Cõi Vô Hình

TẬP III : (B)
Tác Giả: Vô Danh
Thể Loại: Khoa Học Huyền Bí

Nhập Thất

Năm 1986 tui có lên trên Thiền Viện nắm ở vùng núi Arrowhead tu . Hồi đó cho dù ở tu viện nhưng tui không có được những giờ phút rãnh rổi để mà luyện đạo . Gần như lúc nào cũng có người chung quanh và tụi tui làm việc, phục vụ không ngừng .

Tháng 9 năm 2009 cho tới nay tui có cơ duyên ở một căn nhà rộng, đẹp không một ai quen biết, nơi tiểu bang rất là xa lạ . Và cũng nơi đây tui đã nhập thất bất đắc dĩ để rồi đạp tung được cánh cửa chận rào giữa thế giới này và thế giới vô hình bên kia . Tung tăng bay nhãy nơi cỏi Trời Ðại La, xé mây, vén gió tự đi đến những nơi mà trước đây tui chỉ được nghe nói mà chưa được chứng nghiệm rõ ràng .

Tại sao nói nhập thất bất đắc dĩ vì tui không có toan tính trước mà hoàn cãnh đẫy đưa đến như một mệnh lệnh không cãi lại được, mà cũng không muốn cãi

Bát Tiên

Cả ngày tui đi tới đi lui trong Thiền Viện không người của mình. Sự im lặng làm tui thấy những tiếng động nhỏ nhất cũng thành một đại sự đối với tui .Ý chí hướng thượng và sự cố gắng đem cái tâm trụ trên đỉnh đầu luôn luôn đã giúp tui qua những ngày tháng cô độc một mình, chờ đến đêm ngồi thiền xuất hồn lên đảnh lễ Phật Thầy .Tui biết không bao lâu tui sẽ có thể xuất đi lúc nào tui muốn, nghĩa là không cần phải đợi đến lúc nhập định .

Nhớ ngày nào khi được Thầy chỉ dẫn tiếp điển, bắt đầu từ ngồi xếp bằng muá đôi tay cho đến đứng lên múa được cả nguyên người . Giai đoạn kế là tiếp được những ý chỉ của Bề trên cho đến nói lại được .Mỗi mỗi đều rất trật tự lớp lang . Từ những cỏi thấp nhất cho đến thật cao tui đã phóng điển đi được hết để tiếp những lời hay ý đẹp, siêu phàm nói lại giúp các bạn tui tu .Những lúc đã thông kinh mạch cho đến chữa bệnh thân cũng không kém phần siêu diệu .

Tui là một người chẳng biết ất giáp gì. Học trường Tây từ nhỏ, gia đình học thức cả dòng họ mà bây giờ chứng nghiệm được những sự quá lạ lùng , làm những việc mà mình chưa từng làm, và khi làm lại giống như mình đã biết từ lâu không có gì ngại ngùng hay bở ngỡ .

Xuất hồn cũng vậy . Từ hôm tui bắt đầu đi cho đến hôm nay chỉ vài bửa, non một tuần mà tui đã nhận xét ngày càng nhìn thấy cảnh vật rõ hơn và lúc đi, lúc bay cũng nhanh nhẹn hơn, ít mệt hơn và biết trân quý nhiều hơn những gì mình thấy và những gì mình được ban cho . Lúc đầu tui còn ngờ ngợ, thấy cảnh nào quen quen giống trong sách vở tui đọc qua thì coi thường và không tin lắm .Vậy mới biết Bề Trên từ bi vô cùng, nếu là tui thì chắc tui giận rồi, cho nó uống nước Trời nó chê nước gì giống nước suối chai trần gian ,cho nó ăn hột sen của Phật Bà nó coi như không có gì lạ …

Ðêm qua tui xuất hồn lên đãnh lể Phật Thầy . Tui xin được tìm gặp Ðại sư huynh của tui xem bây giờ huynh ấy tu đến đâu rồi . Vừa khởi ý thì Thầy tui chỉ :

- Nó đó !

Nhìn kỷ thì thấy Ðại sư huynh đầu trọc , bận một áo trắng đang ngồi tham thiền giống như ngồi luyện cái gì tui không biết, nên hỏi Thầy :

- Huynh ấy đang làm gì mà con kêu không trả lời vậy Ba ?

Thầy tui nói liền :

- Nó đang làm lại những gì nó thiếu khi còn tại thế .

Nói xong thì Thầy tui kêu :

- Mầy đi theo tao, tao dẫn mày đi gặp Bát Tiên , ngày trước Bát Tiên cũng phụ giúp tao nhiều lắm .

Một chớp mắt sau là tui thấy trước mặt mình có tám vị tiên thân thương đang cười nói và lướt tới trước mặt tụi tui . Thầy lúc đó quay qua tui nói :

- Ở lại đây với Bát Tiên. Họ sẽ đưa mày đi coi dãy Ngân Hà chơi .

Ý vừa nhận được thì tui đã thấy Thầy ở tuốt nơi chân trời xa tít . Còn lại một mình với Bát Tiên tui khoái quá ! vì những vị này tui yêu từ lâu lắm rồi . Họ rất niềm nở và đại tiên Lâm Thái Hòa lấy liền trong giỏ của mình một quả đào to đưa cho tui và nói :

- Ăn đi, cái này của Tây Vương Mẫu đó !

Tui đón lấy quả đào mộng nước ăn liền thấy ngọt ngào và đã khát quá . Vừa ăn xong thì đại tiên Lý Thiết Quảy chìa ra một chén gỗ đầy cả rượu trong bình hồ lô của Người và biểu tui uống đi . Rượu uống vào không say mà lại thấy sảng khoái và minh mẩn lắm !

Hà Tiên Cô lúc đó ném xuống chân tui một đóa hoa sen, bửu bối của Tiên Cô rồi bảo tui lên đi . Cả bọn lướt mây đi về một phiá . Ðến nơi tui mở bừng đôi mắt trong sự ngạc nhiên vì cảnh vật nơi giãi ngân hà này, đẹp làm sao ! Với mắt họa sĩ của tui thì những màu sắc này làm sao tả cho được !!!!!! Những gì tui thấy không biết làm sao mà vẽ lại được nữa chứ ?!!

Thấy xong lòng lúc đó chỉ muốn bay lượn hết sức mình hòa vào với cảnh chung quanh . Thế là tui oà vở trong đó, thả mình xuống những thung lũng, những vì sao, những màu sắc đẹp tuyệt vời !!! …..

Hồi về bản thể lòng vẩn còn lâng lâng nhẹ nhàng . Nắm nhớ lại từng chi tiết để sáng mai viết lại cho bạn đọc xem cùng .

Phép du hành

Ðêm qua hơi mệt nên tui ngủ trước một giấc dặn 12 giờ phải dậy để tham thiền .Ðúng giờ tui lại xuất hồn tìm Thầy học đạo .

Trước mặt thấy Phật Thầy đang đứng ở mõm đá, nhìn ra bao la trùng trùng mây và chóp núi .Cảnh vật hùng vĩ vô cùng .Tui lại gần thì Thầy chỉ cho tui thấy một vùng hào quang rộng lớn ở xa xa .Tui dõi mắt theo thấy chóa cả mắt. Nhìn kỷ thì thấy có cung điện bằng vàng .

Phật Thầy bước chân ra khỏi mõm đá lướt mây thì tui hơi khựng lại vì thấy ngoài mõm đá là thung lũng sâu thăm thẳm chỉ có những áng mây lãng đãng .Chỉ một sát na tui lấy lại phong độ liều bước theo, thì mình nhẹ như bông chẳng gì đáng sợ cứ vậy mà bay sát cánh Thầy .

Ðến nơi cung điện thì tui mới hỏi Thầy :

- Ba ơi ! chỗ cung điện này của ai vậy ?

Thầy tui chuyển ý cho tui biết :

- Cung điện của Ngọc Hoàng Thượng Ðế cai quãn cõi Trời này.Mày muốn đi tham quan, học đạo mày phải có phép du hành của Thượng Ðế .Thôi đi vô .

Trên ngai vàng tui nhìn thấy một vị Minh Vương khoát áo choàng cũng bằng vàng chói sáng nhưng thật ra không có áo vàng thì hào quang của Người cũng đã chóa cả mắt rồi . Bên cạnh có một vị Mẫu Nương tui đoán chắc là Mẹ Diêu Trì. Nghĩ vậy thôi chứ tui rất là mù tịt với các chức vị, hay tên tuổi của những vị ở trên Thiên đàng .

Chỉ thoáng một cái tui thấy có một vị võ quan đưa cho tui một cuộn giấy cũng bằng vàng mỏng. Mở ra tui thấy có con dấu ấn .Ngước lên thì Ngọc Hoàng Thượng Ðế bảo :

- Ta ban cho con phép du hành, từ nay con có thể đi cùng khắp trên Thiên Ðàng để học đạo .

Khi từ giả Phật Thầy thì Người nói :

- Từ nay mày cứ đi một mình, đến đâu sẽ có Phật sự chỉ dẫn cho mày, có lúc mày cũng sẽ gặp tao .

Tui hốt hoãng kêu lên :

- Ba ơi ! làm sao được ?! con đâu có quen gì trên này làm sao biết mà đi ?! một chổ lạ như vầy không có ai chỉ đường thì con làm sao xoay sở ?

Thầy cười nói :

- Mày đi từ trong bản thể mày ra, mày cũng có quen biết gì đâu. Phải bao lâu mày mới chịu kiến tánh thấy rõ mày thì lúc đó đường ra đường vào mày thuộc nằm lòng rồi đó !

Chuỗi cười dài của Phật Thầy đã tiễn hồn tui về nhập xác .

Di Lạc

Nhớ lại hôm nào ở nhà ông Thầy tui, được Thầy kêu tiếp điển Ðức Phật Di Lạc để nghe Ngài giãng đạo . Tui ngồi cả buổi không thấy muốn nói gì, chỉ nhe răng cười suốt .Lúc đó Thầy vừa cười vừa nói :

- Con này nó đâu có biết cái gì đâu, ở trên người ta muốn bấm nút cho nó nói, không có nút nào cho người ta bấm .Tu một thời gian rồi nó nói được hà .

Ðêm qua, lần đầu tiên biết là mình sẽ không được ỷ lại vào sự dẫn dắt của Phật Thầy mà phải tự đi nên tui nghĩ đến xuất hồn đảnh lễ Ðức Phật Di lạc .Trong cái hiểu biết nhỏ nhoi của tui về các vị Phật, Tiên, Bồ Tát trên Thiên đình và những nơi họ ngự, tui cảm thấy hơi lúng túng khi phải chọn một chổ để mình du hành đến học đạo . Tui đã định bụng cứ xuất ra khỏi bản thể hướng về bên trên rồi đi đại, duyên gặp ai thì học đạo khỏi phải thắc mắc làm gì, nhưng mà mình biết được vị nào thì mình cứ phóng đến chổ của vị đó trước, khi nào hết ý thì mới thả lỏng .

Sau khi thở Pháp Luân xong thì tui nguyện “xuất hồn đảnh lễ đức Phật Di Lạc” . Nhập định rồi mà vẫn không thấy được Ðức Phật ở đâu, chỉ cảm thấy an bình và thanh tịnh . Ngồi một hồi tui tự bảo với mình chắc phải ngủ một giắc cho khỏe đã có thể tại mình mệt không ? Sáng dậy thật sớm ngồi thiền xuất hồn đi lại xem sao .

Tờ mờ sáng tui thức dậy thiền . Kỳ này cũng như lần trước cảm nhận được một sự an lạc tuyệt vời mà không thấy gì hết. Tất cả khung cảnh chung quanh mình chỉ là một sự bình an tuyệt đối. Mới đầu tui cũng nhìn thấy cảnh chùa có nhiều vị tăng đang hành thiền nhưng hoàn toàn không nhìn thấy Phật Di Lạc .

Tui thắc mắc chuyển ý hỏi Ðức Phật :

- Sao con không được thấy Ngài ?

Lúc đó tự nhiên tui bắt và hiểu được ý rằng :

- Ta là sự an lạc con đang chứng nghiệm. Ðây là trạng thái tối cao , ta cũng có thể hiển lộ hình tướng nhưng hôm nay ta muốn con hòa vào trạng thái không động tuyệt vời này .

Hồn lúc đó muốn hồi về bản thể mà một phần còn tiếc nuối chẳng muốn rời .

Tâm động

Cả ngày hôm qua không biết tại sao tâm động, nghĩ ngợi lung tung và lo ra hướng ngoại .Trong lòng nói gặp Phật Di Lạc bình an bao nhiêu thì thức dậy đối diện với cực động bên trong mình như vầy thật là ngược ngạo!!! Phải chi có một lý do chánh đáng cũng còn có thể hiểu được .Với một cuộc sống lặng lẽ trong một tu viện không người mà tâm động mới kỳ chứ ?!

Ðêm về ngồi thiền nguyện niệm xuất hồn đãnh lễ Tổ sư nhưng đầu óc mệt mõi vì phải chống trả và giãi tỏa cả ngày những tình cảm, những ý nghĩ chẳng đâu vào đâu nên tui không tài nào còn muốn dùng ý chí xuất hồn đi dạo cỏi Trời hay gặp vị Phật nào hết .

Buông thả tất cả nhập định dưỡng thần .

Bài học đêm nay cho thấy khi đã tự xuất hồn được thì cũng tự mình muốn hay không muốn đi. Không phải nhờ đở một tha lực nào, hay phải chờ Phật sự đến đón hồn mình giống như trong sách Thiên Ðàng Du Ký .

Thông Báo

Nhân mùa Lễ cuối năm, xin tạm ngưng viết và thân kính chúc tất cả các bạn một mùa Lễ an bình, hạnh phúc.

NM

Thái Thượng Lão Quân

Hôm qua làm vườn xong thấy không được khỏe giống như lúc tui còn trẻ nên đêm ngồi thiền tui xuất đi gặp Thái Thượng Lão Quân . Trước khi đến nơi thì tui ghé thăm vườn đào của Tây Vương Mẫu định bụng xin một quả đào ăn .

Vào vườn đào thấy cây nào cây nấy say trái nhìn thích vô cùng. Gặp một tiên cô xinh xắn tui liền hỏi thăm xin được diện kiến Tây Vương Mẫu. Tiên cô chỉ đường cho tui đi, thấy trà đình giữa vườn có một người mệnh phụ mặt vẫn còn trẻ, sắc diện tươi đẹp hồng hào . Tui liền đến xin được ăn một quả đào .

Tây Vương Mẫu cười, chỉ cần đưa bàn tay ra thì đã xuất hiện một quả đào đỏ tươi, nhìn là muốn ăn liền. Tui nghĩ bụng lên tới Thiên đàng còn tham ăn .

Chẳng ai nói với ai lời nào. Hay có nói mà ý chuyển lẹ quá nên mọi thủ tục chào hỏi và truyện trò đều qua đi rất lẹ, giống như ý muốn là được nên không có gì kể thêm .

Sau đó tui đi tìm Thái Thượng Lão Quân . Khi gặp được lão Quân thì thấy dáng người dong dõng cao, có bộ râu rất dài cũng mặc một áo trắng .

Tui xin được Lão Quân dạy cho về y thuật dùng rau cải, món ăn cũng như cây cỏ để chữa bệnh thân, cũng như phương pháp dưỡng sinh hầu mong đem lại sức khỏe cho mình và tha nhân .

Lúc này thì là việc mình muốn học hỏi nên những ý đối thọai được diễn ra dù có mau nhưng tui có thể vẫn giữ lại được để ghi nhớ đem về áp dụng .

Lão Quân nói :

- Nếu con muốn học thì ta dạy cũng được, nhưng vì con không có đủ những kiến thức cho nên con về phải tìm sách đọc rồi ta sẽ chuyển ý cho con biết về lợi ích và cách dùng của những cây cỏ, rau cải ở trần gian . Khoa học này cho dù con người đã bắt đầu biết đến nhưng chưa được bao nhiêu đâu .

Nói xong Lão Quân ban cho tui một viên linh đan màu hồng bảo nuốt đi . Viên linh đan vừa vào tới miệng đã tỏa ra một mùi hương không tả được, vị ngọt lịm, linh đan đi tới đâu tui thấy sảng khoái tới đó .

Tui trở về bản thể lòng có chút phân vân vì nghĩ tại sao không cho tui kiến thức luôn mà phải còn đọc sách ? Nghiệm lại tui mới thấy đúng vì cũng như vẽ, lúc trước tui cũng phải đi học cách sử dụng cọ và những nguyên liệu cần thiết để vẽ ra một bức tranh. Chỉ có điều tui học đã 20 năm mà không bao giờ đụng tới cây cọ, vậy mà đến lúc cần tự nhiên tui cầm cọ và sơn màu đã mua sẳn chất đống ở trong tủ vẽ ra được những bức tranh kỳ diệu mà mình không tài nào tưởng tượng ra mình có thể vẽ được . Rồi khi vẽ tui mới nhận thấy là một phương pháp chữa bệnh tâm, giãi nghiệp vô cùng hữu hiệu và thần kỳ .

Ðịnh không viết thêm chờ sau lễ, nhưng hôm nay cảm hứng và chuyến xuất hồn đêm qua cần được chia sẽ nên tui lại lọc cọc gõ từng chữ gởi đến các bạn đọc .

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Có Ma Hay Không?

Có Ma Hay Không?

Hoang Phong

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám