Đoàn Thị Điểm (1705_1746)
Hiệu Hồng Hà Nữ Sĩ, biệt hiệu Ban Tang. Nữ sĩ đời Lê.
Người xã Hiến Phạm, huyện Văn Giang, xứ Kinh Bắc (nay là tỉnh Bắc Ninh, Bắc phần).
Có nhan sắc xinh đẹp, tư chất lại thông minh, giỏi văn thơ, khắp vùng đều biết tiếng. Cha và anh (Tiến sĩ Đoàn Trác LuânĐ mất sớm; để tránh sự áp bức của kẻ quyền thế, bà đến Sài Trang làm Giáo thọ dạy cho một bà cung tần ở hậu cung dược vua Lê sủng ái. Thôi làm Giáo thọ, bà đưa gia đình sang ở làng Chương Dương (Hà Đông) mở trường dạy học. Mãi ngoài 30 tuổi bà mới kết duyên với Tả thị lang Nguyễn Kiều, người làng Từ Liêm (Hà Đông). Ăn ở với chồng được 6 năm; đến năm Bính dần (1746), vì ông Nguyễn Kiều phải đổi vào trấn nhậm ở Nghệ An, bà đi theo chồng, giữa đường nhuốm bệnh, đến Nghệ An thì mất.
Văn phẩm của bà Đoàn thị Điểm gồm có: “Tục Truyền Kỳ” (còn gọi là “Truyền Kỳ Tân Phả”) bằng Hán văn và bản dịch khúc “Chinh phụ ngâm” của Đặng Trần Côn ra Quốc âm (412 câu thơ theo thể song thất lục bát), có một giá trị rất lớn cùng chiếm một địa vị rất cao trên nền văn học sử nước nhà.
Sách - Truyện Khác
Ông Ích Khiêm
Nguyễn Tấn Lộc
Nữ Tướng Thời Trưng Vương
Nguyễn Khắc Xương
Nói Về Miền Nam
Sơn Nam
Những Phụ Nữ Mở Nước Đâu Tiên
Sử Gia Trần Gia Phụng
Những Cuộc Đổi Họ Lớn Trong Lịch Sử
Giáo Sư Trần Gia Phụng
Nhật Ký Trong Tù
Hồ Chí Minh
Nhà Tây Sơn
Quách Tấn, Quách Giao
Người Chém Đá
Ngô Viết Trọng
Nam Phương Hoàng Hậu Cuối Cùng Triều Nguyễn
Lý Nhân - Phan Thứ Lang
Nam Phương Hoàng Hậu: Bà Hoàng Hậu Cuối Cùng Của Triều Nguyễn
Tôn Thất An Cựu
Nguyễn Trãi Cứu Nước, Cứu Dân..
Lâm văn Trung
Mưu Lược Đặng Tiểu Bình
Xuân Duy, Quỳnh Dung
Mười Ngày Ở Huế
Phạm Quỳnh
Một Tháng Ở Nam Kỳ
Phạm Quỳnh
Một Cây Cầu Quá Xa
Cornelius Ryan
Mao: The Unknown Story
Jung Chang và Jon Halliday
Mao Trạch Đông Ngàn Năm Công Tội
Tân Tử Lăng
Mai Hắc Đế
Ca Dao
Lý Trần Tình Hận
Ngô Viết Trọng
Lưỡng Quốc Trạng Nguyên Nguyễn Trực
Nguyễn Hữu Hoa



