Mùi Vị Của Lưỡi Kiếm BanZo
Matajuro Yagyu là con trai của kiếm sĩ Nhật lừng danh. Cha anh cho rằng tài nghệ của con ông quá tầm thường khó mong chức phận làm thầy, nên ông đã từ, không dạy.
Vì thế Matajuo đến núi Futara và tìm được một kiếm sĩ lừng danh khác ở đó là Banzo. Banzo lại xác định lời phán quyết của cha anh. Banzo nói : “ Anh muốn ta dạy anh kiếm thuật phải không ? Anh không đủ điều kiện để học kiếm đâu.”
Matajuro một mực hỏi tiếp : “ Nhưng nếu con luyện tập chuyên cần thì con phải mất bao nhiêu năm để trở thành một kiếm sư ?”
Banzo đáp : “ Cả quảng đời còn lại của anh ?”
Matajuro giải thích : “ Con không thể chờ lâu đến thế. Con sẽ vượt qua bất cứ khó nhọc nào, nếu thầy dạy con. Nếu con làm một người hiến mình giúp việc cho thầy thì con phải mất bao lâu ?”
Banzo hơi dễ dãi : “Ồ có lẽ mười năm.”
Matajuro hỏi tiếp: “ Cha con đã già rồi và con phải sớm săn sóc ông. Nếu con luyện tập chuyên cần hơn nữa thì phải mất bao lâu ?”
Banzo đáp : “Ồ, có lẽ ba mươi năm.”
Matajuro hỏi : “ Sao thế ? Trước thầy bảo mười năm bây giờ ba mươi năm. Con sẽ vượt qua bất cứ cực nhọc nào để nắm vững kiếm thuật trong một thời gian ngắn nhất.”
Banzo đáp : “Ðược, với điều kiện anh phải ở lại đây với ta bảy năm. Một người quá nóng nảy muốn đạt kết quả như anh, ít khi học nhanh được.”
Sau cùng, Matajuro hiểi rằng mình đang bị trách mắng vì không có tánh kiên nhẫn. Anh ta kêu lên : “ Hay lắm , Con đồng ý.”
Matajuro không bao giờ nghe nói một lời nào về kiếm thuật và cũng không bao giờ đụng tới thanh kiếm. Matajuro nấu ăn cho thầy, rửa chén bát, dọn giường ngủ quét sân quét nhà, săn sóc vườn, nhất nhất không nói một lời nào về kiếm thuật.
Ba năm trôi qua, Matajuro vẫn làm việc. Nghĩ đến tương lai, anh ta buồn. Matajuro vẫn chưa bắt đầu học thứ nghệ thuật mà anh ta đã hiến mình cho nó.
Nhưng một hôm Banzo bò đến sau lưng Matajuro và tặng anh ta một đường kiếm rợn tóc gáy bằng một thanh kiếm gỗ.
Ngày hôm sau, lúc Matajuro đang nấu cơm, thình lình Banzo nhảy bay qua người anh ta.
Sau đó, ngày đêm Matajuro phải phòng vệ những cú đánh bất ngờ như thế. Bất cứ ngày nào, không một phúc nào Matajuro không suy nghĩ đến ý vị của lưỡi kiếm Banzo.
Matajuro học rất nhanh. Anh mang lại cho thầy những nụ cười vui vẻ. Matajuro trở thành một kiếm sĩ vĩ đại nhất nước.
Danh Sách Chương
Sách - Truyện Khác
Giầy Thủy Tinh
Moon Selphie
Ghét Quá Đi
Azdiva 87
Ghềnh Đá Cheo Leo
Thanh Hiền
Francois - Chú Bé Gù
Comtesse de Ségur
Eragon - Cậu Bé Cưỡi Rồng
Christopher Paolini
Em Còn Nhớ Mùa Thu
Lá Trúc
Eya - Forever
Trân Trân
Đường Chân Trời
Tử Anh Anh
Đồng Tiền Giả
Nam Quân
Đôi Giày Hạnh Phúc.
Hans Christian Andersen
Đôi Giầy Đỏ
Hans Christian Andersen
Đồi Thỏ
Richard Adams
Đoàn Kịch Tỉnh Lẻ
Nguyễn nhật Ánh
Dế Mèn Phiêu Lưu Ký
Tô Hoài
Đất Rừng Phương Nam
Đoàn Giỏi
Đảo Hoang
Tô Hoài
Đảo Giấu Vàng
R. L. Stevenson
Cuộc Sống Lang Thang Của Anh Em Nhà Nhện
Nguyễn sĩ Mai
Cuộc Phiêu Lưu Của Những Con Chữ
Trần hoài dương
Cuộc Phiêu Lưu Của Mít Đặc Và Các Bạn
Nicolainoxop



