Người Tình Dĩ Vãng

Chương 14
Tác Giả: Dạ Miên

Nghĩ là Dạ Thu đã sắp chết vì căn bệnh nan y , nên Tử Trung và Mẫn Nghi hết sức lo cho cô . Họ luôn tìm và đem đến cho Dạ Thu nhiều chuyện tốt lành để Dạ Thu đỡ tủi về quãng đời ngắn ngủi còn lại . Nhưng Dạ Thu là một kẻ lừa lọc , luôn tìm cách giả vờ đau khổ để moi tiền của Tử Trung , và trước mắt Mẫn Nghi , cô cố tình liếc mắt đưa tình với Tử Trung , cố ý nũng nịu để chọc tức Mẫn Nghi .

Cô luôn có ý nghĩ ác độc là lúc nào cũng muốn chia cách Tử Trung và Mẫn Nghi , vì cô sợ nếu Mẫn Nghi làm chủ nhân của trang trại này thì cô khó có thể ở đây lâu hơn . Lúc mới đến , Dạ Thu bảo là xin được ở một phòng trong khu tập thể , nhưng rồi cô lại viện cớ rất sợ ma , buộc lòng Tử Trung phải cho cô ở trong căn biệt thự của anh . Điều này làm cho Mẫn Nghi cảm thấy bất an . Vì hơn ai hết , nàng biết Dạ Thu không phải là một phụ nữ hiền lành .

Cả đêm qua , Dạ Thu không ngủ được vì một nguyên nhân chỉ có mỗi mình cô biết được . Và sáng nay cô dậy thật sớm , nhưng tìm mãi vẫn không thấy Tử Trung đâu . Cô lùng sục cả trang trại thì cuối cùng gặp được Tử Trung và Mẫn Nghi đang đánh tennis ở khu tập thể . Mừng rỡ , cô chạy đến ôm tay Tử Trung , nũng nịu :

- Anh Trung ! Anh ở đây mà từ sáng giờ em tìm anh muốn chết vậy đó .

Tử Trung bối rối nhìn Mẫn Nghi , rồi gỡ tay Dạ Thu ra , hỏi :

- Tìm anh có chuyện gì vậy , Dạ Thu ?

Dạ Thu liếc về phía Mẫn Nghi , rồi nhìn Tử Trung với cặp mắt đa tình :

- Chuyện cũng hơi quan trọng , nhưng ở đây em nghĩ nói ra không tiện . Hay là chúng ta về nhà đi .

- Dạ Thu ! Có chuyện gì thì em cứ nói ra đi . Ở đây chỉ có anh và Mẫn Nghi thôi , có gì em phải ngại .

Dạ Thu xụ mặt , quay đi giận dỗi :

- Nếu anh không đi thì em không nói đâu . Em đi đây .

Biết Dạ Thu cố tình chọc tức mình , vì từ khi Dạ Thu đến đây ở , đây không phải là lần đầu tiên trước mặt nàng mà Dạ Thu cố tình lơi lả và nũng nịu với Tử Trung . Mẫn Nghi cảm thấy rất ghét và tức , nhưng nàng cố cười và nói với Tử Trung :

- Có lẽ Dạ Thu có điều gì đó cần anh giúp . Anh cứ đi với Dạ Thu đi .

Tử Trung lưỡng lự :

- Nhưng ...

Dạ Thu cười tươi , kéo tay Tử Trung :

- Anh còn nhưng nhị gì nữa . Mẫn Nghi đã cho phép rồi đó , đi với em đi .

Quay sang Mẫn Nghi , cô tiếp :

- Cám ơn nha , Mẫn Nghi . Mình chỉ mượn anh Trung một chút thôi , rồi trả lại ngay . Bye bye .

Tử Trung bị kéo đi theo đà của Dạ Thu . Trước khi đi , Dạ Thu còn quay lại nhìn Mẫn Nghi , cười với ánh mắt đầy thách thức .

Mẫn Nghi nhìn theo , nén tiếng thở dài và bỗng nghe giọng nói hằn học của Thu Vân :

- Trời ơi ! Sao chị hiền dữ vậy ? Chị quá dễ dãi , để bả gần gũi với ông chủ rồi có ngày bả giật ông chủ trên tay chị luôn đó .

- Chị biết . Nhưng Dạ Thu đang bệnh nặng sắp chết , chị không muốn ích kỷ với cổ .

- Chị nói sao ? Bả mà sắp chết ? Bả là một mụ phù thủy đấy , chuyên đem tai họa đến cho người ta . Thấy bả xuất hiện ở đây là em cảm thấy ghét rồi . Chị thấy đấy , chẳng những một mình em ghét mà cả đám công nhân ở đây cũng không ai nhìn mặt bả . Trước kia bả hách dịch đã đành , bây giờ thân tàn ma dại mà cũng còn lên mặt . Em cảnh cáo với chị trước , nếu chị còn dễ dãi như vậy nữa , có ngày bả sẽ phỗng tay trên ông chủ của chị mất .

Mẫn Nghi thở dài :

- Chị biết . Nhưng chị tin Tử Trung . Tử Trung sẽ không hành động hồ đồ đâu . Vả lại , chị không muốn gây sự với Dạ Thu . Thôi , đã đến giờ làm việc rồi , Thu Vân ạ . Chúng ta vào chuẩn bị đi . Mặc dù nghe theo lời của Mẫn Nghi , nhưng lòng Thu Vân cũng đầy ấm ức . Còn Mẫn Nghi thì buồn rười rượi , nàng có cảm giác đã có một bức màn đen dày đặc đang chắn ngang tình cảm của nàng và Tử Trung .

- Dạ Thu ! Em bảo muốn nói với anh một việc quan trọng , vậy sao em không nói ?

- Thì anh ngồi xuống đây đi .

Tử Trung ngồi xuống một băng ghế , Dạ Thu cũng ngồi kế bên và tỏ ra ủ rũ . Thấy sáng nay sắc diện của Dạ Thu yếu kém , Tử Trung quan tâm hỏi :

- Dạ Thu ! Lúc này em thấy sức khỏe thế nào rồi ? Sao sáng nay anh thấy em mỏi mệt quá vậy ?

- Anh biết đấy , bệnh của em bây giờ chỉ sống bằng thuốc , nhưng mấy hôm nay thuốc đã hết . Bởi thế , sáng nay em tìm anh để nhờ , nhưng em ngại quá .

- Em có cần gì thì nói ra , không có gì phải ngại . Anh đã hứa là hết sức giúp đỡ cho em mà .

- Thuốc thì phải có tiền mới mua được , nhưng em ...

- Em đang cần tiền phải không ?

Dạ Thu im lặng cúi đầu . Thấy thế , Tử Trung tiếp :

- Trời ơi ! Sao em không nói ra sớm mà phải chịu đau đớn ? Chẳng lẽ chuyện quan trọng của em là chuyện này ư ?

- Vâng , đúng là như vậy , anh ạ .

- Trời ơi ! Thì em nói đại cho rồi , cứ úp úp mở mở hoài .

- Nhưng lúc nãy có mặt Mẫn Nghi nên em ngại lắm .

- Mẫn Nghi cũng như anh thôi . Em không thấy Mẫn Nghi cũng hết sức giúp đỡ em đó sao ?

- Anh khác , Mẫn Nghi khác . Em sợ cô ấy ...

- Chậc ! Mẫn Nghi không như em tưởng đâu . Thôi , chừng nào em định đi tái khám đây ?

Dạ Thu nhăn nhó :

- Mấy hôm nay hết thuốc , người em rất đau đớn . Nếu có tiền thì em sẽ vào thành phố tái khám liền bây giờ .

- Thôi được rồi , chờ anh một chút . Anh sẽ đưa cho em ngay .

Một lát sau , Tử Trung quay ra , đưa cho Dạ Thu một xấp tiền thật dày . Anh căn dặn :

- Em cứ cầm mà đi tái khám và mua thuốc , nếu thiếu thì đừng ngại nói để anh đưa thêm .

Cầm tiền trên tay , mắt Dạ Thu sáng rỡ :

- Tử Trung ! Anh tốt quá . Cảm ơn anh rất nhiều . Thôi , em đi đây . Nếu kịp thì em về liền . Còn không , em có thể ở lại vài ngày để kiểm tra bệnh . Ở đây , mọi người đừng trông em nhé .

- Ờ này , Dạ Thu ! Em định đi bằng gì thế ?

- Em sẽ đón xe đi thẳng vào thành phố cho tiện .

- Hay là để anh bảo tài xế lái xe đưa em đi nhé . Em bệnh hoạn , đi một mình không tốt đâu .

Dạ Thu từ chối lia lịa :

- Không cần đâu . Em không muốn làm phiền họ . Thôi , em đi đây .

Nói xong , Dạ Thu hối hả khoác túi xách Nói xong , Dạ Thu hối hả khoác túi xách chạy đi, như sợ Tử Trung đổi ý . cô nhanh chúng ngoắc một chiếc xe và leo lên .

Ngồi trên xe, Dạ Thu đưa tay sờ vào xấp tiền dầy cộm . Cô gật gù, mỉm cười đầy náo nức .

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám