Sớm Mai Hồng

Chương 10
Tác Giả: Trần Thị Bảo Châu
Trước Sau
Sớm Mai Hồng

Hạ Dung thích thú đưa mắt nhìn căn phòng của Kỳ :

- Ôi ! Đẹp thật . Đúng là khách sạn cao cấp có khác.

Kỳ tủm tỉm :

- Đung thích không ?

- Thích.

- Vậy anh sẽ mời em tới chơi thường hơn.

Hạ Dung ngồi xuống cái sô- Pha rộng , trong lúc Kỳ tới quầy rót hai ly rượu.

Hai người im lặng uống từng ngụm nhỏ . Mặt Hạ Dung nóng bừng vì rượu . Cô bâng quơ hỏi :

- Sống một mình như vầy , anh không buồn sao ?

Kỳ xoay cái ly và ngân nga :

- Buồn như ly rượu cạn

Không còn rượu cho say

Buồn như ly rượu đầy

Không còn một người bạn.

Tôi đã quen rồi . Nhắc tới buồn mới nhớ . Lúc nãy Dung bảo có chuyện buồn , sao không nói ra cho vơi bớt nhỉ ?

Hạ Dung gượng gạo :

- Cũng đâu có gì.

Kỳ soi mói một cách cố tình :

- Không gì mà suốt bữa ăn , Dung y như người mất hồn.

Uống tiếp một ngụm rượu nữa , Kỳ hỏi trỏng :

- Buồn Phúc phải không ?

Dung im lặng nhìn màu rượu đỏ sóng sánh trong ly :

- Chỉ là chút bất đồng nho nhỏ trong công việc.

Kỳ trầm giọng :

- Đdừng nên coi thường những chuyện nho nhỏ ấy , vì một cái lỡ một có khả năng làm vỡ cả con đê ấy.

Hạ Dung nhếch môi :

- Vậy thì sao đây ? Con đê dài mấy cây số ? Có bao nhiêu lỡ một cần được lấp , chả biết được . Thôi thì cứ để vỡ đê đi.

Kỳ nhướng mày :

- Đung đành đoạn cho nước cuốn trôi tất cả à ?

- Em là người nhẫn tâm mà.

Giọng Kỳ bỗng tha thiết :

- Không nên tự dằn vặt mình . Anh nghĩ mà tức cho Phúc . Hắn ta đang có báu vật trong tay , nhưng không biết trân trọng.

- Em mà là báu vật sao ?

Kỳ nhìn Hạ Dung thật lâu :

- Với anh , đúng là như vậy . Em không hợp với Phúc . Chỉ cần tiếp xúc với hắn một lần thôi , anh đã nhận ra điều này . Tại sao em phải ép mình vào khuôn khổ cứng ngắc rồi nghĩ đó là tình yêu chứ ?

Hạ Dung yếu ớt :

- Em yêu thật , chứ không hề ép mình.

- ĐDúng là em yêu thật , nhưng trước kia kìa , bây giờ tình yêu ấy mong manh lắm , héo úa lắm rồi . Tại sao em luôn trốn tránh anh ? Em giải thích đi.

- Em không có gì giải thích cả . Việc đơn giản là em đã có người yêu . Phúc sẽ cưới em trong năm nay.

Kỳ bật cười khan :

- Em tin lời hứa kéo dài bao nhiêu lâu rồi của hắn à ? Anh từng nghe Chương kể là Phúc rất mê trả hận . Hắn chưa hạ gục công ty Minh Sơn thì em chưa ngồi ghế giám đốc phu nhân đâu.

Hạ Dung sững sốt :

- Anh . . . anh cũng biết chuyện này à ?

Kỳ úp mở :

- Anh còn biết nhiều chuyện khác nữa kìa.

Nhìn Kỳ với vẻ ngờ vực , Dung hỏi :

- Anh muốn nói những chuyện gì ?

Kỳ lơ lững :

- Những chuyện liên quan tới chúng ta . Hạ Dung nè ! Em sang công ty anh đi.

Hạ Dung nghiêm mặt :

- Anh không xấu hổ khi mở miệng nói thế sao ?

Kỳ nhún vai :

- ĐDề nghị này phát xuất từ trái tim . Sao anh lại xấu hổ chứ ?

Đặt ly rượu xuống bàn , Hạ Dung nói :

- Em về đây.

Kỳ giữ tay cô lại :

- Em chạy trốn anh , nhưng không chạy trốn được chính mình đâu.

Hạ Dung lạnh lùng :

- Em muốn về nhà , chứ không chạy trốn ai hết.

Kỳ chận ngay cửa , giọng tha thiết :

- Em từng nghĩ tới anh . Đúng không ? Hãy nhìn vào mắt anh , trả lời câu hỏi này bằng tiếng nói của trái tim rồi hãy về.

Hạ Dung gục đầu :

- Có nghĩ tới nhau cũng vô ích . Em không muốn cuộc sống tình cảm bị xáo trộn.

Kỳ gấp gáp :

- Em đâu phải người dễ chấp nhận số phận , anh càng không phải . Bởi vậy , anh không để mất em đâu Hạ Dung.

Giọng Dung nhỏ nhẹ :

- Em đã trả lời rồi , anh để em về.

Kỳ thở dài :

- Anh sẽ đưa em về.

D lắc đầu :

- Em đón taxi được mà.

Kỳ chép miệng :

- Em đúng là nhẫn tâm . Nhưng anh không nản đâu.

Hạ Dung dửng dưng mở cửa . Kỳ im lặng đưa cô ra cổng . Anh đón taxi , cho cô lên xe rồi đứng tần ngần nhìn theo.

Hạ Dung thả người ra ghế , mắt lim dim thích thú với màn tự nâng giá vừa rồi của mình . Với đàn ông , không thể dễ dãi được . Càng lững lờ , họ sẽ càng say , càng bỏ công đeo đuổi . Nhất định cô phải đày đọa Kỳ chứ không như ngày xưa cô đã từng chủ động đến với Phúc.

Càng nghĩ tới Phúc , Dung càng oán hận . Rồi anh sẽ trả giá cho thái độ của mình chiều nay.

Taxi ngừng trước nhà , Dung bước xuống và hơi sững người khi thấy chiếc Nissan của Phúc đậu bên đường.

Hừ ! Biết đến để năn nỉ , để xin lỗi sớm thế sao ? Cho dù sớm cỡ nào cũng muộn rồi . Dung đã chọn đường khác để đi , cô không đời nào quay lại đâu.

Thong thả bước vào nhà , Hạ Dung thấy Phúc đang ngồi với bà Minh , mẹ mình.

Cô thản nhiên hỏi :

- Công ty xảy ra chuyện gì hay sao mà chịu khó đến tìm em vậy ?

Phúc chưa trả lời , bà Minh đã lên tiếng :

- Con đi đâu thế ? Phúc chờ con gần ba tiếng đồng hồ . Nhắn tin cũng không nghe trả lời.

Hạ Dung nói :

- Máy nhắn con để ở công ty . Hết giờ làm việc , tìm chút thoải mái với bạn bè , đem máy nhắn theo làm gì cho phiền phức.

Quay về phía Phúc , cô hỏi :

- Tìm em chi vậy ?

Phúc nhún nhẩn :

- Anh có chuyện quan trọng muốn nói với em.

- Về vấn đề gì ? Nếu chuyện công ty anh nên để ngày mai.

Bà Minh nhíu mày :

- Sao lại nói vậy ? Phúc muốn tính tới chuyện đám cưới đó.

Hạ Dung cười cười :

- Ai tính cưới ai hả mẹ ?

Bà Minh gạt :

- Con nhỏ này hôm nay làm sao ấy nhỉ ? Bây giờ không phải lúc để đùa.

D tròn mắt đầy giả tạo :

- Ồ . Con hỏi thật chứ có đùa đâu.

Phúc nghiêm trang :

- Vậy em nên ngồi xuống đây.

Hạ Dung nhún vai , vứt cái ví xuống bàn trước khi ngồi.

Phúc chậm rãi nói :

- Anh định chúng ta sẽ làm đám cưới . . ..

Hạ Dung lắc đầu :

- Em không còn hứng thú với chuyện cưới xin nữa . Chúng ta có quá nhiều bất đồng . Anh không thấy điều đó sao ?

Phúc trầm giọng :

- Bất đồng thì vợ chồng nào chẳng có . Anh nghĩ mình sẽ vượt qua được những lẩm cẩm nhỏ này.

Dung nhìn Phúc chăm chăm :

- Nhưng em thì không . Tại sao bỗng dưng anh thay đổi ý định đột ngột vậy ? Hay anh làm điều gì có lỗi , bây giờ muốn cưới để giấu lỗi của mình đi ?

Bà Minh kêu lên :

- Con nói quàng xiên gì vậy Dung ?

Hạ Dung nhăn nhó :

- Mẹ không hiểu đâu. Tụi con cần nói chuyện riêng.

Bà Minh giận dỗi đứng dậy , đi một mạch :

- Hừm ! Con với cái , càng lúc càng quá quắt.

Đợi bà Minh khuất sau màn cửa . Phúc mới nói :

- Anh không muốn gây với em . Anh đang rất mực nghiêm túc đây.

Dung săm soi móng tay , giọng hạ thấp :

- Cách đây vài tháng , em vẫn bị dằn vặt bởi chuyện cưới xin . Em muốn được làm vợ rồi làm mẹ , đó là ước mơ bình thường nhưng rất đổi thiêng liêng của phụ nữ . Nhưng chính anh đã làm mơ ước ấy ngày càng tàn lụi . Em đã quá mệt mỏi với những lời hứa , với năm tháng chờ đợi . Tự em phải tìm cách thoát khoi? vòng luẩn quẩn của tình yêu ấy . Thú thật hiện giờ , tâm trí rất ổn , em không nghĩ tới chuyện lấy chồng . Với em , công việc là nỗi đam mê lớn nhất . Em sẽ giúp anh hạ gục công ty Minh Sơn , còn chuyện vợ chồng có duyên thì chạy đằng trời cũng không thoát.

Ngước lên nhìn Phúc , Dung hỏi :

- Tại sao anh muốn chúng ta làm đám cưới , khi mục đích của anh vẫn chưa thực hiện được ?

Phúc nói :

- Người vợ luôn là chỗ dựa tinh thần quan trọng và cần thiết cho người chồng . Anh cần một chỗ dựa để thấy mình không chông chênh.

Hạ Dung hỏi giễu cợt :

- Em có thể là chỗ dựa cho anh sao ? Nếu có thể cũng chỉ là tạm thôi . Em vẫn còn sáng suốt để thấy điều đó mà . Anh bảo em tự đánh mất mình , nhưng anh không nhận ra chính bản thân anh cũng thế . Thật ra , lâu nay chúng ta đã ngộ nhận . Đó không phải là tình yêu mà chỉ là thói quen . Người ta cưới nhau vì tình yêu chứ không thể vì thói quen.

Những lời của Dung chợt làm Phúc tự ái . Anh lạnh lùng nói :

- Có lẽ em đúng . Chúng ta đều ngộ nhận . Anh thật ngốc khi đề nghị muốn cưới . Không gì đáng phàn nàn bằng phải chứng kiến một sự lỗi nhịp . Nhất là sự lỗi nhịp của trái tim . Xin lỗi đã làm phiền em.

Hạ Dung xua tay :

- Không phiền đâu . Đã nói được điều suy nghĩ của mình , em thấy nhẹ nhõm là khác.

Phúc nhếch môi :

- Em định chọc tức anh à ? Anh không tức đâu . Dầu sao anh cũng ngõ lời xin cưới . Em từ chối , anh buồn thật đấy . Nhưng lòng anh cũng nhẹ nhõm không kém em.

Dứt lời , Phúc đứng dậy . Vừa bước được vài ba bước , anh đã nghe giọng Hạ Dung chát chúa :

- Mai đến công ty , em không muốn thấy con nhải Quỳnh My trong văn phòng . Anh tự quyết định ngay đi.

Phúc không thèm dừng chân , cũng không hề quay lại . Anh dằn gót trên hàng hiên rồi đi ra đường , lòng dửng dưng vô cảm.

Khi tới đây , Phúc đã ngồi suy nghĩ hàng giờ . Anh không ngờ Hạ Dung lại trả lời như thế . Cô làm cao quá sức , còn anh không thể hạ mình hơn nữa . Dung không thích Quỳnh My . Cô muốn anh đuổi con bé rồi mới nói tới chuyện cưới xin chứ gì.

Phúc ngồi sau tay lái và đốt cho mình một điếu thuốc . Anh muốn cuộc sống tình cảm của hai bình lặng , yên ổn nên mới đề nghị cưới . Xem ra. . . cái anh cố tính tránh sẽ không tránh được rồi.

Nuốt tiếng thở dài , Phúc cố nhưng vẫn không sao thôi nghĩ về My . Có phải cô gái ấy là nguyên nhân khiến anh có quyết định mới cho cuộc đời mình không ?

Ôi ! Sao trái tim anh lộn xộn dữ vậy ?

Lẽ nào anh lại yêu con gái của kẻ anh đang oán ghét ?

Lòng bứt rứt , Phúc tăng tốc độ . Chiếc xe phóng đi thật nhanh . Con phố về khuya vắng người khiến anh say với tốc độ hơn . Nhưng tốc độ vẫn không làm Phúc quên My . Anh chua chát nhận ra lời Hạ Dung là đúng . Cô không thể là chỗ dựa cho anh , dù hai người đã yêu nhau khá lâu . Nếu Phúc cưới cô ngay lúc này để chạy trốn Quỳnh My , có lẽ hậu quả sẽ rất tai hại , một khi tình cảm của hai người đã phai nhạt theo năm tháng.

Rõ ràng Phúc mâu thuẫn với chính mình , vì cũng chính anh cách đây vài tiếng đồng hồ đã nghĩ khác . Đã quá tuổi đôi mươi đầy đam mê bồng bột , sao anh lại thiếu chín chắn khi quyết định việc hệ trọng đến thế.

Quyết định cưới Hạ Dung đúng là hạ sách . Anh phải đối diện với bản thân , với thử thách của trái tim kia . Nếu không thắng chính mình , anh còn thắng được ai chứ.

Phúc vỗ nhẹ lên trán rồi búng điếu thuốc hút dở qua cửa xe . Đêm thành phố thật bình yên , nhưng lòng anh lại dậy tung cơn sóng.

Sớm Mai Hồng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám