Sớm Mai Hồng

Chương 20
Tác Giả: Trần Thị Bảo Châu

Phúc lầm lì hút thuốc , mặc kê . Hạ Dung ngồi kế bên sụt sùi khóc . Tình yêu anh dành cho cô chết từ lâu , nên những giọt nước mắt vắn dài này không đủ tưới mát trái tim anh đã cằn khô.

Khổ nỗi sự im lặng của Phúc lại khiến Dung hiểu lầm . Cô cứ tưởng anh im lặng vì cảm thông , vì tôn trọng sự đau khổ cô đã trải qua , nên cô càng lúc càng thống thiết :

- Em có lỗi với anh , nhưng em biết anh sẽ bỏ qua vì tình yêu ngày xưa của chúng ta . Hồi ấy mình hay giận nhau , nhưng sau đó anh luôn là người giảng hòa trước . Lần này , em xin được phá lệ bằng cách cầu mong anh tha thứ cho em.

Gục đầu vào vai Phúc , giọng Dung sũng nước :

- Anh là điểm tựa , là cứu cánh của cuộc đời em . . . Hic . . . Hic . ..

Phúc nhẹ nhàng đỡ Dung ngồi ngay lại :

- Bình tĩnh nào Hạ Dung . Khóc đâu giải quyết được chuyện gì.

Lắc đầu nguầy nguậy , Dung nài nỉ :

- Hứa với em một tiếng đi Phúc.

Phúc khoát tay :

- Anh biết hứa gì đây , khi giữa chúng ta không còn như xưa nữa . Dầu đau khổ cách mấy , em cũng phải can đảm đối diện với thực tế.

Vỗ nhẹ lên vai Dung , anh nói tiếp :

- Em rất bản lãnh , trắc trở nào em cũng vượt qua . Đúng không ?

Nước mắt đầm đìa , Hạ Dung vòi vĩnh :

- ĐDúng như vậy , với điều kiện phải có anh.

Dụi điếu thuốc vào gạt tàn , Phúc nghiêm giọng :

- Đdó là chuyện không tưởng . Giữa chúng ta đã không còn tình yêu nữa . Anh chỉ cho phép mình giúp đỡ em như giúp một người bạn thân.

Giọng lạc đi , Dung nói :

- Giữa chúng ta không thể là bạn thân.

Phúc khẽ gật :

- Vậy thì là kẻ lạ . Xin lỗi . Anh không thể đáp ứng đòi hỏi của em . Cái gì đã qua , hãy để nó qua luôn , níu kéo chỉ vô ích thôi.

Hạ Dung rưng rức :

- Anh ác lắm ! Ác lắm !

Phúc im lặng . Anh chợt ái ngại khi phải nói những lời vừa rồi với Hạ Dung . Dầu gì hai người cũng từng yêu nhau một thời gian khá dài . Nhưng thời ấy đã qua , tình xưa đã chết . Với cô , Phúc chẳng còn mảy may xúc động . Anh dù hào hiệp , rộng lượng cỡ nào cũng không thể dang tay đón cô trở về , hơn nữa anh lại có Quỳnh My . Phúc chưa yêu ai bằng cô bé . Anh phải dứt khoát chứ đâu thể lấp lửng với Hạ Dung được.

Đứng dậy , Phúc làm ra vẻ lạnh lùng :

- Anh đưa em về nhà.

Hạ Dung ngần ngừ rồi đứng lên . Bước được vài ba bước , cô lảo đảo té vào người P . Vì bất ngờ , anh đành ôm lấy cô . Dường như chỉ đợi có thế , Hạ Dung rướn người lên , choàng hai tay bấu cô ? Phúc và vít đầu anh xuống , môi Dung bám lấy môi P . Vừa hôn , cô vừa cắn mạnh khiến môi Phúc bật máu.

Lúc anh còn đang sững người khó chịu vì hành động của Hạ Dung thì cửa phòng xịch mở . Quỳnh My đứng ngay ngưỡng cửa với gương mặt tái xanh . Như một phản xạ , Phúc vội đẩy Dung ra , nhưng cô vẫn đeo cứng lấy anh , giọng đầy kích động :

- Anh là của em , mãi mãi thuộc về em như chúng ta đã từng thuộc về nhau.

Nghe Hạ Dung nói thế , Quỳnh My vội vã quay lưng , mặc cho Phuc thảng thốt gọi mình.

Không giữ được bình tĩnh , anh gầm lên :

- Em đừng diễn tuồng nữa Hạ Dung . Tôi quá chán rồi đừng để tôi thêm khinh chứ.

Rồi mặc kê . Hạ Dung té ngồi xuống ghế , Phúc hớt hãi lao ra hành lang tìm Quỳnh My nhưng không thấy bóng dáng cô đâu.

Vừa đi , Phúc vừa lẩm bẩm rủa bản thân đã thiếu nhanh nhảy để rơi vào bẩy của Hạ Dung . Phen này khó lòng giải thích với My , trong khi cô bé rất ghen.

Nghĩ tới gương mặt rưng rưng của Quỳnh My , ruột gan Phúc đã rối bời . Dù thế nào đi chăng nữa , Phúc cũng giải thích cho My hiểu được rằng , tất cả chỉ là hiểu lầm . Nhưng liệu cô có tin Phúc không , khi xung quanh hai người toàn là những hố sâu cách trở.

Lái xe vòng vòng các con phố vẫn chẳng thấy My . Phúc bèn chạy đến tiệm kem của Minh Như.

Vừa thấy anh , Như đã hỏi :

- Nho ? My bảo tới công ty tìm anh . Bộ hai người không gặp nhau sao ?

Phúc thất vọng lắc đầu . Anh hạ giọng :

- My tìm anh có chuyện gì không ?

Minh Như gõ gõ tay lên mặt quầy :

- Có chuyện lớn là khác . Lúc nãy , bác Hảo đã gặp My ở . . . tại đây.

Phúc kêu lên sững sốt :

- Mẹ anh đã nói gì với Quỳnh My vậy ?

- Em chả biết , nhưng chắc chắn là không phải những lời êm dịu rồi . Con bé đã khóc trước khi tới tìm anh.

- Tại sao lại khóc chứ ?

Minh Như nhún vai :

- Em hỏi mà nó có nói đâu . Tốt nhất , anh nên hỏi bác Hảo.

Phúc ngồi thừ người ra ghế . Anh thừa biết mẹ mình vốn cay độc . Quỳnh My tuy ngang bướng , nhưng vẫn là cô bé con , làm sao dám tay đôi với người lớn.

Một khi mẹ anh tới tìm My , chắc chắn bà đã trang bị từ tận kẻ răng mọi thứ cần thiết để cô không thể chống chọi , dù chỉ một lời.

Càng nghỉ , Phúc càng rối . Anh dặn Như nếu gặp My nhớ giữ cô lại và điện thoại cho anh rồi phóng xe như bay về nhà.

Bước vào phòng khách , anh đã sa sầm mặt khi thấy Hạ Dung , ông Trường và mẹ anh trong phòng khách.

Không thèm nhìn tới ai , anh hầm hầm lên cầu thang . Mới lên được nữa đường , bà Hảo đã gọi giật ngược :

- Xuống mẹ bảo.

Phúc lầm lì ngồi phịch xuống salon . Anh bực bội vô cùng , nhưng vì tôn trọng mẹ nên đành phải nghe lời bà.

Sự phục tùng của Phúc làm bà Hảo hớn hở ra mặt.

Xoa hai tay vào nhau , bà ra vẻ trịnh trọng :

- Hôm nay có chú Trường là người thay ba lo công danh sự nghiệp cho con , mẹ muốn tuyên bố một chuyện . Mẹ chính thức xin cưới Hạ Dung cho con . Ngày , tháng tổ chức đã xem xong rồi , con không có lý do gì để từ chối hết.

Phúc bật cười :

- Mẹ lại đùa rồi . Cưới vợ là chuyện của con , không liên quan tới chú Trường , càng không liên quan tới Hạ Dung . Con và cô ấy đã chấm dứt rồi.

Giọng bà Hảo không chút nao núng :

- Trong tình yêu , giận dỗi là chuyện thường . Đã tới lúc hai đứa làm hòa rồi . Hạ Dung chờ con quá lâu , giờ cưới nhau là vừa.

Phúc dứt khoát :

- Giữa con và Dung không phải là giận dỗi . Nói thẳng ra là chúng con không còn tình yêu , con hết yêu Dung được nữa rồi.

Bà Hảo cười gằn :

- Vì mày đả có con ranh Quỳnh My chớ gì ? Đúng hòng con ạ . Bây giờ không đặt vấn đề oán hận , nó cũng chẳng thể nào bằng Hạ Dung.

Môi nhếch lên đầy khinh bỉ , Phúc hỏi :

- Hạ Dung tốt hay không con biết mà . Nếu Diê .p Kỳ không lộ mặt lường gạt quất ngựa truy phong , đời nào cô ta quay lại cầu cạnh con và mẹ.

Nghe Phúc nói thế , Dung kêu lên oan ức :

- Anh nói vậy thật tội nghiệp em . Em và Kỳ chỉ quan hệ chủ tớ , chứ đâu có gì khác . Mà tất cả cũng tại anh , nếu anh đừng vì Quỳnh My phụ rẩy em thì bây giờ em đâu khổ như vậy.

Nãy giờ ngồi im quan sát , ông Trường bổng lên tiếng :

- Chúng ta đừng nhắc chuyện củ nửa . Hãy tập trung vào chuyện cưới xin.

Tằng hắng lấy giọng , ông nói tiếp :

- Giữ đúng lời hứa với anh Trường Thuận , tôi đã trở về Việt Nam gầy dựng lại công ty và giao cho cháu Phúc quản lý . Qua lời kể của chị , tôi biết gia đình Hạ Dung là chổ ơn nghĩa trước kia của gia đình ta . Hơn nữa Phúc và Dung rất yêu thương nhau . Chuyện hai đứa thành thân vừa hợp tình , vừa đúng đạo lý . Trong tình yêu , đôi khi có nhửng phút xao lòng , giận nhau , buồn vui nhau để rồi hiểu nhau , yêu nhau hơn . Tôi tin rằng Hạ Dung là người phụ nử thích hợp với Phúc nhất . Nếu không , dể gì có được mối tình kéo dài bảy tám năm đẹp đến thế.

Phúc cười nhạt :

- Đừng bao giờ lấy điều mình nghĩ áp đặt cho người khác . Chú từng có một mối tình , từng đau khổ vì không cưới được cô gái mà mình yêu lẽ nào chú muốn cháu cũng vậy ?

Thấy ông im lặng , Phúc nói tiếp :

- Chú là một điển hình để cháu cương quyết bằng bất cứ mọi gía phải lấy người mình yêu . Cháu không muốn nửa cuộc đời còn lại phải hối tiếc , ngậm ngùi như chú hiện tại.

Bá Hảo phẩn nộ :

- Mày chỉ nghỉ tới bản thân . Còn Hạ Dung thì sao ? Nó đả phí cả tuổi xuân vì ai ?

Như chỉ đợi có người xướng , Hạ Dung oà lên bằng giọng nức nở :

- Mặc kệ cháu bác ạ . Người ta đã đoạn tình đoạn nghỉa đến thế thì còn gì nữa.

Bà Hảo nghiến răng :

- Không thể có chuyện sống chung với kẻ bác ghét được . Dứt khoát bác không chấp nhận Quỳnh My.

Hạ Dung khích vào :

- Nhưng với P , Quỳnh My có phải là kẻ anh ấy ghét đâu . Cô ta là tất cả , là trên hết.

Bà Hảo cưới gằn :

- Để rồi xem . Sớm muộn gì nó cũng phải tự rút lui thôi.

Định hỏi mẹ đả nói gì với Quỳnh My , nhưng Phúc kịp kèm sự nóng nảy xuống . Anh hiểu vào lúc này càng chống đối mẹ , anh càng gặp khó khăn . Điều quan trọng là làm thế nào để mẹ nhận ra sự giả dối của Hạ Dung và chấp nhận tình yêu Quỳnh My dành cho anh . Muốn được thế , Phúc phải có hậu thuẩn mạnh nhất với anh không ai khác ngoài ông Trường . Trước kia , ông nhận xét khá gay gắt về Hạ Dung . Bây giờ vì không ưa Quỳnh My , ông đã nói khác đi . Ông khiến Phúc hẫng khi trong tim anh , điếu gì đó khá thiêng liêng bị vỡ.

Chỉ có quyền lợi mới khiến người ta thay đổi mà không cần xấu hổ . Trong chuyện tình cảm của P , ông Trường hưởng lợi gì ngoài việc hả hê khi thấy Quỳnh My , con gái cưng của người tình đau khổ ?

Không lẻ ông nhỏ mọn , hẹp hòi đến thế ?

Lúc Phúc còn suy nghỉ chưa ra thì ông Trường lại lên tiếng :

- Mẹ cháu nói đúng . Không thể sống chung với kẻ mình ghét được . Nếu lấy Quỳnh My , xem như cháu dâng cả cơ nghiệp này cho Minh Sơn . Cháu tự làm ô danh gia đình và tự hạ thấp giá trị , danh dự của chính mình.

Phùc lắc đầu :

- Cháu không cho rằng mọi việc nghiêm trọng như chú nói.

- Sao lại không ? Khổ nổi cháu đã trúng bùa mê rồi . Trước kia cháu bảo vờ yêu Quỳnh My để trả thù . Chú và mẹ cháu đả tin vào lời nói đó , nhưng cháu đả làm mọi người quá thất vọng . Với đàn ông , sự nghiệp phải đặt hàng đầu . Cháu xem nặng tình yêu quá , sẽ hỏng bét tương lai.

Phúc bướng bỉnh :

- Nhưng xem nhẹ tình yêu sẻ hỏng cả cuộc đời . Cháu tin mình không sai.

Bà Hảo tức tối :

- Đúng là mù quáng . Mày lạm nặng quá rồi.

Phúc làm thinh , bỏ về phòng riêng trước sự bồn chồn của Hạ Dung.

Cô đảo mắt nhìn ông Trường , bà Hảo rồi buông một câu :

- Có lẻ công sức của chú đổ vào công ty Trường Thuận sẻ theo sông theo suối chảy hết ra biển quá . Cháu không đủ sức giử chân Phúc cũng chẳng có gì đáng nói . Chỉ tiếc cơ nghiệp còn non trẻ của ảnh sắp tiêu tan vì yêu lầm . Quỳnh My đúng là cao tay ấn.

Ông Trường chợt khó chịu vì những lời Hạ Dung vừa nói . Người quá khôn ngoan lắm khi lại để lộ sơ hở rất rỏ.

Hạ Dung thuộc tuýp người đó , cộng thêm một chút tham lam , quỷ quyệt của đàn bà . Cô ta không hợp với Phúc như ông vừa tán vào lúc nãy . Nhưng để tách Phúc ra khỏi Quỳnh My , ông chỉ còn cách ràng buộc anh với Dung , dù lòng ông cũng chẳng muốn.

Xem ra , lời của ông và bà Hảo như nước đổ đầu vịt rồi . Tình yêu càng trắc trở , người ta càng lao vào như con thiêu thân lao vào ánh sáng . Ngày xưa , ông cũng từng như thế . Nếu không vì Minh Sơn , có lẻ giờ này ông đâu lẻ loi cô độc như vậy.

Càng nghỉ ông càng hận . Hận Minh Son là lẻ đương nhiên , nhưng bà Lam Thúy mới khiến tim ông nhoi nhói . Tại sao thế gian có biết bao đàn ông mà bà lại lấy gã đàn ông ấy làm chồng , để bây giờ khổ cho con gái ?

Trước khi gom hết tiền vốn đả huy động được và trốn mất , Kỳ có đưa cho ông tờ hợp đồng ngày xưa cai Huấn đả ký với ông Sơn . Chuyện oan ức làm đảo lộn cả đời ông rỏ trắng đen rồi , nhưng có thay đổi được gì đâu . Suốt cuộc đời còn lại , ông vẩn cô đơn , vẩn lặng lẻ . Nhưng dầu thế nào chăng nữa , ông cũng phải lật mặt nạ Minh Sơn để Lam Thúy nhìn cho rỏ người chồng từng đầu áp tay gối của mình , để bà phải hối hận khi đã lựa chọn sai lầm.

Giọng bà Hảo vang lên đầy quyền hành :

- Chú sắp xếp để ngày mai Hạ Dung vào công ty làm lại . Tôi muốn nó là thư ký riêng của thằng Phúc như trước kia.

Ông Trường nói :

- Công ty lúc nào cũng chào đón cháu Dung trở về . Nhưng cháu sẻ đảm nhận việc khác vì thư ký riêng của Phúc đả có người rồi.

Hạ Dung đòi hỏi :

- Chú có thề hoán chuyển việc mà . Vô làm thư ký riêng cho chồng là đúng nhất.

Ông Trường cười nhẹ :

- Điều đó còn phải xét lại.

Bà Hảo bất bình :

- Xét lại là sao chứ ?

Ông Trường ôn tồn :

- Có nhiều vấn đề tôi sẻ thưa với chị sau . Giờ tôi bận chút việc phải đi ngay.

- Chú đến chổ người đàn bà ấy chứ gì ? Nòi xin lổi . Tối thấy đàn ông các chú đều si tình , ngốc nghếch như nhau . Đả hai thứ tóc còn như thế , huống hồ trẻ người non dạ cở thằng Phúc.

- Mổi người có mỗi số phận riêng , chả ai giống ai đâu chị ạ.

Dứt lời , ông đứng dậy , bước ra cửa . Nắng từ trên cao đổ xuống chói chang . Cái nắng vàng gợi nhớ khiến ông liên tưởng đến những cánh hoa Su Si cam thắm ngày xưa . ..

Mãi đến bây giờ , ông vẫn còn yêu bà Thúy , yêu điên cuồng tới mức ông muốn bà phải đau khổ mọi khi nhớ tới ông . Không có gì khiến người mẹ đau đớn khi nhìn thấy nổi bất hạnh của con . Ông đúng là ác khi cố tình ngăn cản Phúc đến với Quỳnh My . Nhưng bất cứ ai cũng sẻ làm như ông . Khi ngỏ lời với nhau , Phúc và My phải hiểu những trắc trở sẻ gặp chớ.

Nhưng tại sao ông suy đi nghĩ lại nhiều thế ?

Ngần ngừ trước cổng nhà mất mấy phút , ông Trường mới nhấn chuông . Ra mở cửa cho ông là bà Thúy.

Với gương mặt tiều tụy của người chẳng còn gì để mất , bà chua cay :

- Anh tới để nhìn cho rỏ sự thất bại của tôi , hay để an ủi vậy ?

Giọng thản nhiên , Ông Trường nói :

- Tôi đến với một bằng chứng chứng minh tôi không phải là người gây ra cái chết của nhiều người vào hồi đó.

Bà Thúy bỗng phá ra cười :

- Bằng chứng ? Phải anh muốn nói tới tờ hợp đồng , cam kết gì đấy của thằng quỷ ranh Kỳ không ? Trước khi vồ tiền biến mất , nó củng vứt cho tôi một tờ đây này . Đúng là đồ xỏ lá ! Nếu tôi biết nó là con của cai Huấn sớm hơn , tôi đả xé xác nó ra rồi.

Ông Trường kêu lên :

- Nhưng trong chuyện ngày xưa , Kỳ vô tội mà.

Bà Thúy ngang ngạnh :

- Nếu lúc đó nó không ốm thập tử nhất sinh , ba nó không cần số tiền lớn thì số phận của rất nhiều người đả khác đi.

Ông Trường tức giận :

- Người chủ mưu là Sơn , là chồng em nên em không kết tội . Thật không ngờ đã ly dị rồi , em vẩn chưa hết mù quáng để nhìn cho rỏ con người ấy.

Đốt một điếu thuốc và sành sỏi phả khói trước cái nhìn ngạc nhiên của ông Trường , bà Thúy nói :

- Với tôi , anh Sơn từng là một cái phao để bám víu . Tôi đã từng lừa gạt ổng củng như ổng đã gạt tôi . Với ổng , tôi chưa bao giờ yêu . Chưa bao giờ , anh nghe chưa ?

- Vậy sao em lấy hắn ? Đó là câu hỏi suốt 20 mấy năm nay , tôi luôn muốn nghe em trả lời.

Bà Thúy im lặng , môi nhếch lên đầy đau khổ . Bà hạ giọng :

- Nếu anh không tự tìm hiểu thì thôi , tôi thề không giải thích , vì anh không xứng đáng để biết sự thật.

Trán nhíu lại , Ông Trường hỏi :

- Sự thật gì cơ chứ ?

Bà Thúy chưa trả lời , chuông điện thoại đã reo lên . Vứt điếu thuốc hút dở vào gạt tàn , bà uể oải đứng dậy nhấc ống nghe.

Giọng ông Sơn hốt hoảng :

- Quỳnh My có bên em không ?

- Không.

- Vậy thì đúng rồi . Bệnh viện vừa bảo nó bị xe đụng.

Bà Thúy hét lên :

- Có sao không ?

Giọng ông Sơn lạc đi :

- Nặng lắm . Hình như đang hấp hối . Tới nhanh lên , nếu không sẻ trể đó.

Người không còn chút cảm giác , bà Thúy buông ống nghe , mặc nó đong đưa bên cạnh bàn . Ngồi chết điếng trên ghế , bà ấp úng :

- Trời ơi ! Nó không thể chết , không thể chết.

Ông Trường ngỡ ngàng :

- Em nói gì vậy ?

Ôm lấy ngực , bà Thúy thều thào :

- Quỳnh My bị xe đụng . Nó . . . sắp . . . sắp . . . Ôi ! Trời ơi !

Giọng thều thào , bà bảo :

- Tới bệnh viện ngay . . . Tôi phải gặp mặt con tôi.

Ông Trường sững sờ vì những gì vừa nghe . Nhìn vẻ rủ rượi , đờ đẩn như sắp chết vì đau khổ của bà Thúy , trái tim ông muốn nát ra . Rỏ ràng ông đang đau nổi đau của bà , dù Quỳnh My không phải là máu mủ ruột rà với ông.

Mới vừa rồi , ông còn hầm hồ với việc làm sao cho bà Thúy đau đớn vì nổi bất hạnh của con . Bây giờ việc ập đến còn hơn cả nổi bất hạnh , lẽ ra ông hả hê mới phải chứ.

Vào taxi ngồi rồi , nhưng bà Thúy vẩn lảm nhảm như người đang mê sảng :

- Tôi đả quá ích kỷ đối với Quỳnh My . Liên tục ba bốn năm ròng , tôi bỏ mặc nó với ngoại , sống ở nước ngoài mà không hề nghĩ đến trách nhiệm . Khi trở về , mẹ con luôn lục đục vì bất đồng . Tôi thật ác khi không cho nó yêu Phúc . Thật ra , nó có dính dấp gì tới sự Oán hận của họ đâu.

Khóc nấc lên , bà tuôn một hơi khiến ông Trường rúng động :

- Tôi thật tàn nhẩn khi bảo rằng ba ruột của nó đả chết ở xứ người , để bây giờ nó có bề gì , nó không được gọi anh một tiếng cha.

Ông Trường choáng váng mặt mày . Hít một hơi dài để trấn tỉnh , ông hỏi lại :

- Nó là con tôi à ?

Bà Thúy sụt sùi gật đầu :

- ĐDó là lý do tại sao tôi phải ưng ông Sơn . Lúc ấy , mẹ tôi chưa bình tâm vì cái chết của Lam Uyên , tôi đâu thể để bà bị sóc lần nữa vì có đứa con gái không chồng mà chửa.

Ông Trường nghẹn ngào :

- Trời ơi ! Tôi thật vô tâm . Vô tâm quá mức . Bởi vậy trời mới phạt tôi . Tôi có lỗi với em và con . Đúng là tôi không xứng làm cha của Quỳnh My . Tôi bị trời phạt rồi.

Xe tới bệnh viện , hai người vội vàng chạy tới phòng cấp cứu . Ông Sơn đã có mặt ở đó . Đưa cho bà cái xách tay , ông nói :

- Nó vẫn còn ở trỏng . Người ta không cho vào.

Ôm cái xách tay , bà Thúy bệu bạo :

- ĐDúng là của con tôi . Cái xách này tôi mua bên Úc.

Ông Trường nóng nảy :

- Tình trạng của nó ra sao rồi ?

Ông Sơn trả lời một cách máy móc :

- Còn nước còn tát . Nhưng họ bảo không hy vọng.

Bà Thúy hỏi :

- Anh đã nhắn bác sĩ Hoàng chưa ?

- Rồi . Nhưng anh Hoàng đi công tác xa . Chặc ! Số con bé thật đoản.

Ông Trường trừng mắt :

- Anh trù nó đấy à ? Đúng là không có máu không xót.

Giọng ông Sơn châm chọc :

- Máu với mủ gì . Chú có nuôi nó ngày nào đâu mà xót . Chú về đây để trả thù chớ có phải để nhận con đâu.

Ông Trường nghiến răng :

- Anh im đi . Nếu không vì anh , cha con tôi đã chẳng lâm vào cảnh đoạn trường như bây giờ.

Bà Thúy khổ sở :

- Xin hai ông im giùm.

Cửa phòng cấp cứu xịch mở , ông Sơn lao tới trước :

- Con tôi thế nào ?

Người y tá lắc đầu :

- Con bé hít heroin liều cực mạnh , khi té xe bị chấn thương não quá nặng . Rất tiếc , chúng tôi phải bó tay.

Bà Thúy ú ớ rồi té ngã vào vách trước sự lặng thinh đến tê điếng của hai người đàn ông.

Xung quanh ông Trường , mọi vật chợt nhòa đi . Ông nghe tiếng người lao xao , tiếng trái tim mình đập thình thịch rồi tất cả chợt rơi vào màu đen của im lặng.

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám