Tình Cho Không

Chương 7
Tác Giả: Mỹ Hạnh

Ngoại thương Bốn của Bệnh viện Nguyễn Tri Phương đón nữ y tá của mình gồm một bác sĩ trưởng , một sĩ quan trợ y , một y tá trưởng trại đã già và bốn y tá : ba nam một nữ tuổi khoảng hai ba, hai bốn, khá đẹp . Ngàn Phương vào phòng làm việc trình giấy tờ . Họ nhanh chóng làm quen nhau . Mười bốn con mắt cứ đau đáu nhìn cô khi bác sĩ trưởng khoa giới thiệu tên nhau . Ngàn Phương được phân công tác chung với Kim , cô ý tá xinh đẹp về việc chăm sóc thương binh , chích và phát thuốc . Kim đưa cô vào căn phòng nhỏ thay áo quần , rồi làm việc ngay . Kim người Huế , giọng nói nhẹ đưa đẩy uốn éo :

- Ngàn Phương người Đà Nẵng hả ?

- Dạ .

- Dạ chi , mình là bạn nhau , xưng tên cho thân mật , Phương mới ra trường à ?

- Vâng .

- Về đây cực lắm , mắc chi mà Phương không về Tổng y viện cho sướng , lại gần nhà . Cực chẳng đã ở đây vì gia đình ... Ngàn Phương chịu không nổi mô !

- Rồi sẽ quan Kim ạ . Ngàn Phương sẽ cố gắng .

- Nói rứa chớ có Ngàn Phương làm chung mình cũng đỡ buồn .

- Bệnh viện mình có bao nhiêu y tá nữ hả Kim ?

- Khoảng năm mươi người , còn đực rựa thì đến ba trăm , kinh không ? Ác một nỗi mấy bà già với mấy mụ có chồng đã chiếm đến ba mươi người . Độc thân như tụi mình chỉ còn hai mươi .

- Họ sống ra sao ?

- Phần đông gia đình họ ở đây , còn lại tám đứa độc thân ở khu tập thể dành cho nữ ý tá ở bên An Cựu . Kim cũng ở đó . Ngàn Phương qua ở cho vui hỉ ?

- Mình ở chung với chị Châu bên cổng quân đoàn , đi làm cho gần , vì mình không có xe .

- Thuê nhà tốn kém lắm Phương nơ !

- Đợi vài tháng coi sao đã . Giờ Kim hướng dẫn mình làm quen với công việc nhé .

Ngoại thương Bốn gồm bốn dãy nhà , mỗi dãy có bốn mươi giường bệnh , phòng bệnh nặng nằm sau văn phòng làm việc , chỉ có mười hai giường . Ngàn Phương làm quen với các thương binh . Phương đi theo sau Kim vào phòng bệnh nhân . Nhìn cô y tá mới toanh dễ thương , các thương binh rất trẻ huýt gió , loạn lên như trong rạp hát . Kim trợn mắt nạt to :

- Nì , làm chi mà loạn lên rứa hỉ ? Muốn xuất viện vô kỷ luật không ?

Tiếng ồn lặng ngay nhưng lại có tiếng la to ở cuối phòng :

- Cô Kim ơi ! Giới thiệu đi , con búp bê xinh đẹp ấy tên gì vậy ?

Kim lừ mắt , giọng chua như giấm :

- Ở đây không có ai là búp bê , nghe rõ chưa ? Chỉ có y tá coi sóc mấy người thôi , liệu thần hồn ! Giở trò là biết với tui đó nghe !

Giọng nói cuối phòng vẫn tiếp tục :

- Gì dữ vậy cô Kim ! Cho anh em hoa lá tí mà ! Ái chà , cảnh sáng hẳn lên khi bóng nàng tiên áo trắng hiện ra đó ... hì ... hì .

Cả phòng ồ lên cười . Kim lắc đầu nói với Ngàn Phương :

- Kệ tụi hắn , lính tráng thằng mô cũng như quỉ ! Mình cứ phớt lờ là xong hết .

Ngàn Phương gật đầu . Đặt tập hồ sơ bệnh án xuống , Kim đi bỏ từng đầu giường để cho bác sĩ đến khám . Đem giao phần cập nhiệt những bệnh nhân cần theo dõi lại cho Ngàn Phương . Cô gái bắt đầu công việc bằng thái độ ung dung , bình thản . Lấy nhiệt , đo huyết áp xong , cô trở về phòng làm việc . Sau lưng có tiếng nói lớn cố ý để cô nghe :

- Chà , con bé làm phách ghê .

Một tiếng nói thô lỗ vang tiếp theo :

- Đ.M. mấy con lính cái mà bày đặt làm phách ! Ba bảy hai mốt ngày rồi cũng nằm ngửa cho mấy thằng sĩ quan hưởng không ?

Ngàn Phương như bị nhát dao đâm mạnh trước câu nói quá phũ phàng . Cái tát đầu tiên của cuộc đời xáng thẳng vào cô . Vì sao ? Vì sao ? Những điều xấu xa bẩn thỉu ấy lại dành cho cô trong khi đây là lần đầu tiên cô gặp họ . Cô gái ráng giữ bình tĩnh nhưng vô dụng . Cô lảo đảo bước vào văn phòng . Gương mặt cô làm Kim và bác sĩ Vận - Giám đốc , giật mình . Kim hỏi ngay :

- Ngàn Phương ! Chuyện chi rứa ? Răng tái xanh ri ? Trúng gió hả ?

Cô gái không thể trả lời . Cô ngồi phịch xuống ghế . Bác sĩ Vận lại nắm tay cô bắt mạch rồi bỏ xuống , ông hỏi :

- Chuyện gì làm cô xúc động ?

- "Không được nhờ vả , phải tự mình đứng trên đôi chân của mình , đây là bài học đầu tiên" - Cô nghĩ thầm , rồi gượng cười , chối biến :

- Dạ không có gì , xin lỗi làm bác sĩ bận tâm .

Kim nghi ngờ nhìn cô bạn mới , cô đoán hiểu :

- Tụi bệnh nhân phá Phương phải không ?

Ngàn Phương giật mình . Kim rất tinh ý . Những câu nói tàn nhẫn , bỉ ổi lại trở về bên tai , cô cố kìm nén mà nước mắt vẫn ứa ra . Bác sĩ Vận và Kim hiểu ngay . Họ đã từng nghe từng gặp . Kim đùng đùng nổi giận , cô lay lay Ngàn Phương :

- Thằng mô ! Thằng mô làm chi Phương , chỉ mặt coi , bác sĩ tống đầu hắn ra viện đánh văn thư về đơn vị cảnh cáo .

Ngàn Phương lắc đầu , đưa tay gạt nước mắt :

- Bỏ qua đi ! Mình không thể đòi hỏi kẻ khác tôn trọng mình , khi mình chưa có gì đáng để cho họ kính trọng . Hãy để Ngàn Phương làm công việc đó , thời gian sẽ giúp Phương .

Bác sĩ Vận gật đầu . Ông nghĩ thầm : "Cô gái này coi trong sáng lắm , giọt nước mắt kia thật hiếm hoi ở nơi này . Mong cô ta mãi mãi được như bây giờ" .

- Cô Phương nè ! Đừng buồn , thời gian và việc làm tốt của cô sẽ giúp cô đứng vững . Tạm thời cô đừng qua bên kia . Hãy ở đây chăm sóc thương binh nặng trong vài tuần đã .

- Dạ .

- Vui lên đi ! Cô Kim ! Đi qua khám phòng B trước .

Cả hai cùng ra ngoài . Ngàn Phương bước vào phòng bệnh nặng . Tất cả thương binh đều nằm bất động . Hai hàng sérum chạy dọc theo bờ tường với những gương mặt không còn sức sống . Tất cả trần truồng , chỉ đắp một tấm "ra" trắng ngang người . Linh , trung úy trợ y đang đứng nhìn Hà , người nam y tá đang chuyền dịch vào tay bệnh nhân . Thấy cô, anh hỏi :

- Cô chích tĩnh mạch khá không ?

- Dạ , hồi đi thực tập có chích nhiều .

- Lại đây ! Cô phụ anh Hà truyền dịch cho nhanh .

- Dạ . - Cô cầm hộp bông tẩm alcohol , dây garô đến giường một bệnh nhân . Linh chăm chú theo dõi . Trong tích tắc cô đã làm xong . Linh buột miệng khen :

- Khá lắm , anh Hà từ nay có phụ tá tốt rồi .

Hà cười , anh chàng có nước da đen bóng , nhưng hàm răng lại trắng sáng :

- Chà ! Có trợ thủ trẻ đẹp như ri , chắc bà xã tui đổ "ghè giấm chua" quá !

Ngàn Phương đỏ mặt , nhưng cô vẫn im thinh đi quanh phòng làm nốt công việc . Những tiếng rên rỉ từ cửa miệng các thương binh vừa tỉnh lại sau hậu phẫu làm cô xót xa . Cô cố gắng nhẹ tay rồi cuốn mình vào công việc , quên cả thời gian . Hà hài lòng về cô trợ thủ mới của mình . Khi ca sữa của bệnh nhân cuối cùng được đút xong , thì ngày làm việc của Ngàn Phương cũng kết thúc .

Một hôm đang lui cui làm việc , bỗng nghe tiếng gọi phía sau :

- Ngàn Phương !

Phương thấy Toàn bước ra .

Cô quay lại , Toàn đang đứng trước mắt cô mừng rỡ . Ngàn Phương cũng reo lên :

- Ô anh Toàn ! Anh vào bệnh viện chuyển thương hả ? Dũng khỏe không ?

- Tôi đi tìm Ngàn Phương đây . Dũng mới nhập viện , đang nằm trong này , còn mê .

Phương lo lắng đi nhanh vào phòng hồi sức Nội hai , vừa đi cô vừa hỏi :

- Dũng bị bệnh gì vậy ?

- Sốt rét . Vừa về đơn vị , Dũng với Toàn bị đưa tăng phải ngay qua trung đoàn 51 đóng ở đồn Bạch Mã . Dũng sốt từ đêm qua , định tìm Phương với chị Châu .

- Chị Châu bữa nay về hậu phẫu , phải làm ca , hôm nay chị nghỉ bù .

Đến ngay cửa phòng , Ngàn Phương gặp bác sĩ Lâm , trưởng khi Nội hai . Thấy cô , anh tươi cười chào , giọng hào hoa lịch sự :

- Chào Ngàn Phương ! Ngọn gió nào đưa cô đến thăm tôi .

- Thưa bác sĩ , tôi chỉ đến thăm bệnh nhân của bác sĩ và là người bạn tốt của tôi vừa nhập viện vào đây .

- Nếu là bạn của Ngàn Phương , tôi phải quan tâm gấp bội . Ai vậy cô Ngàn Phương ?

- Nguyễn Dũng , Tiểu đoàn một quân y , thưa bác sĩ .

Lâm xoa tay vào nhau , anh nói giọng thân tình :

- Tôi vừa khám cho anh ta xong , không nhẹ nhưng sẽ qua được thôi . Dân của Tiểu đoàn Quân y sao để nặng vậy ?

Toàn lễ phép trả lời :

- Thưa đại úy bác sĩ , anh bạn tôi được tăng phái theo hành quân .

Phương tiếp lời :

- Giờ xin bác sĩ cho tôi được vào thăm .

- Phải nói "Nội hai" nói chung , và tôi nói riêng , hân hạnh được cô Phương ghé thăm thì đúng hơn . Cô Phương về đây gần bốn tháng , tôi được nói chuyện hôm nay là lần đầu .

- Xin bác sĩ chớ quá lời , tôi thật tình không muốn làm mất thời giờ quý báu của bác sĩ . Xin phép bác sĩ cho tôi được vào .

- Mời cô .

Ngàn Phương chào anh bác sĩ có tiếng hào hoa , rồi đi vào cô thấy Dũng ngay . Anh còn mê , hai tay chuyền sérum , mặt hốc hác , xanh vàng . Ngàn Phương ứa nước mắt . Người bạn tài hoa của cô đang đứng gần thần chết . Cô cúi sát gọi nho nhỏ :

- Dũng ơi ! Dũng ! Ngàn Phương đến thăm Dũng đây !

Anh vẫn im lìm . Cô chạy lên xin nước đá ở tủ lạnh của Nội hai , nhúng khăn lau liên tục lên mặt , lên thân hình nóng như lửa của anh , miệng liên tục gọi anh . Khá lâu , Dũng khẽ hé mắt , Ngàn Phương cả mừng :

- Dũng nhận ra Ngàn Phương không ?

Anh gật đầu , có cử chỉ như muốn gưỡng dậy . Cô chận lại :

- Dũng nằm yên , đang chuyền sérum có Quinin . Đừng lo lắng gì , Ngàn Phương sẽ chăm sóc ? Anh cần báo tin cho bác gái không ?

Anh lắc đầu , môi mấp máy , cô ghé tai nghe :

- Đừng , nhà đơn chiếc lắm . Gặp Phương , Dũng mừng ...

Cô gái tỏ vẻ nghiêm trang :

- Nhưng Ngàn Phương không thích gặp Dũng kiểu này đâu .

- Xin lỗi .

Cô tặng anh nụ cười tươi thắm :

- Lỗi gì ? Ngàn Phương chỉ giỡn chút thôi . Dũng ơi ! Đói không ? Ngàn Phương pha sữa uống nhé ? Sữa Toàn đem lên đó .

Toàn siết nhẹ tay bạn rồi nói :

- Yên chí nghe ! Có Ngàn Phương đây , mi sẽ mau hết bệnh .

Dũng mỉm cười . Nụ cười méo mó , nhợt nhạt . Toàn thấy Ngàn Phương lui cui chế sữa , anh nhìn đồng hồ nói với bạn :

- Tao phải về , đừng buồn hỉ ? Bữa mô rảnh , tao ghé .

Dũng khẽ gật đầu , dường như anh không đủ sức trả lời . Toàn chào Ngàn Phương rồi đi ngay . Cô gái bưng sữa đến ngồi bên giường :

- Ngàn Phương đổ sữa Dũng uống nhé ?

- Đưa Dũng uống được rồi .

- Không được đâu , đừng bướng . Có ai cười Dũng đâu . Nào , há miệng ra .

Dũng nghe ngọt ngào cả tâm hồn . Ôi bàn tay dịu dàng , bàn tay của Ngàn Phương , anh đâu dám mơ có ngày cô chăm từng muỗng sữa cho anh !

o 0 o

Được Ngàn Phương báo tin . Châu vào thăm Dũng ngay . Anh đã bớt sốt . Ngồi chuyện trò một lát , Châu cùng Phương ra về , chị nói với cô :

- Chắc phải qua khu tập thể ở , Ngàn Phương ơi .

- Em cũng định nói với chị .

- Ở đây , tụi hắn cứ đến quấy rầy , tao bực lắm !

Cô gái nói giọng buồn :

- Tụi mình cũng khổ thật chị Châu há . Lúc nào cũng thủ thế đề phòng , em thật mệt mỏi với cả nhân viên và bệnh nhân của bệnh viện .

- Mấy bữa ni tụi trong bệnh viện đồn tùm lum , mi đang chăm sóc cho người yêu ở Nội thương hai , mi có biết không ?

- Họ đồn gì thây kệ , vậy càng hay , em đã quá bực rồi . Ở giữa mấy trăm y tá nam và cả ngàn thương binh , mà chỉ có hai ... mươi cô gái chưa chồng thì đúng là một cực hình . Em mong họ hiểu lầm càng tốt, để khỏi quấy rầy em nữa .

Buổi trưa bệnh viện yên vắng . Ngàn Phương theo Châu về thẳng Hậu phẫu . Họ tiếp tục câu chuyện khi kiểm tra áp huyết thương binh .

- Độ rày còn nhận thư bốn phương không mi ?

- Còn , quá trời chị ơi ! Thương binh về đơn vị gởi vô cùng nhiều , nhưng em chỉ đọc thôi , làm răng trả lời . Mấy ông lính thật mệt , chị thừa hiểu "hoa lá cành" nghề của mấy ổng mà .

- Còn anh chàng gởi quà cho mi hàng tuần ra răng ?

Ngàn Phương thở dài , cô rút ống nhiệt kế xem nhiệt độ ghi vào hồ sơ theo dõi giùm Châu rồi trả lời :

- Có biết mặt mũi mô mà gởi trả , hắn là ai vậy kìa ?

- Nhất định là nhân viên bệnh viện . Thương binh ra viện , phải về đơn vị để ra chiến trường ngay , làm chi mà gởi quà đều đặn được ?

Cô gái một lần nữa thở dài làm Châu không nhịn được , chị cằn nhằn:

- Tao nghe mi thở dài mà phát mệt . Hay mi lấy chồng đi là mọi việc đều yên .

Đang xếp hồ sơ vừa ghi chép tình trạng bệnh nhân , Ngàn Phương dừng tay rên rỉ :

- Trời ơi ! Lấy chồng mà chị làm như đi chợ , chồng đâu mà lấy ngang xương .

- Mi ưa thì thiếu chi , bác sĩ có , sĩ quan có , trợ y có ...

- Thôi ! Nghe chừng ấy đã phát ngán lên rồi .

Vung tay lên ra hiệu cho Châu đừng kể nữa , Ngàn Phương đi thẳng đến bàn , cô đụng đầu Dụng , nam ý tá cùng phiên với Châu . Anh ta chào cô rồi hỏi Châu :

- Châu ơi ! Ban nãy đo huyết áp hết chưa ?

- Rồi , có chi không ?

- Coi chừng bệnh giường một , anh đi lấy thuốc .

Đợi anh ta đi ra , Châu tiếp tục câu chuyện của mình :

- Rứa mi thấy thằng Dũng ra răng ? Hắn dễ thương đó chớ , lại chỉ có một mẹ và em trai .

Ngàn Phương tỏ vẻ ngạc nhiên .

- Hôm mình trên tàu , tao điều ra lý lịch cho mi .

- Trời ạ ! Em có gì với Dũng đâu ? - Cô tỏ ý ngán ngẩm .

Châu khuyên cô em gái :

- Phương nì ! Tao nói cho mi nghe , đừng thả mồi bắt bóng làm gì . Thời buổi ni tụi bác sĩ , sĩ quan , mười thằng đến chín thằng đã có vợ mà thấy gái đẹp cứ như mèo thấy mỡ , mình rơi vào chi khổ thân . Bao nhiêu cái gương trước mắt , mi đã thấy rồi . Muốn có hạnh phúc hãy cứ lấy người yêu mình , dù nghèo cũng được . Người em yêu nay đã chết , rồi cũng phải quên đi , không lẽ em ở vậy đến già ?

- Không yêu mà lấy họ chi , chỉ làm khổ cho họ mà thôi .

- Mi không phải là mẫu người thích làm khổ kẻ khác . Mi tự biết mình mà . Nì ! Ba thằng đàn ông khi yêu thường ngu ngốc . Mi đầy đủ bổn phận thì làm sao thằng chồng khổ được ? Vả lại đến lúc có con là phải thương chồng .

Thấy Châu cứ đề cập chuyện này hoài , Ngàn Phương bực mình , cô nói với chị :

- Em không nghĩ chi đến chuyện đó , chị đừng nói hoài .

- Tao nói rứa thôi , thấy thằng Dũng thiệt tội .

Cô gái đứng lên , bụng thầm nghĩ "Bà chị này thật dư hơi để lo chuyện bao đồng" .

o 0 o

Dũng ngồi ở ghế đá trước Nội thương hai . Ngàn Phương đến , nét mệt mỏi còn vương lên gương mặt , Dũng hỏi ngay :

- Phương có vẻ mệt mỏi rứa ?

- Thương binh nặng chuyển về nhiều lắm . Có một người giẫm phải mìn gãy nát một chân , đôi mắt bị mù , anh ta cứ la hét mãi , giật hết dây chuyền dịch , cứ đòi chết . Ngàn Phương phải dỗ dành mãi mới chịu yên .

Dũng tỏ vẻ xót xa trong lời nói :

- Dũng biết nghề này cực lắm . Có lương tâm lại càng khổ . Ngàn Phương ốm nhiều .

Cô gượng cười với bạn :

- Tại Ngàn Phương chưa quen mấy . Cô bạn cùng làm với Ngàn Phương nói một vài năm nữa sẽ chai lì , không còn cảm xúc ...

- Một phần mô đó thôi , còn lương tâm là còn cảm xúc . Dũng đã bao năm rồi mà những khi thấy người chết , kẻ bị thương , lòng vẫn thấy buồn . Mong sao chiến tranh sớm chấm dứt , để Dũng được sống theo chí nguyện mình , được sum vầy cùng mẹ với em ...

Ngàn Phương bồi hồi trước lời tâm sự của người bạn trai . Ánh mắt buồn , gương mặt đẹp phảng phất nét trầm lặng , u uất , ngổn ngang tâm sự ... Anh đại diện cho giới thanh niên ưu tú của nước non , nhưng lại bị guồng máy của lũ người vong bản đưa vào cảnh này ...

Tiếng Dũng đưa Ngàn Phương ra khỏi dòng suy nghĩ :

- Hết giờ làm việc , Ngàn Phương chưa thay đồ về ?

- Kim nhờ Ngàn Phương trực đêm nay . Người yêu nó mới về . Bác Vận cũng nói bệnh nhân còn vẻ căng thẳng . Phương cố gắng giúp anh ta bình tĩnh lại . Còn Dũng , chừng nào ra viện ?

Dũng cười cả môi lẫn mắt :

- Bác sĩ Lâm nói chờ ý kiến của Ngàn Phương !

Cô gái nghe đỏ mặt khi nhớ lại bao lời đồn đại về cô từ ngày Dũng nằm viện đến giờ .

- Bác sĩ Lâm thật biết nói giỡn

Cô thấy nét mặt Dũng hớn hở thì phụng phịu

- Dũng kìa ! Mặt cứ như là con nít được kẹo .

- Chớ răng ! Dũng nào ngờ Ngàn Phương uy tín như thế .

Ngàn Phương vờ nghiêm nét mặt :

- Thôi ! Không giỡn nữa ! Dũng thích ở lại bệnh viện để bồi bổ lại cơ thể , hay thích về thăm mẹ và em Dũng ?

- Cái chi Dũng cũng muốn hết , chừ tính răng Ngàn Phương hè ?

Cô gái lúng tung , bụng nghĩ thầm : "Ghê chưa , cứ nói Dũng hiền . Đúng là dân Huế ... " Nhưng cô cũng vờ thản nhiên như không biết :

- Tùy Dũng thôi ! Nếu có quyền tuyệt đối , không những chí hai điều Dũng muốn , Ngàn Phương còn thực hiện luôn cả niềm ao ước thiêng liêng của Dũng , là không để Dũng bận áo lính nữa đâu .

Dũng chợt buồn , nhưng anh vẫn nói rõ thêm với cô bạn :

- Dũng chỉ ao ước bàn tay mình cầm đàn thay vì cầm súng . Khi không còn cách nào khác , Dũng cương quyết bận áo lính không mang quân hàm sĩ quan . Dũng chọn quân y cũng qua nhiều gian khổ , chỉ vì một ý nghĩ duy nhất là Dũng không muốn trực tiếp giết người . Dũng không thể dâng đôi bàn tay mình , thì Dũng cố dùng nó để cứu người thôi . Nếu mai này , nhờ một điều gì Dũng được rời xa áo lính , Ngàn Phương có vui không ?

- Dĩ nhiên là vui lắm .

- Dũng cũng vậy , nếu mai này Ngàn Phương không còn ở nơi này , Dũng cũng vui lắm .

Cô gái vô cùng bối rối :

- Ngàn Phương thì khác , Phương học hành ít , ra ngoài đời , sống sẽ khó khăn .

Cô bỗng dỗi hờn vô cớ :

- Mà mặc kệ Phương , mắc gì đến Dũng đâu chớ !

Anh buồn bã nhìn nàng và nói :

- Dũng xin lỗi , chẳng là thấy trong thế giới nhỏ ni cứ như đầu lầy , cứ đặt chân vô là lún sâu dần . Phương sinh ra nào phải chịu điều sỉ nhục của người đời ?

Cô gái nhẹ giọng lại , khi thấy Dũng hờn :

- Nhưng rồi một ngày nào đó họ sẽ hiểu mình hơn , cảm ơn đã nhìn Phương tốt đẹp như vậy .

Cô gái muốn xin lỗi Dũng một cách khéo léo nên đứng lên nói vui vẻ :

- Phương còn một giờ nữa mới vào ca trực . Dũng có thích đi dạo một lát không ?

- Đi với Ngàn Phương thì đi mô cũng đi .

Cả hai đứng lên , áo trắng tha thướt của Ngàn Phương bên áo bệnh nhân màu xanh xám của Dũng - Bao ánh mắt nhìn theo hai người suốt buổi đi dạo . Ngàn Phương cứ thản nhiên , Dũng lại bồi hồi ...

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám