Người Tình Dĩ Vãng

Chương 17
Tác Giả: Dạ Miên
Trước Sau
Người Tình Dĩ Vãng

Mấy ngày nay là những ngày vô cùng bận rộn đối với Tử Trung và Mẫn Nghi . Họ vừa phải làm công việc, vừ lo chuẩn bị đám cưới . Nào in thiệp, nào mua sắm, may đồ cưới . Điều làm cho họ cảm thấy vui nhất là Dạ Thu không còn đeo bám Tử Trung và quấy rầy họ nữa . Dạ Thu cũng hết sức vui vẻ giúp họ trang trí nhà cửa, chuẩn bị cho cuộc hôn lễ , có đôi lúc Mẫn Nghi bắt gặp Dạ Thu ngồi một mình đầy suy tư . Nhưng Mẫn Nghi nghĩ có lẽ Dạ Thu đang buồn cho số phận hẩm hiu của mình , và Mẫn Nghi không nén được tiếng thở dài , thật là tội nghiệp cho Dạ Thu .

Sáng nay , Mẫn Nghi có hẹn với nhà may là đến thử đồ cưới , và Tử Trung sẽ đưa nàng đi . Khi hai người vui vẻ bước ra khỏi cổng thì người trợ lý của Tử Trung chạy theo :

- Ông chủ !

Ngạc nhiên , Tử Trung hỏi :

- Có chuyện gì thế ?

- Dạ , có một ông khách muốn gặp ông chủ để bàn việc làm ăn . Ổng bảo khoảng một giờ nữa sẽ đến , mong ông chủ vui lòng chờ ổng . Nghe ổng bảo ổng muốn hợp tác làm ăn với trang trại của chúng ta .

Nghe thế , Tử Trung ái ngại nói :

- Thế sao cậu không hẹn với ổng vào ngày khác ? Hôm nay tôi rất bận .

- Dạ , tôi cũng nói như vậy , nhưng ổng bảo ngày mai ổng đã về nước . Nếu hôm nay chúng ta không tiếp ổng thì ổng sẽ tìm nơi khác vậy .

Nghe thế , Mẫn Nghi cười , trấn an Tử Trung :

- Không sao đâu , anh cứ ở lại nhà tiếp khách đi . Em đi một mình được rồi . Công việc làm ăn là quan trọng , anh đừng lo cho em .

- Nhưng em đi bằng gì ? Thật là xui xẻo . Tài xế hôm nay cũng không có ở nhà , nếu không , anh nhờ chú ấy đưa em đi được rồi .

- Em sẽ đón xe đi vậy . Anh cứ an tâm đi .

- Dạ Thu đã đi tái khám , nếu không , bảo cô ấy đi với em cũng tốt .

Mẫn Nghi bật cười :

- Anh làm như lần đầu tiên em vào thàng phố vậy . Nên nhớ đó là quê hương của em đấy nhé . Thôi , anh đừng lo gì cả . Lên đó , em sẽ rủ Kiều Lan đi với em , được chưa ?

- Vậy thì anh yên tâm , nhưng phải nhớ cẩn thận và về sớm nhé .

Tử Trung chu đáo đến nỗi Mẫn Nghi phải bật cười . Nhưng Tử Trung còn cẩn thận gọi xe và khi nàng lên xe ngồi , anh còn dặn dò đủ thứ chuyện , giống như lần đầu tiên nàng đi xa vậy .

Đến thành phố , việc đầu tiên Mẫn nghi làm là đến nhà Kiều Lan , trước là báo tin mừng nàng và Tử Trung kết hôn , sau là nhờ Kiều Lan làm phù dâu và cùng rủ Kiều Lan đi thử đồ cưới với mình .

Nàng không gọi xe đến nhà Kiều Lan mà đi bộ . Thả bộ một mình trên phố , ngắm người qua lại là thú vui của Mẫn Nghi xưa nay . Vừa đi , nàng vừa nhớ lại những kỷ niệm vui buồn ngày xưa cùng Kiều Lan thả bộ trên phố , ăn hàng ngoài vỉa hè , rồi cùng Bội Phong đi xem phim , uống cà phê những khi hai người được nghỉ phép . Vậy mà thấm thoát , đó chỉ còn là kỷ niệm .

Bây giờ nàng đã chuẩn bị làm cô dâu , làm vợ của Tử Trung . Nghĩ lại trước kia , nàng có mơ cũng không thể nào ngờ được rồi đây nàng sẽ làm vợ Tử Trung , làm bà chủ của trang trại Ức Thiên với phong cảnh hữu tình thơ mộng . Mắt nàng sáng lên niềm hãnh diện . Dù nàng đã gặp nhiều điều không may trong cuộc đời và trải qua những cuộc tình sóng gió , nhưng cuối cùng nàng đã gặp được anh

Tử Trung ! Cuối cùng anh đã mang đến cho nàng tất cả . Ông trời cũng rất công bằng , đã ưu đãi nàng , đã mang Tử Trung đến cho nàng . Bây giờ , nàng không còn thấy buồn tủi gì mà nàng rất vui sướng và hạnh phúc . Có Tử Trung là nàng đã có tất cả . Ôi ! Nàng yêu anh vô cùng .

Nàng cảm thấy tâm hồn thật thư thái . Bỗng nàng thấy phía trước nàng có một thanh niên đang bước đi loạng choạng như muốn té . Nhưng đường sá giờ này vắng tanh , không có ai . Nàng nghĩ người thanh niên này có lẽ bị bệnh chăng . Không thể bỏ mặc được , nàng bước nhanh đến hỏi :

- Anh ơi ! Anh có sao không ? Anh bị bệnh phải không ?

Người thanh niên đang ngồi thụp , nghe tiếng gọi , anh ngước lên :

- Hả ? Mẫn Nghi !

Mẫn Nghi cũng bàng hoàng kêu lên :

- Trời ! Bội Phong ! Sao anh lại thế này ?

Dường như xấu hổ , Bội Phong quay đi :

- Anh mất hết rồi , mất hết tất cả rồi , Mẫn Nghi ơi .

Nói xong , Bội Phong lại lảo đảo ngã xuống . Mẫn Nghi hốt hoảng chụp anh lại :

- Anh làm sao vậy , Bội Phong ? Em đưa anh đi bệnh viện nhé ?

- Không . Anh không đi bệnh viện đâu . Anh không có bệnh gì cả .

- Thế em gọi xe đưa anh về nhà nhé ? Bội Phong cười cay đắng :

- Nhà ư ? Nhà ở đâu ? Đã bảo là anh không còn gì cả mà .

Nói xong , Bội Phong lại nôn thốc nôn tháo , môi tái xanh , mắt đờ đẫn , rồi tiếp :

- Gia đình anh đã bị phá sản , cha mẹ tứ tán , việc làm mất , nên anh không còn thiết gì nữa .

Nhìn Bội Phong tiều tụy , Mẫn Nghi Mẫn Nghi hoảng sợ khi nghĩ đến ... Và nàng hỏi ngay :

- Bội Phong ! Có phải là anh đã sử dụng ma túy rồi không ?

- Em nói đúng . Chỉ có ma túy mới giúp cho anh thoát khỏi những đau buồn này . Thôi mặc anh , em đi đi . Anh đi đây .

- Nhưng bây giờ anh đi đâu ?

- Anh mướn một căn phòng trọ gần đây thôi , không làm phiền em đâu . Chào .

Nói xong , Bội Phong quay phắt người , bỏ đi . Mẫn Nghi nhìn theo , lòng cảm thấy đau xót , tiếc thương cho cuộc đời của Bội Phong . Nhưng ... Ơ kìa ! Bội Phong đã té nhào . Rồi anh khó khăn gượng dậy , nhưng lại té nhào . Dù sao Bội Phong cũng từng là người yêu của nàng , anh không còn một vấn vương nào cả , nhưng ở nàng còn có tình người , nàng không thể nào ngoảnh mặt làm ngơ khi chứng kiến cảnh này . Mà không phải duy nhất là Bội Phong , nếu là người khác , nàng cũng không thể thờ ơ được . Nàng chạy đến , dìu Bội Phong đứng dậy , nói :

- Anh Phong ! Hay là em giúp anh , đưa anh về nhà nhé .

Bội Phong giằng ra yếu ớt :

- Đã bảo cứ mặc anh mà .

- Nhưng anh không đi nổi nữa mà . Anh ở đâu ? Nói đi , em đưa anh về .

Bội Phong lờ đờ chỉ tay vào con hẻm nhỏ phía trước .

Khá vất vả , Mẫn Nghi mới đưa được Bội Phong về đến phòng trọ . Căn phòng anh trọ là một nơi ẩm thấp ọp ẹp như một cái ổ chuột làm Mẫn Nghi không khỏi xót xa . Đưa anh vào giường nằm , nàng rót cho anh một ly nước . Sau khi uống cạn ly nước thì Bội Phong bỗng lên cơn co giật , hai mắt trợn ngược làm Mẫn Nghi kinh hoàng , nàng kêu lên :

- Bội Phong ơi ! Anh có sao không ? Đừng làm em sợ nha .

Bội Phong níu lấy tay nàng :

- Thuốc , anh cần thuốc . Mẫn Nghi ơi ! Anh đói thuốc quá , không còn chịu nổi nữa rồi .

- Nhưng thuốc gì chứ ?

- Hêroin . Nếu không có thì anh chết mất .

- Nhưng em biết lấy đâu ra chứ ? Bội Phong ! Hãy dũng cảm lên . Rồi anh sẽ qua khỏi mà .

Nhưng Bội Phong bị cơn đói thuốc hoành hành , anh lồng lộn và kéo theo Mẫn Nghi . Hai tay anh nắm lấy áo nàng và làm chiếc áo Mẫn Nghi đang mặc trên người bị bật nút . Chiếc áo gần như muốn rời khỏi nàng , để lộ cả một khoảng ngực và lưng . Mẫn Nghi hốt hoảng ôm lấy ngực , la lên :

- Bội Phong ơi ! Anh làm gì thế ? Buông tôi ra nào .

Nhưng Bội Phong như không còm làm chủ bản thân nữa , cơn đói thuốc dường như đã làm anh điên lên . Anh ôm lấy Mẫn Nghi tha thiết van nài :

- Thuốc ... Mẫn Nghi ơi ! Anh cần thuốc .

Sức kéo của Bội Phong làm chiếc áo đã rời khỏi người nàng . Trong cơn bấn loạn , nàng lấy hết sức bình sinh , đẩy Bội Phong ra và tát một cái tát trời giáng vào má Bội Phong . Rồi nàng lật đật lấy chiếc áo đã bị nhàu nát mặc vào người . Nàng định xách túi xách chạy khỏi nơi này , nhưng chợt nghe tiếng gọi mệt nhọc , yếu ớt của Bội Phong :

- Mẫn Nghi !

Nàng quay lại , thấy Bội Phong thê thảm như một con mèo ướt , cơn đói thuốc đã qua đi . Trong mặt anh có vẻ tươi tỉnh hơn một chút . Anh nói :

- Mẫn Nghi ! Anh thành thật xin lỗi em . Lúc nãy ...

- Không sao . Bây giờ anh qua khỏi thì tốt rồi . Nhưng Bội Phong à ! Anh hãy cố gắng dũng cảm lên để thoát khỏi cái chất trắng chết người đó đi . Nó sẽ giết chết cuộc đời của anh .

- Nhưng bây giờ anh không còn thiết sống nữa làm gì . Anh không còn gì cả .

- Bội Phong ! Em rất áy náy cho hoàn cảnh của anh . Nhưng ở đời , không có việc gì khó mà chúng ta không vượt qua được , miễn là mình có lòng kiên trì là được .

- Mẫn Nghi ! Cảm ơn em . Thôi bây giờ anh không sao rồi , em hãy đi đi . Chúc em luôn hạnh phúc và luôn đạt được những gì mà em mơ ước .

Mẫn Nghi nhìn Bội Phong rồi nhìn khắp lượt căn phòng . Không có gì quí giá , thậm chí không có gì có giá trị ngoài vài bộ đồ nhàu nát của Bội Phong và một cái giường tre cũng cũ nát , bên cạnh mấy cái chén dơ dáy đen đủi nằm chỏng chơ trên nên xi măng đầu bụi . Nén tiếng thở dài và mở túi xách lấy ra một xấp tiền khá dày , nàng đến bên Bội Phong , ân cần nói :

- Bội Phong ! Chuyện trước kia , chúng ta đừng nhắc đến nữa . Nhưng bây giờ anh gặp chuyện không may , xin hãy xem em như là một người bạn tốt mà nhận lấy sự giúp đỡ của em . Em nghĩ với số tiền ít ỏi này , anh có thể làm một việc gì đó có ý nghĩa , như xin đi cai nghiện ma túy chẳng hạn . Xin anh nhận lấy đi , Bội Phong .

Bội Phong xua tay :

- Không . Anh không thể nào nhận sự giúp đỡ của em . Mẫn Nghi ! Hãy cứ mặc anh , đừng quan tâm đến anh nữa .

- Bội Phong ! Nếu anh còn xem em là bạn thì anh hãy nhận lấy số tiền này . Đây là tấm lòng của em . Hy vọng nó sẽ giúp anh thoát ra khỏi cảnh này mà làm một người tốt , có ích cho xã hội .

Bội Phong ngần ngại đưa tay cầm tiền , anh nói :

- Mẫn Nghi ! Nhất định anh sẽ làm theo lời khuyên của em .

Mẫn Nghi cười tươi :

- Như vậy mới được chứ . Lần sau gặp lại , em hy vọng anh sẽ trở lại như ngày nào , đồng ý chứ ?

- Anh sẽ cố gắng .

- Thế thì chào anh , em đi đây .

- Chào em .

Mẫn Nghi nhanh chóng thoát ra con hẻm nhỏ . Nàng thở phào nhẹ nhõm .

Nhìn đồng hồ , thấy đã trễ , nàng nhanh chóng vẫy một chiếc taxi , thẳng đến tiệm đồ cưới .

Và những ước mơ náo nức đang sôi lên trong người nàng .

Người Tình Dĩ Vãng
Trước Sau
Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám