Tâm Mi
Người thứ hai đề cập đến vấn đề "thân phận" của anh là Tâm Mi
Tâm Mi là vợ kế của Bỉnh Khiêm. Ông cưới Tâm Mi về nhà này đã mười lăm năm rồị Tâm Mi là một phụ nữ mắt rất to, lông mày dài, mặt tròn. Mười mấy năm trước, cô là một cô gái đẹp. Tiếc rằng cha mẹ đều mất sớm, cô theo anh chị sống qua ngày, rồi bị gả vào nhà họ Khang làm vợ nhỏ. Bây giờ anh chị của Tâm Mi đã trở về quê cũ ở Sơn Đông, cô ở Bắc Kinh. Ngoài nhà họ Khang ra, ở Bắc Kinh cô không còn ai là người thân thích.
Tâm Mi là người phụ nữ rất vô tư. Cô cũng chấp nhận số mệnh. Nỗi đau đớn lớn nhất trong đời cô là mất một đứa con. Dạo ấy, Hạ Lỗi đến nhà họ Khang đã được ba năm rồị Anh vẫn còn nhớ, tình cảm của Tâm Mi đối với đứa con còn ở trong nôi ấy không giống thứ tình mẫu tử bình thường. Có lẽ sống trong nhà họ Khang, đó là thứ ruột thịt duy nhất, nên cô yêu nó hơn bất cứ thứ gì trên đờị Khang Bỉnh Khiêm sắp xếp con theo thứ tự, lấy tên Mộng Hoàn. Nhưng Mộng Hoàn lại không may mắn, nó chỉ sống được bảy tháng thì mắc bệnh chết non. Đên ấy, trong ngôi nhà lớn họ Khang, vang lên tiếng kêu gào thảm thiết của Tâm Mị
- Mộng Hoàn! Nếu con phải đi, sao lại xuống cõi đời trên ghẹo làm gì? Con hãy mang cả mẹ cùng đi với! Mẹ cũng không còn muốn sống nữa! Không muốn sống nữa!
Nhưng Tâm Mi vẫn cứ phải sống, sống trong sự kỳ vọng lại có được đứa con. Nhưng cứ chờ đợi mãi mà không có tin gì. Tuổi xuân dần qua, nụ cười của Tâm Mi càng ngày càng héo hắt và ít đị Trong ánh mắt cô chỉ còn lại sự nghi ngờ và ai oán. Đôi môi khô nứt, khuôn mặt bầu bĩnh trước đây biến thành gầỵ nhưng cô vẫn rất đẹp, một cái đẹp thê lương, đẹp cô đơn.
Nếu không có cuộc "Ngũ Tứ", Tâm Mi vĩnh viễn chìm đắm trong cái thế giớio bị đóng cửa của nhà họ Khang. Nhưng Hạ Lỗi đã mang đến cho cô luồng gió mới: "Còn dì Mi thì saỏ Lẽ nào các người quả thật chấp nhận số mệnh? Quả thực đối với cuộc đời đã không còn yêu cầu gì nữả Quả thật thấy mình có được sự tôn nghiêm, có địa vị, có tự do, có vui sướng ... " Những lời nói ấy làm Tâm Mi rúng động, khiến cô trong đêm dài không ngủ, khắc khoải không nguôị
Quá trưa hôm ấy, cô ngăn Hạ Lỗi lại ở hành lang:
- Tiểu Lỗi, hôm đó cậu nói những gì tự do, vui sướng, tôi không hiểủ Cậu cho rằng, loại đì hai như tôi cũng có thể giành lấy được sự tôn nghiêm à?
- Đương nhiên Hạ Lỗi quá đổi kinh ngạc trước thứ quan niệm gì nua của xã hội Trung Quốc. Thứ quan niệm tước đoạt hết ý thức cơ bản về nhân quyền của một người phụ nữ Bất luận thân phận dì như thế nào dì đều có quyền được tôn trọng! Con người sinh ra bình đẳng. Mỗi người đều có quyền mưu cầu tự do và hạnh phúc.
- Không trách được ... Tâm Mi chăm chú nhìn anh, nói lý nhí rồi nín bặt, chỉ cố nhìn anh trân trân như ngầm đánh giá con người anh.
Hạ Lỗi hỏi:
- Không trách được cái gì? Anh ngạc nhiên hỏị
- Không trách được ... cậu tuy chỉ là đứa trẻ được thu dưỡng, nhưng cậu cũng giống như Mộng Hoa, sống thẳng thắn, can đảm!
Trong lòng Hạ Lỗi lại bị vật gì đụng vào đau dữ dộị Anh vụt tỉnh ngộ. Cái gọi là "nghĩa tử","dưỡng tử" ở trong ngôi nhà lớn cổ xưa nhà họ Khang, cũng giống như "di thái thái", không có quyền hạn và địa vị gì cả.
Sách - Truyện Khác
Cánh Hoa Cô Lẻ
QUỲNH DAO
Cánh Hoa Chùm Gửi
QUỲNH DAO
Cánh Buồm Đỏ Thắm
Alexandre grin
Cánh Hoa Kỷ Niệm
Nhật Hạ
Cánh Đồng Bất Tận
Nguyễn Ngọc Tư
Cánh Chim Trong Giông Bão
QUỲNH DAO
Cánh Chim Theo Gió
Thi Lâm
Cánh Chim Bạt Gió
QUỲNH DAO
Cánh Buồm Màu Đỏ
Phương Oanh
Cầm Thư Quán
Hà Thủy Nguyên
Cái Đầm Ma
George Sand
Cái Chết Của Bikưni
Sakyo Komatsu
Cái Chết
David K. Harford
Các Vĩ Nhân Tỉnh Lẻ
Dương thu Hương
Cá Voi Trầm Sát
Mai Ninh
Cư Kỉnh
Hồ Biểu Chánh
Cơm Thầy Cơm Cô
Vũ Trọng Phụng
Côi Cút Giữa Cảnh Đời
Ma Văn Kháng
Cô Gái Đeo Lục Lạc
Mỹ Hạnh
Chị ĐàO, Chị Lý
Hồ Biểu Chánh



