5.
Mấy đứa cháu con anh tôi đều du học tự túc ở Mỹ cả. Năm kia tôi nhờ chúng chuyển ít quà cho ông bà Việt Kiều già. Chúng kể họ sống đạm bạc, lẻ loi và cô độc lắm. Ông bà có tất cả bốn người con. Cô hai dính hòn tên mũi đạn. Ngày di tản cậu ba dạt theo bên ngoại, lỡ chuyến. Cuối năm ấy cậu cũng yểu mệnh, chết vì đói và khát trong những ngày lênh đênh vượt biển. Ông bà trách hai người sinh tại Mỹ mất gốc, đã Mỹ hóa hoàn toàn. Cũng vì cả gia đình sống biệt lập ở một tiểu bang không có cộng đồng Việt đông đảo. Ông bà ao ước dăm năm nữa sẽ về Sài Gòn dưỡng già. Họ hỏi cháu tôi năm mươi ngàn Mỹ kim dành dụm của họ có mua nổi một căn nhà tàm tạm không, càng gần tôi càng tốt. Tự lúc nào họ đã thầm xem, thầm ước tôi là con là rể họ.
Anh tôi và chị dâu, nghe bảo hay kể công với đống vàng cạnh cầu Sài Gòn. Cháu tôi không vừa ý, chúng cảnh báo người làm ăn buôn bán nên biết điều với âm hồn trinh nữ trẻ. Theo chúng, căn nhà cũ của ông bà để lại mà anh chị đang cho thuê, mặt tiền một quận trung tâm, cũng chẳng làm họ thiệt thòi. Tôi nào hay biết nhưng đám cháu khôn đáo để, chúng ước lượng nhà của tôi bây giờ giá hàng triệu Mỹ kim. Tôi bảo chú già rồi, tiền bạc không biết tiêu, không biết tính, mai này để lại cho các cháu tất. Chúng cười tôi cả nghĩ xa xôi, bố chúng giàu lắm lắm, tôi không tưởng tượng nổi đâu. Xe cộ, nhà cửa anh tôi sắm cho chúng bên Mỹ, dù chỉ ở tạm mấy năm học, cũng làm cho triệu phú Mỹ phải tròn mắt.
6
Từ ngày qui định bắt buộc đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy, tôi đổi chiếc Honda 81 giọt lệ kim vàng lấy một chiếc xe đạp điện Đài Loan. Thế mà hay, quãng đường tôi đến thư viện làm việc thường nhật thành ra có sức sống hơn. Lúc nào thích thì tôi tắt động cơ, nhấn bàn đạp cho săn gân cốt.
Tôi bỗng thấy yêu đời. Những đêm trăng thanh tôi không còn trốn trong phòng và nổi gai ốc vì nghe tiếng xích đu kẽo kẹt nữa. Tôi ra hẳn đấy, vừa đọc sách vừa thưởng trà bắc ủ hoa nhài tươi hái ngay trong bể đất. Có khi tôi thắp một nén hương trầm dìu dịu. Các vòng khói tròn quấn quít bức ảnh khắc đá dán đè lên tường đá rửa. Cô bé có cái nhìn thật lương thiện. Cô bằng tuổi tôi nhưng vẻ thanh xuân mãi mãi dừng lại ở khoảng khắc oan nghiệt năm nào.
Sách - Truyện Khác
Nồi Thịt Kho
Chu Sa Lan
Nỗi Oan Của Bác Đồ Gàn
Bùi Hiển
Nỗi Oan
Trầm Nguyên Ý Anh
Nỗi Niềm Hương Giang
Lê Hoàng Hải
Nơi Mặt Trời Đến
Phan Hồn Nhiên
Nỗi Lòng Của Sách
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Nơi Kinh Đô Thế Giới
Ernest Hemingway
Nói Không Với Tiêu Cực
Bùi Đức Hiền
Nơi Không Chỉ Có Khói Núi
Nguyễn Lệ Quyên
Nỗi Khổ Của Số Phận
Nhã Thuyên
Nơi Dòng Sông Chảy Qua
Võ Thị Xuân Hà
Nói Dối
Mỹ Dung
Nói Dối
Dazai Osamu
Nỗi Đau
Khánh Thảo
Nơi Có Những Cây Tùng Xanh Biếc
Trần Thùy Mai
Nói Chuyện Với Sương Sa
Áo Vàng
Nơi Chốn
Cao Thanh Phương Nghi
Nỗi Buồn Không Dám Gọi Tên
Nguyễn Văn Vinh
Nỗi Buồn Chênh Vênh
Chiêu Hoàng
Nỗi Buồn Giáng Sinh
Thiên Vương



