Như Những Giọt Nắng

20.
Tác Giả: Hoàng Thu Dung
Trước Sau
Như Những Giọt Nắng

con của Thuý Văn nên cố gắng để không bị cô làm nổi nóng . Anh hỏi như vô tư :

Tại sao trước đây cô đồng ý lấy tôi, bây giờ lại muốn ly dị ?

Tôi chưa bao giờ muốn lấy anh . Nhưng lúc đó tôi còn khờ lắm . Tôi nhút nhát đến nỗi ba tôi bảo gì tôi cũng không dám cãi . Dù tôi không ưa anh .

Vậy bây giờ ông ấy có đồng ý cho cô ly dị không ?

Tôi không biết, đây là ý muốn của tôi, ba tôi cấm đi nữa tôi vẫn làm . Vì tôi lớn rồi .

Giọng Hiệu Nghiêm thoáng một chút giễu cợt :

Mới ra đời có một năm mà tự cho mình cứng cõi rồi à ? Đừng háo thắng chứ .

Nếu có vậy đi nữa, thì đó là chuyện của tôi .

Tôi rất ngạc nhiên khi biết thực chất tình cảm cha con của cô . Ông ấy khô khan đến nỗi biết con gái mình hắt hủi nhưng không bênh vực .Tất cả là để đạt được tham vọng , tôi thấy tội nghiệp cho cô .

Nếu anh nghĩ được đều này sớm hơn thì tôi đã phải lòng anh rồi . Nhưng bây giờ thì đã muộn, tôi chỉ thấy căm ghét anh .

Tôi không đến nỗi đáng ghét như vậy đâu .

Muộn rồi, tôi không thể thay đổi suy nghĩ được nữa .

Hiệu Nghiêm cười khan :

Nếu bây giờ tôi đồng ý ly dị , cô sẽ làm gì sau đó ?

Tôi chẳng làm gì cả . Tôi vẫn cứ đi làm và tìm một nhà trọ , tôi sẽ dồn hết nỗi cô đơn của mình vào bạn bè, thế là đủ .

Cô nói thật lòng không, tôi nghĩ rằng cô đang tự dối mình đấy . Vì cô hiểu rõ tình cảm của tôi với Yến Oanh , nên mới mạnh dạn chia tay , phải khÔng ?

Anh và chị ta yêu nhau không liên quan gì đến tôi . Nhưng tôi chỉ thấy tội nghiệp anh Trí, anh ấy tối với anh như thế còn bị anh cắm sừng , anh là đồ vô lưong tâm .

Hiệu Nghiêm chăm chú quan sát khuôn mặt cô, cố tìm một sự dối trá . Nhưng anh không thấy được gì ngoài vẻ chân thật ngây thơ . Chẳng lẽ cô ta không biết tình cảm của Hữu Trí với cô ta ? Và cô ta cũng không hề biết chuyện gán ghép anh ta với Yến Oanh ? Cô ta ngây thơ đến vậy sao ?

Ngay cả khi anh hỏi đến mức ấy mà cô cũng không biết . Nếu có sự dối trá chắc chắn cô không phản ứng vô tư vậy . Điều đó làm Hiệu Nghiêm thấy hoang mang . Anh tự hỏi sự nghi ngờ của mình có quá đáng không . Cuối cùng anh quyết định hỏi thăng" :

Theo cô thì khi chúng ta ly dị, Hữu Trí có đồng ý chấp nhận cô không ?

Chuyện đó đâu có liên quan gì đến anh ấy . Tôi nghĩ anh ấy sẽ hiểu tôi, và tôi sẽ thông cảm được .

Cô liếm môi nói tiếp :

Nhưng tôi khuyên anh , nên dừng lại tình cảm trái đạo đức của anh đi . Nếu anh Trí biết được bị vợ phản bội , anh ấy sẽ rất đau khổ và sẽ không tha thứ cho anh đâu .

Cô ta không biết gì cả, thật sự là không biết . Vậy thì không lý do gì để mình nghi ngờ . Và mình sẽ không bao giờ nói cho cô ta biết điều bí mật đó . Nói ra là quá dở . HIệu Nghiêm lặng thinh suy nghĩ . Khuôn mặt anh chợt dịu lại :

Cô không hiểu gì thì đừng kết luận lung tung . Còn chuyện ly dị thì không nói đến nữa , được chứ ? Cứ hãy giữ nguyên tình trạng như thế này, sau đó nêu không thay đổi được, cô có quyên đưa đơn ra toà .

Sau đó là bao lâu ?

Nửa năm

Lâu lắm, tôi chờ không nổi đâu .

Vậy thì ba tháng . Tôi quyết định là như vậy . Nếu cô cứ lẳng nhắng nói chuyện đó, tôi sẽ phản ứng không nhẹ nhàng đâu .

Thấy Thuý Văn định mở miệng, anh nói thêm :

Tôi không thích bị phụ nữa cằn nhằn bên tai, nói để cô hiểu ..

Thôi được, tôi hứa sẽ không lặp lại chuyện này nữa . Nhưng ba tháng sau anh nhớ phải giữ lờI đấy .

Tôi hứa .

Thuý Văn đứng lên, định đi ra ngoài nhưng HIệU Nghiêm đã giữ tay cô lại, hơi nghiêng người đến gần cô . Đến nổi hơi thở của anh làm cô rờn rợn trên mặt . Anh ta nói với vẻ dung hoà :

Tại sao cô không chịu coi đó là gia đình mình và cư xử với tôi như với người thân ? Muốn hạnh phúc thì tự mỗi người đều phải cố gắng chứ ?

Thuý Văn hơi ngạc nhiên vì vẻ hoà bình đột ngột của anh ta . Cô hơi né người , mở lớn mắt nhìn anh ta rồi lùi ra xa :

Anh nói chuyện nghe như là người chồng gương mẫu vậy . Nhưng tôi không nhẹ dạ đâu .

Cô ngẩm nghĩ một lát, rồi nói thẳng thừng "

Nếu anh nghĩ nhờ tôi làm trung gian để hoà hoãn với ba tôi thì anh lầm rồi . Thật ra tôi không có chút anh hưởng gì đối với ba tôi , cho nên không cần phải giữ tôi lại đây .

Cô nghĩ như vậy à ? - Hiêu Nghiêm nghiến răng nhìn cô .

Thuý Văn khÔng trả lời . Nhưng vẻ mặt của cô trả lời rõ ráng ý nghĩ đó . Cô vẫn né người hơi xa anh như chờ anh đi ra . Và HIệu Nghiêm hãy còn choáng váng vì đón quá nặng đó đến nỗi không dù đủ bình tĩnh thuyết phục . Anh buông ta cô ra . Đứng lên :

Không ngờ cô cũng có lúc tàn nhẫn như vây .

Anh đi ra ngoài .Thuý Văn ngồi im suy nghĩ . Cô tự hỏi mình có tàn nhẫn như lời anh ta nói không . Quả thật nói như vậy có hơi nặng nhưng đó là sự thật mà . Anh ta hèn nhát không dám nghe sự thật . Như thế thì cô không có lỗi gì cả .

Chiều hôm sau khi cô vẫn còn ở văn phòng thì Hữu Trí gọi điện tới, cô hỏi anh bằng giọng vui vẻ :

Lúc nầy anh thế nào , lâu ghê không gặp, có chuyện gì không anh Trí ?

Không có gì, lâu quá không gặp chị, định mời chị đi uống coffee .

Được chư , thế chừng nào ?

Lát nữa sau giờ làm, tôi đến chổ chị được khÔng ?

Được, vây thì tôi ở lại chờ . Nhưng mà, anh không xảy ra chuyện gì chứ ?

Tiếng Hữu Trí cười nhỏ trong máy :

Chuyện gì là chuyện gì ? Tôi chỉ muốn gặp chị vì lâu rồi không gặp, chỉ có vậy thôi . Vậy nhé, chiều tôi qua .

Vâng .

Thuý Văn gác máy, thở nhẹ . Chỉ sở Hữu Trí biết chuyện Yến Oanh phản bội anh . Nhưng nghe giọng thì biết chẳng có chuyện gì , như thế cô yên tâm rồi .

Thuý Văn trở lại bàn, bắt đầu dịch tiếp tài liệu . Nhưng chợt một ý nghĩ thoáng qua làm cô xao xuyến . Đến thời điểm này, cô chợt tự hỏi sự im lặng của mình là lòng tốt hay hèn nhát ? Trước đây cô sợ nói ra sẽ làm anh đau lòng . Nhưng không nói thì chẳng khác nào làm hại anh . Thật là rối rắm .

Thuý Văn buông viết, thừ người suy nghĩ ..

Như Những Giọt Nắng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám