Như Những Giọt Nắng

22.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Trước Sau
Như Những Giọt Nắng

Đó là thói quen của hai người . Và thường thì không ai quan tâm đến ai . Nhưng hôm nay Thuý Văn không thể ngăn được sự soi mói . Cô cứ liếc về phía anh ta . Quan sát . Đánh giá . Đến nổi Hiệu Nghiêm phải cảm nhận được . Anh tắt máy, quay về phía cô :

Có chuyện gì vậy ?

Bị hỏi bất ngờ, Thuý Văn hơi ngẩn người :

Chuyện gì là chuyện gì ?

Nãy giờ cô cứ chăm bằm vào tôi, tới mức tôi không tập trung được . Chuyện gì vậy ?

Thuý Văn quay mặt chỗ khác :

Không có gì ảnh hưởng tới anh cả .

Tôi không tin .

Hiệu Nghiêm vừa nói vừa đi về phía cô . Anh đứng trước mặt cô, tay tì lên thành cửa số, nhắc lại :

Có chuyện gì, cô nói đi :

Thuý Văn buột miệng :

Thật ra không có gì, có điều là .. Nãy giờ nhìn anh, tôi tự hỏi có phải tất cả những người tài năng đều khôn ngoan không .

Cuối cùng cô kết luận thế nào ? Hiệu Nghiêm có vẻ chú ý .

Tôi nghĩ sác suất đó rất thấp . Ngược lại với bề ngoài, có thể bên trong, họ là tên đần độn nhất .

Nói xong cô xếp quyển sách lại, định đứng dậy bỏ đi . Nhưng Hiệu Nghiêm đã ấn cô trở lại ghế . Rõ ràng anh ta biết mình bị chửi xéo nhưng anh ta không hề nổi giận, thậm chí còn tỉnh bơ mà tò mò tìm hiểu .

Không phải vô lý mà cô triết lý như vậy, có chuyện gì hãy nói thẳng đi .

Thấy Thuý Văn lặng tinh, anh nói với một chút giễu cợt :

Đừng sợ tôi không hiểu . Cô cứ diễn đạt bình thương thôi, nếu điều đó cao siêu ngoài tầm hiểu biết của tôi, tôi sẽ ngẫm nghĩ từ từ .

Thuý Văn gỡ tay anh ta khỏi vai mình, giọng vẫn chanh chua :

Chắc chắn nói ra anh sẽ vẫn không hiểu, bởi vì nếu hiểu thì anh đã nhận ra từ lâu rồi .

Có nhiều chuyện đáng để nhận ra từ từ lắm, cô hãy nói cụ thể đi . Nếu cô có can đảm nhiếc móc người khác thì cũng hãy có can đảm nói thẳng, thế mới là quân tử , đúng không ?

Thuý Văn tự ái lên .

Tôi sợ gì để phải giấu ý nghĩ của mình , tôi đang nói về Yến Oanh của anh . Từ đó giờ tôi chưa thấy ai nhu nhược đến vậy . Tôi không chịu nổi những người như thế .

Khuôn mặt Hiệu Nghiêm thoắt trở nên lầm lì :

Cô có thể nhẹ nhàng hơn khi nói về người ghét mình không ?

Không thể nhẹ hơn được , bởi vì đó là từ ngữ chính xác nhất những gì cô ta làm từ trước giờ, tất cả nói lên một điều, đó là người yếu hèn . Vì yếu hèn nên cô ta cứ phải bám vào người khác .

Đủ rồi Thuý Văn, tôi không thích nghe cô miệt thị cô ấy đâu .

Tôi nhận xét chứ không phải miệt thị .

Hiệu Nghiêm khoát tay :

Thôi được, không nhắc đến chuyện cũ nữa, hãy cho nó qua di . Vấn đề còn lại là quan hệ giữa hai chúng ta . Cô hãy nói chuyện với tôi bình thường hơn được không ?

Thuý Văn giương mắt nhìn anh ta , không trả lời . Hiệu Nghiêm vẫn tỉnh bơ trước cái nhìn của cô :

Vợ chồng mà mỗi chút mỗi khích bác nhau, nghe không được chút nào .

Không , không phải là vợ chồng . Anh cũng thừa biết là sắp đến lúc kết thúc mà .

Cô xoè tay ra như đếm rồi hăm hở :

Còn hai tháng và một tuần, anh đừng quên chuyện .

Một tuần cái gì ?

Là sẽ ly dị, anh quên những gì đã nói rồi à ?

Hiệu Nghiêm hơi ngẩn người . Anh cười nhếch môi :

Không ngờ cô là như vậy . Vậy ra cô đếm từng ngày khi sống trong gia đình này à ?

Ở vào trường hợp tôi, anh cũng sẽ như thế .

Giọng Hiệu Nghiêm cứng rắn :

Không ở vào trường hợp cô, tôi sẽ khác đi . Sẽ sống co thiện chí hơn và xem đây là gia đình vĩnh viễn của mình .

Tôi sẽ không làm được chuyện đó .

Rồi cô sẽ hối hận .

Chắc chắn sẽ không .

Hiệu Nghiêm có vẻ bực mình nhưng vẫn kiên nhẫn :

Đừng khăng khăng từ chối khi người ta chìa tay ra đón mình . Tôi không muốn xem cô là đối ngịch nữa, và bắt đầu thấy cô là một nửa của mình . Tôi rất thích sống với cô .

Thuý Văn ngước lên nhìn anh ta , như nghe một chuyện khôi hài . Vẻ mặt cô hoàn toàn dửng dưng :

Như Những Giọt Nắng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám