bệnh nhân khác. Đến cuối cùng, khi ca mổ kết thúc, ông tháo đôi găng cao su ra, thấy hai tay ông run rẩy vì mệt mỏi. Suốt bấy nhiêu năm làm bác sĩ, chưa bao giờ ông có hiện tượng như vậy. Vài tiếng sau, khi đã tắm rửa và nghỉ ngơi. Dan vẫn tiếp tục suy nghĩ về chuyện đó. Câu giải đáp thật đơn giản: đối với ông, bệnh nhân này rất quan trọng, quý giá hơn tất cả. Thế mà ông có biết gì về chị ta đâu! Cố nén xúc động, ông nhấc máy điện thoại:

- Alô, tôi là bác sĩ Marshall gọi từ đảo Orphey đây. Cho tôi được nói chuyện với thiếu uý Johneson.

Trong khi chờ nối máy Dan nghe rõ tiếng tim mình đập trong buổi đêm yên tĩnh.- Alô, Sam đấy à, Dan Marshall đây. Anh có thể giúp tôi về trường hợp mất tích không. Ồ không, không, không phải là bạn tôi. Đó là một nữ bệnh nhân. Có một thời gian chị ta bị mất trí nhớ. À vâng, tất nhiên, chiều cao khoảng năm phút tám đuyma, cân nặng khoảng một trăm ba mươi phuntơ, tóc hung, mắt xanh da trời…Đêm ấy, khi đi thăm bệnh nhân, ông xem lại y bạ của chị lần nữa “Em là ai! – ông thầm hỏi thân hình quấn băng đang nằm mê man bất động – Chính em có biết em là ai không? hở Tara!”

* * *

Greg Marsdan không cảm thấy chút phân vân nào khi cho xe chạy trên con đường cao tốc đến Hunters – Hill. Y tin tưởng rằng y đã hành động một cách thông minh và thận trọng. Sau một khoảng thời gian như thế, một cuộc viếng thăm nhà bạn gái tốt nhất của vợ mình chắc chẳng gây cho ai nghi ngờ. Thật thương hại cho Philip, ông ta lại đi New York. Greg cười khẩy, hắn cho chiếc Rolls-Royce phóng rất nhanh lướt qua khu vực phụ cận buồn tẻ của Sydney.

- Trời đất ơi, Greg!

– Vừa nghe có tiếng ô tô từ con đường trước nhà vọng lại, Jilly đã bay ra khỏi nhà.

- Ê, cô bé, để anh tắt máy đã nào.

- Ôi, Greg em nhớ anh quá! Chút nữa thì em phát điên vì cô đơn.

Greg nhìn ả. Quả thật vẻ ngoài của ả có cái gì đó điên dại, khuôn mặt mèo hình trái tim của ả đỏ lên, đôi đồng tử nở rộng ra trong mắt vẻ hơi điên dại đó làm Greg rất thích. Y bắt đầu thấy thèm muốn. Y nhìn quanh. Ngôi nhà lớn hoàn toàn khuất sau những tán cây rậm rạp sẽ chẳng ai nhìn thấy gì sất. Y thò tay và lướt mu bàn tay trên ngực ả. Sau đó, y ôm lấy eo ả kéo lại ghì thân thể mình vào chỗ mềm bên trên hai đùi ả. Jilly cảm thấy rõ cơn dục vọng sôi sục của y và ả suýt rên lên vì thèm muốn.

- Chúc mừng em đã trở về,

– Greg nói.

– Chúng ta vào nhà đi.

* * *

Dan cho phép mình được tự hào vì lần mổ thứ nhất cho Tara đã thành công mỹ mãn. Thế nhưng kết quả đó chỉ mới là cơ sở cho đợt mổ tiếp theo. Khi ấy mới là lúc tạo nên khuôn mặt mới. Khí hậu thần tiên ở đảo Orphey quả là thích hợp để cho vết mổ chóng lành. Nhưng nóng bức như thế này mặt mũi quấn đầy băng thì thật bất tiện. Đã tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân nhưng sự gan góc của Tara làm cho ông vô cùng xúc động.

- Có đau lắm không?– Một lần ông hỏi chị.

- Cũng hơi hơi đau.

- Chị nói cứng thế thôi, chứ tôi biết là đau khủng khiếp.

Chị nằm yên không động đậy.

- Điều quan trọng là phải ngủ yên. Tôi sẽ bảo Lizzie mang đến cho chị một ít thuốc giảm đau.

Bị cách ly với thế giới bên ngoài bởi bức tường trắng của băng gạc, Tara vẫn nghe rõ trong giọng ông sự quan tâm đặc biệt đối với chị

– “Ông ấy không hờ hững với mình”. – Chị nghĩ bụng và một mầm vui sướng nhỏ nhoi, nảy nở trong lòng chị. Ý nghĩ đó nghìn lần có tác dụng hơn bất kỳ thứ thuốc giảm đau nào.

Giai đoạn giải phẫu thứ hai bắt đầu. Bây giờ đối với Tara, ngày và đêm chìm trong màn mây ấm áp, những cơn đau nối tiếp những đợt mê man triền miên. Có khi chị thấy mình còn nằm trong túp lều của Dave, chị lẩm bẩm và khóc trong mơ. Mỗi lần như vậy, khi tỉnh lại chị đều thấy Dan bên cạnh, đang đọc bệnh án của chị, hoặc đang xem mạch cho chị. Sau những cơn ác mộng, sự hiện diện của ông đem lại cho chị sự yên ổn về tinh thần, trong ánh sáng lờ mờ của đêm nhiệt đới, ông thường đi thăm bệnh nhân và bao giờ cũng vậy, ông đến phòng chị sau cùng để ngồi lại lâu hơn bên giường chị. Những lúc đó, chị hiểu rằng sự đau đớn mà chị đang phải chịu đựng chính là cái giá mà chị phải trả, để trở thành một “tôi” mới mẻ. “Ta sẽ trở thành người mà ta muốn” – Chị kiêu hãnh nghĩ vậy. Chị sẽ trở thành người đàn bà với khuôn mặt mới, sẽ làm lại cuộc đời – Hãy cứng rắn! Phải cứng rắn mới được!

Khi sắp sửa tháo băng, Dan còn nóng nảy, hồi hộp hơn cả Tara– kết quả điều trị thật tuyệt vời. Điều ông lo lắng là không biết Tara sẽ phản ứng thế nào trước khuôn mặt mới của mình. Chị chưa hề được nhìn thấy mặt mình, vì từ khi mổ xong chị bị quấn băng kín mít. Buổi chiều trước hôm tháo băng, ông dẫn chị đi dạo. Trước mắt họ, hoàng hôn trải màu xanh tím trên mặt biển, vào chân họ. Dan ngồi im lặng rất lâu.

- Tara, ngày mai chúng ta sẽ tháo băng – Cuối cùng ông lên tiếng – Tôi muốn chị chuẩn bị trước tinh thần để đừng bị xúc động đột ngột.Chị nín thở lắng nghe.

- Khi tháo băng ra, chị sẽ thấy một khuôn mặt lạ, trên đó chỉ còn đôi mắt là của chị.

“Một khuôn mặt lạ…” Câu nói đó cứ luẩn quẩn trong đầu chị suốt cả đêm. Sáng hôm sau, khi chị vừa tỉnh dậy, Dan đã đến ngôi nhà nhỏ của chị.

- Chị có ngủ được không?

- Tôi ngủ không được yên lắm.

- Tôi cũng thế

– Rồi ông đột ngột nghiêm giọng – chúng ta bắt đầu làm ngay nhé.Tara ngồi căng thẳng trên chiếc ghế mây, chờ đợi, Dan kéo chiếc bàn con đến gần, đặt dao kéo lên bàn, kéo ghế ngồi cạnh chị và bắt tay vào việc. Ông dùng kéo cắt lớp băng ở ngoài và thận trọng gỡ từng lớp gạc. Tara ngồi bất động, mắt nhắm nghiền, nhưng khi cảm thấy hơi thở của ông trên má mình, chị hiểu rằng những lớp băng đã được tháo hết. Chị nghe thấy giọng Dan như từ nơi nào đó xa xăm vọng lại.

- Chị phải biết rằng tôi không hề biết chị trước khi xảy ra tai nạn, không biết khuôn mặt và giọng nói của chị như thế nào. Cho nên tôi chỉ cố gắng thực hiện các yêu cầu của chị. Bây giờ chị có thể mở mắt được rồi đấy.Chị mở mắt ra, Dan cầm chiếc gương trước mặt chị. Chị xúc động quá không thể tin vào mắt mình. Khuôn mặt của người trong gương quả là đẹp một cách kỳ lạ, không còn bóng dáng của những vết sẹo. Thậm chí cái nhìn buồn rầu, lo lắng, đặc trưng cho nét mặt Stephany cũng biến mất

– Bây giờ, khuôn mặt của một thiếu phụ trẻ đang nhìn chị.Chị rụt rè đưa tay lên mặt, thận trọng sờ làn da mịn màng không một nếp nhăn tuổi tác. Nom chị trẻ ra hàng chục tuổi.- Nếu có thể…– Dan do dự nói,– Nếu chị thích thì xin hãy gật đầu một cái.

Tara ngạc nhiên, mắt long lanh nhìn ông và hăng hái gật đầu. Dan phá lên cười và đập tay xuống bàn như đứa trẻ được cuộc. Cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm, lần đầu tiên Tara mỉm cười. Rồi chị khóc vì sung sướng và nhảy bổ vào ôm chầm lấy Dan. Không nói nên lời, họ nép chặt bên nhau, ngồi như vậy rất lâu trong yên lặng. Giờ đây, Tara thực sự bắt đầu một chương trình hành động mới. Trong vòng mấy tuần lễ liền, chị tập thể dục, khiêu vũ và cả học bơi. Đầu tiên chị tập cho mình bình tĩnh khi ở dưới nước, sau đó hoàn toàn tin tưởng vào làn nước trong xanh. Trước đây chị chỉ thực sự cảm thấy thoải mái và tự do khi phi ngựa, giờ đây chị đã có cảm giác đó khi bơi dưới nước. Sau đợt tập bơi và khiêu vũ thân hình chị trở nên uyển chuyển tự tin… Chế độ ăn kiêng hợp lý làm chi gầy đi trông thấy. Cùng với việc làm mất đi trọng lượng thừa của cơ thể, chị đã xoá đi dấu vết của một Stephany vụng về, cục mịch ngày xưa.Trong ngôi nhà nhỏ của mình, Tara đọc báo chí và sưu tầm những mẩu tin những bài nhỏ viết về “sự kiện mất tích của chính mình, đại loại như bài “Cái chết của Lọ Lem giàu có vẫn là điều bí ẩn”… Khát vọng trả thù của chị không những không giảm đi mà trái lại càng ngày càng sôi sục. Chị đọc đủ loại báo chí xuất bản hàng ngày để nghiên cứu kỹ càng về các trào lưu mốt trong giai đoạn này. Chị xem kỹ những bức ảnh chụp những mẫu trang phục mốt nhất, thầm chọn để sau này mua quần áo mới. Lần đầu tiên có điều kiện để trau chuốt, chị thề rằng sẽ truy thu tất cả những gì trước đây chị đã bỏ qua. Cuộc họp của ban giám đốc hãng “Harper Mining” không diễn ra suôn sẻ. Thực ra thì sự suy giảm lãi suất trong hoạt động hàng năm qua không phải là lớn lắm. Tai hoạ là ở chỗ khác. Ngồi ở vị trí của mình ở đầu chiếc bàn gỗ sồi lớn, Bill Macmaster cố kìm mình và nhìn nguyên nhân gây ra những rắc rối.

- Thôi được Greg. Có thể là chúng tôi chưa chú ý lắng nghe đúng mức những đề nghị của anh. Bây giờ chúng tôi sẽ nghe anh thuyết trình lại một lần nữa.Greg ném cho ông cái nhìn giận dữ rồi khinh bỉ qua những người đang ngồi quanh bàn. Một lũ bị thịt. Già cốc đế! Mặt y đỏ vì tức tối. Khi Stephany làm cho hắn trở thành thành viên ban giám đốc hãng, hắn nghĩ rằng hắn sẽ được đóng một vai trò thật sự đáng kể. Cuộc đời sẽ cho hắn cơ hội để trở thành không phải là một ngôi sao tennis về già mà là một cái gì đó có ý nghĩa hơn. Và hắn đã sẵn sàng đưa cả hai tay để chụp lấy cơ hội ấy. Y đã có những cố gắng đặc biệt khi ra sức tìm hiểu các hoạt động kinh doanh, nhưng y không vì thế mà dừng lại. Để cho bọn kế toán làm điều đó – Y nghĩ – Còn mình sẽ là người đưa ra “các phương hướng và kế hoạch hoạt động”. Quả thật đầu y đầy ắp những dự định. Những người ngồi xung quanh lịch sự nghe, thảo luận và cuối cùng gạt bỏ tất cả những gì y đưa ra. Kế hoạch cuối cùng của Greg cũng vừa chịu chung số phận đó.

- Các ông đã nghe cả rồi, các ông cần biết thêm điều gì nữa?!

– Y bùng lên

– Những mỏ ở đó đang ngồi đợi được moi lên mặt đất. Chẳng có ai định làm điều đó cả. Chúng có thể trở thành của chúng ta mà chẳng tốn kém gì lắm. Vậy mà các ông cứ ngồi ì ra ở đây, không chịu nhúc nhắc chân tay.

- Thế ông có chịu động não một chút để nghĩ xem tại sao các đối thủ của chúng ta không vồ vập những mỏ đó không?

Câu hỏi đó của một thành viên ban giám đốc rõ ràng là để giễu cợt Greg. Bill thấy đã đến lúc phải kết thúc câu chuyện xuẩn ngốc này:

- Greg chẳng lẽ anh nghĩ rằng mỗi người chúng tôi ở đây không suy nghĩ tí nào về việc khai thác những nguồn lợi đó. Vấn đề ở đây không phải là phương diện kỹ thuật, cũng không phải giao thông, vốn đầu tư hay lực lượng nhân công gì cả. Vấn đề là ở chính trị, anh hiểu chưa? Tình hình chính trị ở các vùng ấy không ổn định. Vào bất kỳ thời điểm nào cũng có thể bùng nổ… Nếu chính quyền mới được thiết lập sau những chuyển biến ấy, lại có chủ trương quốc hữu hoá các cơ sở công nghiệp thì “cốc mò cò xơi”, chúng ta trắng tay. Kế hoạch của anh chỉ là một sự phiêu lưu, không hơn không kém.- Xéo mẹ các ông đi!

– Greg đứng bật dậy, đưa ánh mắt căm thù lướt qua ban giám đốc

– Các ông chỉ là những thây ma.Rồi y bỏ ra khỏi phòng, không thèm nhìn ai.- Mary, cô gạch câu cuối cùng trong biên bản đi

– Bill thản nhiên nói

– Chúng ta tiếp tục cuộc họp, thưa các ngài.

Mỗi một ngày trên đảo Orphey đến với Tara như một món quà mới rực rỡ, đầy niềm vui. Chị hiểu trong niềm vui đó người đàn ông có tên là Dan Marshall chiếm một vị trí rất lớn. Chị không nhận ra rằng chị đã quen với bóng ông đi lại giữa những dãy nhà, chị chờ tiếng bước chân của ông đi tới, để được thấy nét mặt ông với nụ cười rất đặc biệt. Sau mỗi buổi làm việc, ông lại dẫn chị đi dạo chơi, giữa cảnh rừng nhiệt đới thần tiên. Những khi đó nom họ chẳng khác nào A dam và Eva trước khi phạm tội ăn trái cấm.Buổi chiều, thường thường họ cùng ngồi với nhau bên bờ biển, nướng những con cá mà Dan bắt được và ăn với nhau.

- Chị không từ chối dùng bữa tối với tôi chứ ạ?Bằng một cử chỉ trang nhã rất vui nhộn, ông giơ cao một con cá mà ông vừa săn được bơi lại gần chị.

- Cho vàng tôi cũng không từ chối đâu

– Chị trả lời ngay tức khắc với giọng trịnh trọng cố ý.Họ cùng lên bờ, ông nhóm lửa, bỏ tất cả vào cái tủ lạnh mi ni xách tay rồi lại ra biển, Dan thích nướng cá bằng vỉ và ông làm việc đó với vẻ hào hoa hiếm có. Một lần Tara hỏi.

- Có phải tất cả các bác sĩ đều là đầu bếp cừ không?

- Một người đầu bếp vĩ đại như anh thì không đâu đào tạo được, chỉ có thể là thiên tài bẩm sinh thôi.

- Thế nào em cũng phải tập nấu ăn mới được.

- Anh tưởng cứ là phụ nữ thì ai cũng phải biết nấu nướng chứ?Tara bối rối im lặng. Làm sao chị có thể giải thích cho Dan biết chị không biết làm một việc gì cả, bởi vì xưa nay chị muốn điều gì đã có ngay người thực hiện. Dan vội chuyển chủ đề câu chuyện.

- Nếu em muốn quay một con thỏ chẳng hạn, xin cứ điện cho anh. Còn anh, anh hạnh phúc biết bao nếu được thưởng thức quả trứng ốp lết đầu tiên do em tự rán.Đó là lần đầu tiên ông bóng gió nói đến tình cảm của mình đối với chị. Chị ngồi im không nói gì.

- Chúa ơi!

– Dan nói

– Anh không hề biết rằng phụ nữ ngoài bốn mươi lại có thể đỏ mặt như vậy. Hay đấy chỉ là ánh phản chiếu của bếp lửa mà thôi! Tara không nhịn được, phá lên cười.Dan lấy từ túi đựng lưới đánh cá ra một con trai biển hình trăng trông óng ánh xù xì.

- Quà tiễn biệt,

– Chị gợi đến cuộc chia tay sắp tới cả hai cùng bối rối.

– Nó sẽ giúp em nhớ đến đảo Orphey và nhớ anh, Dan ạ.

- Em đẹp quá.

- Anh phải tự hào về điều đó, vì chính anh đã tạo ra gương mặt em.

- Này em,

– Dan vội vã nói

– Khuôn mặt mới chỉ là cái bóng của em thôi. Em vẫn nguyên vẹn là người đàn bà đã đến đây mấy tháng trước, xin đừng quên điều đó.- Dù sao đi nữa thì cũng phải chia tay nhau.

- Giá mà em tin anh đến độ nói cho anh biết em đang chạy trốn điều gì, em sẽ đi đâu, em còn tiền nong gì không?

Giọng ông giận dữ. Tara cũng phát cáu:

- Mọi việc của em đều ổn cả. Vả lại em có phải trẻ con nữa đâu.

- Anh sẽ cảm thấy thiếu vắng em nhiều lắm đấy. – Ông cay đắng nói. – Có lẽ, em cũng biết rằng anh đối với em… không giống như đối với những người khác.Tara hít vào thật sâu, cảm thấy tim mình nghẹn lại:

- Dan, có những việc mà em phải làm một mình. Tha lỗi cho em vì em không thể nói với ai, cho dù là anh đi nữa. Vậy cho nên anh đừng hỏi em thêm điều gì nữa được không?…Ngày chia tay đã đến gần. Dan giữ lời hứa, nhưng lòng ông đau đớn vì không tìm được câu trả lời cho những câu hỏi về người đàn bà mà càng ngày ông càng yêu tha thiết. Trong khi đó Tara rào chắn trái tim mình để xua đuổi hình ảnh Dan. Sau buổi chiều Dan thổ lộ tình cảm, chị hoảng sợ quyết tâm của mình yếu ớt đi, những kế hoạch của chị có phần mờ nhạt hơn dưới ánh sáng của bức tranh về cuộc sống thanh bình hạnh phúc trên đảo. Để củng cố ý chí của mình, hàng giờ liền chị đọc lại những mẩu báo cáo đã sưu tầm và chị đã đạt được kết quả. Hình ảnh tàn ác của Greg đã giết chết những mầm mống tình yêu mới mẻ của chị đối với Dan.

Giờ chia tay đã đến

– Tara buồn rầu hơn Lizzie, cười với bà qua làn nước mắt

– Nhưng khi chị tạm biệt Dan, mắt cả hai đều ráo hoảnh.

- Thôi nhé, Tara, Ông nói

– Em có thấy sợ không?

- Cũng hơi sợ.

- Vậy thì em đừng đi nữa.Tara nhướn lông mày không nói.

- Em hãy hứa với anh rằng khi nào em cảm thấy cần, em sẽ gọi điện cho anh, anh sẵn sàng…

- Mọi việc của em sẽ tốt thôi Dan ạ.“Tara không bao giờ gọi điện

– Chị nghĩ

– Ta sẽ chứng minh rằng, tự ta sẽ làm được tất cả. Cuộc đời ta trước đây ta đã quá ỷ lại vào đàn ông. Bây giờ ta đã đổi khác rồi”. Chị cất tiếng:

- Vĩnh biệt anh.

- Chúc em may mắn, Tara ạ

Ông nhẹ nhàng nâng cằm chị, để hôn chị lần đầu tiên mà cũng là lần cuối cùng. Không nói một lời, chị lặng lẽ bước xuống chiếc xuồng máy. Đứng bất động trên xuồng, chị không một giây rời mắt khỏi bóng dáng người đàn ông cao lớn cô đơn trên bờ, cho đến khi nó mờ dần rồi khuất hẳn.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám