Nơi Không Chỉ Có Khói Núi
**Nơi không chỉ có khói núi** Hai đứa trẻ rụt rè đứng ngoài cổng trường, tay xách túi ni lông, nỗi chờ đợi ánh mắt của giáo viên. Trực, cô giáo mộc mạc, quan sát họ qua khung cửa sương mù, nơi khói núi bao phủ cả trời đất. Những đứa trẻ nghèo nàn, chân đất, tóc rối, mang theo nỗi lo âu của người mẹ nghèo. Trực nhận cá lúi từ tay chúng, nếm thử hương vị của sự hy sinh. Trong bếp, mùi cá nướng quyện với khói lạnh, gợi nhớ những đêm dài cô đơn và nỗi đau của ba người giáo viên. Họ không chỉ dạy chữ, mà dệt nên một mạng lưới tình người, nơi từng con cá, từng tiếng cười, từng ánh mắt lạc lối của học trò, là sợi chỉ vàng trong màn sương mù. Nhưng khi mùa bắp trổ cờ, khi những người đàn ông miền núi khóc lóc về tương lai, ba cô giáo chợt hiểu: họ không chỉ là người dạy chữ, mà là nhịp cầu giữa núi rừng và thế giới bên ngoài. Và rồi, trong khoảnh khắc ấy, họ thấy mình cũng là một phần của khói núi, tan vào dòng sông thời gian.Sách - Truyện Khác
Nỗi Khổ Của Số Phận
Nhã Thuyên
Nơi Dòng Sông Chảy Qua
Võ Thị Xuân Hà
Nói Dối
Mỹ Dung
Nói Dối
Dazai Osamu
Nỗi Đau
Khánh Thảo
Nơi Có Những Cây Tùng Xanh Biếc
Trần Thùy Mai
Nói Chuyện Với Sương Sa
Áo Vàng
Nơi Chốn
Cao Thanh Phương Nghi
Nỗi Buồn Không Dám Gọi Tên
Nguyễn Văn Vinh
Nỗi Buồn Chênh Vênh
Chiêu Hoàng
Nỗi Buồn Giáng Sinh
Thiên Vương
Nơi Bắt Đầu Có Sóng
Đoàn Phương Huyền
Nơi Ấy Có Một Loài Hoa
Trần Hoài Văn
Nỗi Ám Ảnh Khôn Nguôi
Nguyễn Đình Tú
Nỗi Ám Ảnh Của Một Người Con
Hồ Thuỷ Giang
Nói Với Mẹ
Ái Khanh
Nội Trú Gia Long Niên Học 48-49
Trần Thành Mỹ
Nơi Trở Về
Violet
Nỗi Nhớ
Dạ Thảo
Nơi Nào Là Chốn Bình Yên
Ngọc An



