Tình Cho Không

Chương 9
Tác Giả: Mỹ Hạnh

Ngàn Phương ra Huế , trả phép và hết lời cám ơn bác sĩ chỉ huy phó . Ông an ủi ân cần và tỏ lời chia buồn . Cô gặp Châu , chị cho biết Dũng đã xuất viện , được nghỉ mười ngày phép về thăm nhà . Anh hứa sẽ về thăm cô trước lúc ra đơn vị . Nghe Ngàn Phương kể tình hình gia đình , chị than thở rồi nói :

- Mình dọn nhà qua khu gia binh ở , chị đón bé Trị con chị ra ở chung .

Ngày Châu và Ngàn Phương dọn nhà , Dũng lái xe hồng thập tự đến . Anh không nói gì , vào nhà dọn dẹp hết đồ đạc chất lên xe . Qua nhà mới , anh dọn xuống , rồi cùng hai người cả ngày lui cui dọn dẹp , làm bà trưởng khu nhà tập thể y tá nữ cứ mãi tấm tắc khen cậu tài xế bệnh viện thật tốt bụng , tận tâm . Phương và chị Châu cứ nao nao trong lòng thương mến .

Đến buổi chiều thấy Ngàn Phương thay áo quần rồi cùng Dũng ra xe , mắt bà ta cứ long lên sòng sọc . Ngàn Phương không để ý đến , hỏi Dũng :

- Đi đâu vậy Dũng ?

- Đi ăn .

- Sao không rủ chị Châu đi với ?

- Chị Châu không chịu đi cùng , chị nói anh mua bánh khoái về cho chị với Kim .

- Dũng ừ không ?

- Ừ chứ răng không ?

Đợi anh lái xe ra đường , cô mới chọc :

- Lãnh lương chưa vậy ? Ngàn Phương ăn nhiều lắm đó .

Dũng cười rất hiền .

- Dũng đưa Ngàn Phương đi ăn cơm lính nghèo , chịu không ?

Cô cảm động gật đầu . Xe qua cầu Tràng Tiền , cô chợt nhớ hỏi :

- Sao Dũng biết dọn nhà mà đem xe đến ?

Chị Châu nói :

- Dùng xe tải thương dọn nhà , không sợ bị phạt sao ?

- Dũng có xin phép mà . Ngàn Phương đừng giận nghe . Dũng nói dọn nhà cho người yêu .

Ngàn Phương đỏ mặt :

- Sao Dũng nói bậy vậy ?

Anh ngại ngùng rồi thú nhận :

- Tại thằng Toàn , hắn về đơn vị cứ nói bậy , Dũng làm răng đính chính được ?

Cô gái thấy thương bạn quá , qua đôi mắt tràn ngập nỗi buồn .

Gương mặt còn xanh xao của Dũng làm cô động lòng .

- Dũng ơi ! Hết phép chưa ?

- Còn mấy ngày .

- Chích thuốc nhiều vô , nói mẹ cho ăn trở bữa nghe .

- Ngàn Phương lo chi , vài bữa Dũng khỏe thôi .

- Đừng đi hành quân nữa được không ?

- Quân lệnh làm răng không đi ! Dũng đâu có muốn . Ngàn Phương ! Dũng chia buồn với Phương và gia đình .

- Chị Châu méc hả ? Chị Châu thương Dũng lắm , gì cũng nói với Dũng nghe . Phương cảm ơn Dũng vì sự quan tâm .

Anh cười buồn :

- Mình là bạn nhau mà . Ngàn Phương quên răng ?

Chiếc xe dừng lại trước một quán ăn nhỏ . Ngàn Phương bước xuống , cô chợt cười . Dũng hỏi :

- Chi mà Ngàn Phương vui rứa ?

- Phương hỏi Dũng đã , Dũng biết lái xe hồi mô rứa ? - Cô nhại giọng Huế .

Anh vừa đi vào quán vừa nói :

- Đi tải thương , tự Dũng phải tập lái xe , lỡ tài xế tử thương phải thay ngay . Nếu không chết chắc , Ngàn Phương hỏi mần chi ?

- Vì thấy chỉ có mỗi mình Dũng đưa bạn gái đi ăn bằng xe hồng thập tự nên Phương hỏi cho biết .

Cô không nhịn được cười khi ngồi vào bàn , Dũng cũng cười theo .

o 0 o

Cô trở về với công việc hàng ngày . Thời gian cứ trôi qua , cô âm thầm làm theo lời hứa với dì cậu của mình . Cô lo việc thuốc men và giúp đỡ thương binh theo khả năng của mình . Không ít người lính xưa nay coi đơn vị là nhà vì vô gia cư , nghề nghiệp , khi ra hội đồng y khoa phân loại hai , đã xin giải ngũ theo lời khuyên của cô . Không ít những thương binh nhập viện , có giấy đinh kèm theo : Nghi ngờ hủy hoại thân thể . Trong sự khôn khéo của mình , cô giúp họ thoát cảnh tù tội , trở về đời dân thường .

Hôm nay cũng vậy , cầm hồ sơ thương binh chuyển tới , bác sĩ Vận cau mày ngó chằm chặp vào vết thương ở lòng bàn chân người lính bị thương . Anh lính run run nói :

- Thưa bác sĩ , oan cho em . Em bị cướp mà mấy ông bên tiểu đoàn cứ nói là hủy hoại thân thể .

Bác sĩ Vận nói với Ngàn Phương :

- Cô Phương ! Chuyển hồ sơ này qua trại bảy .

Người thương binh mặt tái mét , Ngàn Phương ra dấu cho hai người thặng số đưa anh ta về phòng B . Khi còn hai thầy trò , cô hỏi ông :

- Vết thương có khói súng hả bác sĩ ?

- Không có . Mấy ông tướng này biết cách rồi .

Cô mân mê hồ sơ trong tay rồi hỏi lại ;

- Thưa bác sĩ , nếu đúng là hủy hoại thân thể , sao lựa thương không đưa về trại bảy , lại chuyển cho ta ?

- Vừa lựa thương không dám khẳng định . Họ sợ ôm trách nhiệm một mình như chuyện hôm rồi .

- Chuyện hôm rồi là chuyện gì hả bác sĩ ?

Bác sĩ Vận ngồi vào bàn . Ông kể sơ lược cho cô nghe :

- Hôm cô nghỉ phép , ở "lựa thương" lãnh đủ . Có một thương binh về phép , hắn ghi ngay vào hồ sơ là hủy hoại thân thể , khi thấy vết thương cắt đứt ngón tay bấm còi . Không ngờ , gã đó con ông lớn hay quen biết với ai đó to lắm , chỉ bốn ngày sau , có công văn về đòi giải thích theo nghiệp vụ . Rồi thanh tra của Cục với an ninh quân đội về làm lớn chuyện . "Lựa thương" chịu khiển trách toàn thể . Anh Lễ , người ghi hồ sơ trên , bị chuyển ra bệnh xá tiểu khu Quảng Trị .

Ông nói tiếp :

- Vì vậy bây giờ rút kinh nghiệm , hắn chỉ dám cài hai chữ nghi ngờ , nhường quyền quyết định cho bác sĩ điều trị . Vả lại , đơn vị của người này cũng ghi nghi ngờ hủy hoại thân thể , chớ không định tội rõ ràng

Ngàn Phương lựa lời để nói :

- Vậy chưa chắc anh ta có tội thưa bác sĩ . Đơn vị chỉ nghi ngờ , lựa thương không quả quyết , lại chuyển cho ta , bác sĩ là cấp thẩm quyền cao nhất ở đây , quyết định sinh mạnh một con người chỉ bằng một dòng chữ . Vậy nếu không đủ yếu tố kết tội mình nên cho anh , mình nên cho anh ta con đường sống .

Bác sĩ Vận nhìn cô chằm chặp :

- Trái tim cô lớn lao quá đó , cô y tá bé nhỏ ạ . Hãy nói cho tôi nghe , tại sao cô yêu cầu điều đó ?

- Rất đơn giản , thưa bác sĩ . Bác sĩ hãy nghĩ rằng , anh ta có thể còn cha mẹ nghèo , còn em nhỏ , còn vợ con thơ dại . Hay bác sĩ nghĩ nếu mình có em hoặc cháu là anh ta chẳng hạn , trong trường hợp này sẽ ra sao ? Bác sĩ hiểu tại sao em ...

Bác sĩ Vận mân mê cây bút trong tay . Đầy vẻ suy nghĩ , ông cầm hồ sơ Ngàn Phương đưa . Thoăn thoắt bàn tay ghi vào bệnh án : "Thương binh bị cướp cò , vết thương không có khói đen , không tìm thấy dấu vết của sự hủy hoại thân thể ". Kế tiếp đó là những dòng chữ ghi thuốc điều trị .

Ông buông cây bút xuống bàn . Ngàn Phương đọc xong bệnh án , nhoẻn miệng cười :

Bác sĩ Vận lắc đầu :

- Cô coi chừng đó , làm ơn cho nhiều , rồi tụi nó cũng nem chai sérum vào đầu để trả ơn .

- Thưa bác sĩ , không phải ai cũng vậy . Hôm về , tôi đã chẳng nghe Kim kể cái anh chàng thương binh đánh tôi không chịu lên máy bay về Sài Gòn khi chưa có lời xin lỗi tôi sao ?

- Chịu thua cô . À nè ! - Ông vừa đứng lên , vừa nói : - Vết thương này phải ra hội đồng giám định y khoa . Nói cho anh ta mừng . Tôi đến phòng mổ , có chuyện gì mời bác sĩ Trình xử lý giùm .

- Dạ .

o 0 o

Bác sĩ Trình với Ngàn Phương chưa một lần nói chuyện . Cô chỉ thấy anh trong phòng làm việc của anh , lúc trò chuyện , khi đánh cờ cùng bác sĩ Vận , hoặc ở hội đồng giám định y khoa . Anh là người đàn ông có hình dạnh nhỏ nhắn , chân tay lòng khòng , chân đi chữ bát , nhìn từ sau trông xấu xí . Nhưng gương mặt đẹp một cách kỳ lạ . Hàng lông mày rậm dài với đôi mắt sáng quắc như nhìn xuyên qua lòng người . Sống mũi cao . Bờ môi đỏ như son . Răng trắng đều . Anh có nụ cười độ lượng . Anh hoàn toàn sống khác với các bác khác như cô đã biết . Cứ như người lập dị . Tóc rẽ tre dài không buồn hớt . Râu mọc chẳng buồn cạo . Áo đứt khuy không màng kết . Đôi giày đi cứ để xám xịt , không có chút xira , dây giày chẳng bao giờ cột , mỡm giày cứ há ra như chó ngao ngáp . Bệnh viện các cô y tá hay tán gẫu , cứ truyền tụng bao nhiêu điều về anh . Nào là có khi không nhắc , anh chẳng nhớ tới ăn . Cứ miệt mài với bệnh nhân . Nào là đọc sách đến khi đứng dậy không biết khuya hay sáng . Có hôm đến y tá trưởng nghịch ngợm không cho ai gọi , bật đèn sáng , vậy là bác sĩ nhà ta mải mê đọc . Có lần anh y tá lên đầy ổ bánh mì đến bên , bác sĩ cầm lên vừa đọc vừa ăn chẳng buồn ngẩng lên xem thử nó từ đâu ra . Có lúc đọc xong đứng dậy là đã đến giờ làm việc . Nào là chuyện anh không hề biết trên đời này có phái nữ . Còn tính tình thì phải nói rằng , anh ta là người tiết kiệm nhất thế gian về lời nói . Ngoài sự bắt buộc trao đổi về bệnh lý , nhưng rất ngắn gọn , chính xác . Ôi ! Biết bao nhiêu câu chuyện truyền miệng nửa thật , nửa giả . Chỉ có một chuyện mà không ai cho là giả được là anh không hề ra nước ngoài , nhưng anh thông thạo bảy thứ tiếng : Anh , Pháp , Nhật , Trung Hoa , Đức , Ý . Anh đâu hai bằng Y khoa một lượt . Và anh đang theo học hàm thụ chương trình khoa học không gian qua các tài liệu từ nước ngoài gởi về . Anh rất kính yêu mẹ và làm thơ hay . Anh là một bác sĩ đầy đủ sức tài , nhưng chỉ buồn là con mang nặng chiếc áo lính trên mình .

Với mọi cô gái trong bệnh viện , anh là gã bác sĩ dị tướng , lập dị , ngoài chuyên môn làm các cô kính phục , chẳng có gì ở anh mà các cô ấy không cười nhạo khi nhắc đến . Nhưng với Ngàn Phương , con người ấy làm cô kính mến , nể phục , tôn trọng vô cùng , dù cô chưa được hân hạnh cùng anh nói chuyện .

Hôm nay gặp anh cũng chỉ chuyện tình cờ . Đi qua tiền trạm tiểu đoàn quân y dù , chuyển hồ sơ bệnh án xong , cô về ngay trại bảy thì gặp Vân đang đi như chạy , cô hỏi bạn :

- Chuyện gì vậy ?

- Bệnh binh bị sốt rét ác tính . Sốt dữ dội , nhưng chuyền hoài không được . Cứ chích vào là bể tĩnh mạch . Tao định lên mổ nhỏ , mời họ xuống mổ tĩnh mạch , đặt thẳng kim chuyền .

- Vân cứ đi , để Phương vào thử .

Cô đi thẳng vào phòng bệnh nặng , thấy bác sĩ Trình đứng đứng bên giường bệnh binh , nét mặt bồn chồn . Hai nam y tá cứ tìm tĩnh mạch mãi không được , đành lắc đầu . Phương e dè lên tiếng :

- Mấy chú cho Phương tìm thử .

Một người thấy cô , cười nói :

- Nghe Ngoại thương bốn nức tiếng cô Phương chích tràm phát không trật một , cô thử xem , chúng tôi chịu .

Ngàn Phương nghiêng đầu , thay lời chào bác sĩ Trình , cô thong thả cầm kim coi kỹ , xong lấy "garô" ướm thử vào khuỷu thay trên , rồi siết chặt lại . Bàn tay cô sờ mãi tay bệnh nhân . Cô nhất quyết sát trùng vùng chích , rồi ướm kim xuống . Một tích tắc đắn đo , cô đưa kim vào . Nhìn dòng máu đỏ chạy ngược vào dây , mọi người cùng reo lên :

- Trúng rồi ! Hay lắm !

Nhanh nhẹn làm nốt công việc còn lại , Ngàn Phương chào mọi người ra về . Thấy Vân vừa tới cùng chuyên viên mổ nhỏ , người ý tá lúc nãy nói ngay :

- Trễ tàu , cô Phương làm rồi .

Vân cười nhìn bạn . Đột nhiên bác sĩ Trình hỏi cô ;

- Cô làm bên bác sĩ Vận à ?

- Dạ .

- Chích giỏi , không thấy gì sao biết là đúng ?

Ngàn Phương nghĩ thầm : "Giọng Bắc nghe truyền cảm thật . Ai bảo ông ta câm như hến nhỉ" . Cô trả lời :

- Thưa bác sĩ , chính tôi cũng không rõ tại sao . Đó chỉ là cảm giác của bàn tay . Nó nói với tôi là đúng . Và quả thật từ ngày về đây , tôi chưa bị cảm giác đánh lừa bao giờ .

Bác sĩ Trình gật gù , lẩm bẩm một mình :

- Coi như là khả năng cá biệt .

- Không dám nhận lời khen của bác sĩ .

Cô chào anh một lần nữa rồi ra đi . Bác sĩ Trình có vẻ lưỡng lự , anh gọi :

- Cô Phương !

Cô gái dừng chân , ngạc nhiên vô cùng :

- Bác sĩ cần gì ?

- Nơi đây cần người như cô .

Ngàn Phương khẽ cười . Ông bác sĩ trẻ này ít nói ở đâu chớ bây giờ hình như ông ta đang thích nói .

- Thưa bác sĩ . Bệnh viện có biết bao nhiêu y tá giỏi . Ai cũng thâm niên nghiệp vụ hơn tôi , chắc bác sĩ chỉ giỡn cho vui .

Bác sĩ Trình nhướng mắt , anh định nói gì nhưng lại bỏ đi không chào . Ngàn Phương khẽ lắc đầu : "Đúng là Nguyễn Trọng Trình" . Vừa đi cô vừa nghĩ đến anh . "Đúng là một bác sĩ có lương tâm ". Giá mình có một người thầy như vậy để trao đổi nghiệp vụ , học hỏi bao điều hay ".

Hôm sau cô lại gặp anh . Lần này ở ngay văn phòng trại của cô . Bác sĩ Vận và anh đang nói chuyện . Họ nói bằng tiếng Anh , nên cô hoàn toàn không hiểu gì . Bên ngoài , người tài xế lái xe cho bác sĩ chỉ huy trưởng bước vào . Anh ta cung kính cầm một tờ giấy có dấu đỏ hai tay đưa cho bác sĩ Trình . Anh đọc xong rồi thản nhiên nói :

- Anh về nói với trung tá , nếu chuẩn tướng có bệnh , thì nói tài xế của ổng đưa vào phòng ngoại chẩn , gặp bác sĩ thường trực , tôi không thích giẫm lên chân người khác .

Ngàn Phương nghĩ thầm : "Cũng biết nói dài đó chứ ".

- Trình bác sĩ , bác sĩ chỉ huy trưởng cũng rất bực mình, nhưng bác sĩ thấy đó , ngài chuẩn gởi thư qua chỉ đích danh bác sĩ .

- Anh nói với người của chuẩn tướng , tôi không có phòng mạch riêng .

Anh tài xế gãi đầu :

- Trình bác sĩ , hay là bác sĩ cho tôi mấy chữ .

- Không viết gì cả , cứ về nói vậy . Tôi không qua tư dinh chuẩn tướng khám bệnh đâu .

Anh tài xế chào rồi ra đi . Bác sĩ Vận cười nói với bác sĩ Trình :

- Ông trả lời kiểu đó , lão Liễu tức ói máu chết .

- Kệ lão , tính tôi không quen lòn cúi . Chiếc áo này đã trói buộc không cho tôi thực hiện hoài bão của đời mình , đôi lúc tôi muốn điên .

Bác sĩ Vận khuyên bạn :

- Trình này ! Thời buổi ni sống như ông là cái gai đâm vào mắt "tụi nó" rồi . Ông thẳng quá , chỉ thiệt thân . Đừng vì cái nhỏ mà quên cái lớn .

Chiều đó , Ngàn Phương về kể cho Châu và Kim nghe . Kim cười :

- Bác sĩ Trình ngang như cua mi nơ . Mà răng tụi tai to mặt lớn ngán bác sĩ lắm .

Còn chị Châu thì thực tế vô cùng :

- Mấy thằng to đầu hắn thù , đổi ra tác chiến thì nguy .

Từ ngày ấy , Ngàn Phương hay qua bên trại bảy , những hôm Vân trực , cô cũng ở lại trực chung , chia sẻ với bạn biết bao công việc . Trực trại bảy rất cực , vì trại điều trị tổng hợp , cả nội ngoại , ngoài da , truyền nhiễm , cả cai ma túy và bệnh tâm thần . Vì vậy Vân càng mến cô . Ngàn Phương đôi lúc tự hỏi không biết những đêm ông bác sĩ trưởng ở lại trại bệnh , có biết mình có thêm một nữ y tá không đánh số hay không ?

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám