Cõi Vô Hình

Tập 2 Chương 16 - 20
Tác Giả: Vô Danh
Thể Loại: Khoa Học Huyền Bí

Chương 16

Mới đó còn ra vào nhờ cậy

Hết tiền, hết cả Ðạo

Cửa nhà vắng hoe

Ta cười khi thấy được lẽ tử sinh

Hé miệng Diệu Pháp tuôn trào

Mím môi tủm tỉm

Cửa khép then cài

Thế mới biết hữu duyên thời ngộ

Ðạo đâu ở những lời hoa mỹ

Ðạo nằm ở chổ hiểu lý thâm sâu

Ðạo là sống trong lẽ sống

Ðạo là tin mà cũng không tin

Ðạo là không phụ chính mình .

NM

Luận

Con người vốn vẫn tầm thường như thế! Làm ra vẻ một con chiên ngoan đạo, nhờ đở lợi dụng một vị đạo sư để giải quyết những vấn đề từ thân đến tâm cho mình, thì không phải trách nhiệm và vẫn dễ hơn là làm kẻ chăn chiên, chăn con chiên tánh của chính mình .

Thiền sư lại là người không có tín đồ, không muốn ai lệ thuộc vào mình .Chỉ để lại một con đường, một phương pháp rồi đóng cửa cho mọi ngươì phải tự hành tự chứng .Ðó là lẽ tử sinh của đạo !Lúc đạo mở ra thì nhộn nhịp người nghe, cầu cạnh nhờ cậy đủ điều . Ðến khi đạo đóng lại thì tuyệt nhiên không người lai vãng .

Người truyền đạo tùy duyên mà hành . Kẻ cầu đạo cũng tùy duyên mà ngộ .Ngộ đạo là một cơ duyên thức tâm, thấy được sự thật khiếm khuyết bất toàn của mình, để thực hiện đời sống hiện tại được tốt đẹp hơn, không cần phải xưng tụng đeo bám ông thầy .Ðạo là tin lấy khả năng của chính mình có thể thực hành được những lý lẽ thâm sâu chứ không tin rằng có một vị thầy nào đó sẽ bồng ẳm mình qua khỏi bến mê .

Thân tâm này là chính ta .Những phiền não khổ đau nghiệp chướng cũng do ta tạo .Nếu ta không tự thức tự giải thì đành phải trách lấy chính mình thôi chứ không một đấng tối cao nào có thể giải quyết được kiếp nhân sinh này cho ta cả .

PVK

Truyện

Không Ái đã về quê .Diệu Thanh được tin cha mẹ già yếu bệnh hoạn, xin phép tạm hồi hương phụng dưỡng . Thiền sư Tâm Không y cho . Từ đó ngài bế quan tỏa cảng, viết kinh . Không tiếp khách . Vô Lực và Thông Luận phụ việc . Thiền viện vắng vẻ, cô tịch . Còn lại một bầy chim trời .

Thầy trò đêm ngày mải mê luận đạo . Kinh mới viết được một phần cuốn . Mùi thiền vừa bén . Thế sự tạm quên . Bỗng phải xuất định vì … hết gạo . Không còn vật thực cho người và chim . Thiền sư vung nắm thóc cuối cùng xuống bãi cỏ:

- Thôi nhé ! ta chẳng còn gì cho các con nữa .

Từ đó cũng bặt tiếng chim hót . Chỉ nghe tiếng gió rù rì . Lá vàng khô bay xào xạc ngoài sân . Ðạo viện chìm vào trong cái hoang liêu, huyền ảo . Thông Luận băn khoăn:

- Này sư huynh, giờ Ngọ đã tới . Không còn gạo nấu cháo cho sư phụ ăn .

Vô Lực mơ màng nhìn ra cửa tam quan . Miệng lâm râm cầu nguyện Quán Thế Âm Bồ Tát . Giật mình quay lại . Vẫn không chừa tật hài hước:

- Bần đạo bụng đói meo . Mắt đã thất thần . Cũng sắp được nhìn thấy ánh đạo vàng .

Bỗng Thông Luận reo lên:

- Sư huynh coi kìa . Có người gánh đồ tới .

Một khắc sau, người nông dân vạm vỡ đặt hai bồ gạo xuống trái hiên . Trao một phong thư . Vô Lực chạy như bay vào hậu liêu . Thiền sư khoan thai mở ra coi . Thơ rằng:

Sư phụ kính yêu,

Gặp cơn binh lửa cửa nhà sa sút, song thân già yếu nên đệ tử không thể thường thăm hỏi . Xin sư phụ niệm tình . Bất hạnh, không được kề bên hầu hạ . Nghịch cảnh như bão táp mưa sa . Lời vàng, ý ngọc năm xưa dậy dỗ dã ghi lòng tạc dạ , đệ tử dùng làm khuôn thước để tự chèo chống . Tuy xa cách ngàn trùng nhưng đạo vẫn ở trong tâm . Chắt chiu được ít gạo gởi đến để sư phụ dùng .

Diệu Thanh kính bái .

Thiền sư đọc xong trao cho Vô Lực . Trên gương mặt ngài lộ vẽ hài lòng, lặng lẽ đi vào thư phòng . Sư huynh liếc qua tờ thư la lớn:

- Có thế chứ! Hoàng Thiên bất phụ đạo tâm nhân .

Vốn thực tế, Thông Luận xuống bếp nấu cơm . Không biết nghĩ thế sao, lại chạy lên hỏi:

- Này sư huynh . Ăn hết hai bồ gạo kinh vẫn chưa xong, phải làm sao ?

Vô Lực cười ngặt nghẽo:

- Thì lại đi làm vú em .

PHB

Chương 17

Trên có Thầy

Dưới có bạn

Ơn Thầy ta trả

Nghĩa bạn ta đền

Ơn trả không phải thường cung kính

Trả là hằng thực hành

Nghĩa không đền bằng lời nói

Ðền bằng gương sáng thường lau

Trên có Thầy

Dưới có bạn

Ơn đền, nghĩa trả

Tự nhiên vô sở cầu .

NM

Luận

Người cầu đạo xem chuyện tu học sửa mình là chính, việc đãi bôi hình tướng là khinh . Thành tựu được những sở học của thầy bạn thì đã không phụ chính mình và người đi trước, là đã nối tiếp cái di sản tinh thần tiến hóa theo mãi với thời gian .

Thường hằng tu thân thì sẽ trở thành một thiện nhơn, rũ sạch bao phiền não nghiệp chướng từ muôn đời kiếp . Khi ấy trong tự nhiên mà đã bước cùng một dấu chân với chư liệt vị tổ sư, đã báo đền trả hiếu cả cửu huyền thất tổ và bạn thân bao kiếp . Mỗi một niệm, một động đều công khai cùng trời đất, đều thể nhập vào tự nhiên thì còn cái gì của riêng ta, còn một manh múm nào đâu của bản ngã để mà sở cầu nghĩa trả ơn đền .

PVK

Thơ

Ðường xưa chư Tổ bước,

Tìm dấu quyết đi theo,

Tu thân rồi lập đức,

Lối mòn nhưng … cheo leo,

Nhất tâm lội suối trèo đèo,

Chiếc thân ảo gỉa, bọt bèo xá chi,

Lời vàng khắc cốt thường ghi,

Chặn rào sắt thép, vẫn di không ngừng,

Dời non, lấp biển, phá rừng,

Ðốt cho lửa đạo sáng bừng nội tâm .

Ơn sâu, nghĩa nặng,

To nhỏ, thì thầm …

Lấy oan nghiệt, mở toang cửa đạo,

Xé áo tràng tâm kính hằng lau,

Thấy phản chiếu dấu chân tiên thánh,

Sóng trước vun nền cho sóng sau .

Gương trong trao một tấm,

Người cũ nay còn đâu,

Ðã ơn đền, nghĩa trả,

Tự nhiên vô sở cầu .

PHB

Chương 18

Xuất gia ta không ngại

Phá giới ta không nghi

Nhập thế ta không sợ

Chỉ sợ ta không tu!

NM

Luận

Bỏ đời qua đạo là bước đầu tiên của người cầu đạo, muốn đoạn lìa con người cũ với những sinh hoạt thế gian, để bắt đầu một con người mới, một cuộc sống khổ hạnh tu hành .

Mê say mùi đạo một thời gian, người tu lại dễ rơi vào những mê chấp mới, mê thanh chấp trược, yêu chánh diệt tà . Ðây là giai đoạn mà các thiền sư đã phá giới để khai ngộ cho môn sinh như đốt tượng Phật, chặt đầu mèo … Vì thật ra cốt lõi của giới luật vốn ở tự tâm mà sinh chứ không phải từ thân mà phát . Hình ảnh thầy tăng cõng một người con gái qua khỏi vũng bùn vẫn thể hiện hạnh từ bi hơn là thầy tăng thứ hai vì chấp khư khư vào sắc giới đến trở nên tàn nhẫn lạnh lùng .

Cuối cùng ra, nhờ cái khổ của đời ta mới thức tâm cầu đạo . Nhờ hiểu đạo ta mới thấy rõ đạo vốn nằm ở trong đời . Buông đi cái thái độ cầu an thanh tịnh bên trong; bỏ đi mọi quả vị danh xưng hình tướng bên ngoài, để trở về nhập thế, để sống thực với chính mình, để thấy mình không là gì cả, không có gì cả, không được gì cả .

Trôi theo dòng đời không cưỡng cầu tính toán, vấn đề đến thấy ta lúc nào cũng sai, thấy lỗi tại ta mọi dàng . Sống như vậy ắt mới thật là một người tu, một thiện nhơn tại thế .

PVK

Thơ

Bỏ đời qua đạo,

Vào cõi huyền linh,

Hướng nghịch hành, thênh thang bước tới,

Lùi lại sau, cát bụi u minh,

Lấy thiền trượng gõ vào quá khứ,

Cho im hơi lục dục thất tình,

Ðường mây trắng lâng lâng thoát tục,

Gót vân du nhẹ buổi đăng trình .

Thiền viện ở cõi tâm,

Ðạo lớn ngự trong lòng,

Không mảy may vướng viú,

Ðầy một trời thong dong,

Ðường tiến hóa xá gì sinh hay tử,

Vượt ra ngoài ngũ giới với tam quy,

Hành động nghịch để tức thời khai ngộ,

Dùng quang năng cởi trói cõi u mê,

Xuống tuệ kiếm, chém ngang sắc tướng,

Thắp tâm đăng giữ vẹn câu thề .

Chân lý ôi thuần phác,

Chân tâm chẳng cưỡng cầu,

Buông thỏng tay vào chợ,

Trong siêu thoát nhiệm mầu .

Danh khả danh,

Phi thường danh,

Vô đạo là có đạo,

Hữu đạo là vô duyên,

Pháp vốn không văn tự,

Nên giáo ngoại biệt truyền .

Cõi phù sanh diệu vợi,

Thích lý màu thần thông,

Quên bản lai diện mục,

Của chính mình là không,

Trở về trong chốn bụi hồng,

Ðội trời, đạp đất mà lòng chân như .

Ðại trượng phu hề,

Ðại trượng phu,

Ôm chí lớn,

Viễn ly điên đảo,

Mộng tưởng cứu cánh Niết Bàn .

Tu không ngừng không nghỉ,

Hào khí phá lao lung,

Thấy mình sai mãi mãi,

Giải thoát đến vô cùng …

PHB

Chương 19

Nghe đi, nghe cho rõ lòng mình

Thật thà đi, để nhận chân sự thật

Tập nghe đi, nghe tiếng nói siêu âm

Chấp nhận đi, muôn tội là do nơi mình

Nam Mô Ðại Từ Ðại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát

Dẹp tự ái, chịu lắng nghe

Bỏ tranh chấp tự độ mình

Thật thà cho hào quang ngời sáng

Cho tăm tối rã tan

Cho bình minh ló dạng

Cho sức mạnh tuôn tràn

Hãy nghe đi, nghe tiếng than thở của lòng mình

Chỉ tại tôi, tôi hại lấy chính tôi .

NM

Luận

Hạnh từ bi cứu khổ cứu nạn của Quán Thế Âm bồ tát bao trùm khắp cả càn khôn vũ trụ . Bất kỳ lúc nào chúng ta chịu dừng lại để nghe tiếng lòng của mình, chịu xoay cái nghe để lắng nghe tự tánh, thì ngay lúc ấy ta và Quán Thế Âm là một, đang cứu khổ ban vui cho chính chúng ta .

Thật ra, thường khi có một sự việc gì bất ổn xảy đến, tự đáy lương tâm ta luôn có một tiếng nói khe khẽ bảo rằng ta đang tham hay đang sân, đang si đó . Nhưng vì tự ái và lòng tranh chấp, ta dùng những lý luận hay ho để biện minh cho hành động và lời nói của mình, che phủ lên cái siêu âm nhỏ bé kia đi, tự tạo tội và hại lấy chính ta .

Ðau khổ chất chồng, nạn tai dồn dập, chúng ta mới hướng về đức Quán Thế Âm . Quá trình Ngài đã chịu bao oan khiên thua thiệt ở đời, luôn cam lòng nhận lỗi về mình để tu thân bồi đức . Niệm danh hiệu Ngài để làm sáng hạnh từ bi trong ta, để thấy ta đã bỏ quên chính ta từ lâu lắm rồi . Ta sống thật cô đơn hiu quạnh làm sao giữa chợ đời náo nhiệt . Ta sống thật bon chen giả dối làm sao giữa xã hội tranh đua . Tận cùng trong giây phút canh thâu vắng lặng, ta chợt thấy dấy sáng lên một thức tâm, đem thanh tịnh bình rưới nước thật thà lên cho tánh, lấy nhành dương liễu rẩy ánh quang khai xuống cho tâm .

Giã từ hận thù tranh chấp .

Giã từ đen tối yếu hèn .

Nam Mô Ðại Từ Ðại Bi Quan Thế Âm Bồ Tát .

PVK

Truyện

Thiền viện Tâm Ðạo cô lập hẳn với thế giới bên ngoài . Không còn thóc, chim trời cũng lặng lẽ bỏ đi . Dấu ngựa xe đã rêu phong, cỏ mọc . Chánh điện cửa đóng then cài, hương lạnh khói tàn . Ðúng như Thông Luận tiên liệu, hai bồ gạo cấp cứu của Diệu Thanh đã ăn hết, kinh vẫn chưa viết xong . Muốn hoàn tất phải có vật thực . Cho mướn đạo viện thì ồn ào quá . Ngăn trở việc viết kinh . Cách giải quyết tốt nhất vẫn là làm vú giữ em . Quyết định xong, thầy trò thiền sư Tâm Không chuẩn bị . Mọi phương tiện được thi hành để đạt mục đích .

Ngày hôm sau có một phu nhân mang hai đứa con đến gửi . Thiền sư trước kia vốn con nhà quyền quý, giàu sang . Sống trong nhung lụa . Có a hoàn hầu hạ . Chưa từng phải động tay tới các việc hạ tiện . Không màng giá cả, cho sao lấy vậy . Miễn qua được tiểu hạn để viết kinh . Vị thí chủ tự động trả công mười đồng tiền kẽm một ngày . Thiền sư chẳng cần suy nghĩ, mĩm cười gật đầu . Khách đi khỏi . Vô Lực ái ngại nhìn sư phụ . Một tay bồng em, tay kia lần tràng hạt . Vẫn chẳng bỏ tánh trào lộng . Sư huynh khều Thông Luận ra chỉ :

- Coi kià, sư phụ đã về ngôi chánh đẳng chánh giác . Ðắc quả vị NHŨ MẪU PHẬT .

Cả hai cùng cười . Án thư và tàng kinh các phải dẹp qua một bên . Nôi và đồ chơi trẻ con được dọn ra . Ðôi khi chúng khóc nhiều quá, Thông Luận chưa giữ con bao giờ cuống quít không biết phải làm gì . Vô Lực nguyên là một phú thương, tháo vát nhưng liều lĩnh . Có kinh nghiệm . Lấy đại đồ tế tự để dỗ em . Sư huynh gõ ầm lên . Chúng nín bặt .

Sáng hôm sau Vô Lực băn khoăn :

- Này sư phụ . Mụ ta thật tệ . Nuôi con mụ ăn ngày hai bữa . Trông nom, tắm rửa . Cực khổ đủ điều . Ðáng lẽ họ phải trả mười hai tiền .

Thiền sư gật gù :

- Có lý .

Ðược thể sư huynh bồi thêm :

- Ngày mai sư phụ biểu họ mang đồ ăn tới . Nếu không, phải trả thêm .

Thiền sư cười :

- Nên lắm .

Bỗng hai thầy trò cùng ngưng đàm thoại . Ðăm chiêu nhìn ra sân đạo viện . Trong cái im lặng, như có gì vướng víu, trăn trở . Bức tượng Quán Thế Âm bồ tát đứng sừng sững, bằng thạch cao trắng toát . Mới hiền hậu, dịu dàng làm sao . Từ điển tỏa ra . Tâm lượng vô cùng, vô biên . Một gợi cảm thâm sâu vào lòng người . Vô Lực bỗng nhớ về dĩ vãng . Một thời tiền rừng, bạc biển . Vàng lụa đầy nhà . Ðã bỏ hết, kể cả vợ con để xuất gia cầu đạo . Sư huynh lắng nghe lòng mình . Trong tận cùng đáy sâu tiềm thức, văng vẳng :

- Chí một hảo hớn tựa Thái Sơn . Lượng rộng như Ðông Hải . Ðội đá vá trời . Ðạo lớn coi trọng . Ngàn vàng xem khinh . Lẽ nào đi băn khoăn nài nỉ thêm bớt, cò kè vài đồng tiền kẽm . Vì đâu nên nổi ?

Tỉnh ngộ, Vô Lực phá lên cười . Nói bâng quơ :

- Thì ra mình tham .

Thiền sư cũng sãng khoái cười theo :

- Ta cũng vậy .

Sư huynh hồn nhiên :

- Thì ra hai thầy trò mình đồng thanh tương ứng .

PHB

Chương 20

Vàng muôn bạc tỉ

Ăn cơm hai bữa

Sanh lão bệnh tử

Có của bỏ không

Xuất gia tu Phật

Ép thân ép xác

Muốn được thành Phật

Lại hóa ra ma

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Dẹp bỏ cái ta

Chẳng cầu chẳng vọng

Nuôi dưỡng cái trí

Giữ cho quân bình

Mới là Ðạo nhơn .

NM

Luận

Từ đầu đến giờ kinh vẫn xoay quanh một vấn đề quan trọng nhất là kiến tánh để lập lại quân bình .

Chuyện đời thành bại, được mất, biến đổi vô thường . Ngay thân xác chúng ta, sinh lão bệnh tử, cũng không ra ngoài lẽ ấy . Ham muốn một cái gì vĩnh cửu, chúng ta dấn thân vào đạo để mong thành đạt một quả vị đời đời . Thế nhưng, càng ham muốn thì càng tạo chiến tranh, càng ép mình thì càng gây động loạn . Sự tranh chấp giữa cái mình đang là và cái mình sẽ là xẩy ra liên tục trong ta, không một giây phút nào được hồn nhiên an lạc .

Có một ham muốn sẽ thành tựu được là ham muốn thấy rõ chính mình, thấy sự tham lam vọng cầu của mình, dể chịu dừng lại chấp nhận ngay cái mình đang có, trong cái hoàn cảnh đang là . Ngay phút giây đó, mọi dục vọng đều lắng động, mọi tranh chấp đều rã tan, sống theo dòng đời thong dong tự tại, noi theo dấu chân xưa của đức Thích Ca mà trở về chốn cũ quê xưa .

PVK

Truyện

Sư đệ Thông Luận trước kia tu tại thiền viện Hồng Bích . Ít tham vọng . Thí phát quy y từ lúc còn trẻ . Nghiêng về thanh giới . Chiến đấu với bản thân rất anh dũng . Phần tự thắng có vẻ ngang ngửa . Không muốn lấn lướt . Chỉ cầu huề .

Một bữa có bạn cũ rủ rê . Kiếm cớ xuống núi . Cùng nhau âm thầm chén tạc, chén thù . Này kia, kia nọ . Sáng hôm sau về Ðạo viện, tìm cách công quả gở lại . Sư đệ lau chùi, dọn dẹp chánh điện . Quét sân, làm vườn . Gánh nước, tưới cây . Thường khi bỏ ăn, quên ngủ . Ðắp bù cho kỳ đủ mới thôi . Ai cũng khen là một người đạo hạnh hiếm có .

Ngày tháng thoi đưa . Ðã năm lần hoa đào nở . Công cuộc tu hành cũng chỉ có bấy nhiêu . Cứ hụt là châm, thiếu thì bù . Thông Luận chẳng bao giờ có dư … đạo quả bồ đề .

Nhân ngày rằm . Có cư sĩ họ Vương đến vãn cảnh Chùa . Khoe đã đắc thiền . Thông Luận thích lắm . Mơ ước được như thế . Rắp tâm muốn đạt được phép ngôi mãi không nằm . Năn nỉ xin cư sĩ biệt truyền .

Tối hôm đó, nửa đêm lên chánh điện thực hành . Tọa trên bồ đoàn . Quyết ngồi tới sáng . Thủ đắc cho kỳ được như họ Vương .

Hai giờ : Sư đệ nhập định . Êm ả, phiêu diêu .

Ba giờ : Ðầu gối bắt đầu nhức nhối . Phải cắn răng để gia trì công lực . Tạm yên .

Bốn giờ : Cương độ đau đớn tăng thêm . Nước mắt, nước mũi trào ra . Nghiến răng khổ hạnh chịu đựng . Dẹp xong .

Năm giờ : Toàn thân mồ hôi lạnh tháo ra . Xương đầu gối, cổ chân đau chết điếng . Thần kinh dường như hoàn toàn tê liệt . Ðôi mắt đã thất thần . Ý chí vùng lên mãnh liệt như ngọn đèn sắp hết dầu . Tử thủ gồng chịu . Nương tựa , bám víu vào lời vàng của Vương cư sĩ :” Phải có căn cơ và hội đủ sức kiên trì . Trong cái thập tử nhất sinh, một luồng ôn điện cực mạnh sẽ xuất pháp từ đốt cùng của xương sống . XÒA ra bàn tọa . Chuyển vào hai chân . Mạch đã thông . Muốn ngồi bao lâu tùy thích . Không còn ai có thể tranh hơn . Trở thành vô địch . Gọi là ÐẮC THIỀN . Thường thì hành giả không ngồi được lâu . Trong thế gò bó của bán hoặc kiết già hay bị đau nhức Mạch bị bế . XÒA là một hiện tượng của sự khai thông, thoải mái“.

Sáu giờ : Qua một chu kỳ lũy tiến đau đớn đến cùng độ Sự nhức nhối lại trở về tuần tự như vòng đầu .

Bảy giờ : Không thấy XÒA .

Tám giờ : Trời đã sáng rõ . Chẳng thấy XÒA đâu . Ngờ là căn kiếp mình chưa đủ . Hai chân tê bại . Những chổ bị cấn trong tư thế bán già đều bầm tím . Phải có người dìu mới đi được …

Vật đổi sao dời . Thông Luận được chuyển qua tu tại thiền viện Tâm Ðạo . Nhân buổi trà đàm , sư đệ đem chuyện xưa ra hỏi :

- Bạch sư phụ . Người tu qua các kỳ kiếp, vào thời điểm nào thì XÒA ?

Thiền sư Tâm Không :

- Lúc không còn mong cầu ÐẮC THIỀN .

Cỡ chữ: 18
Màu nền:

Sách - Truyện Khác

Có Ma Hay Không?

Có Ma Hay Không?

Hoang Phong

Tuyển Chọn Truyện Kiếm Hiệp Tuyển Chọn Truyện Trinh Thám