Vú Hồ
Người thứ nhất đề cập với Hạ Lỗi về vấn đề "thân phận" là Vú Hồ. Vú Hồ săn sóc Hạ Lỗi tất cả mười hai năm. Mười hai năm nay, bởi Vú Hồ không có con cái, bởi Hạ Lỗi không có cha mẹ, lại bởi Hạ Lỗi không hề làm ra bộ "thiếu gia" nên bà ta cứ nói cười tự nhiên, thoải mái, bàn bạc mọi vấn đề với Hạ Lỗị Mối quan hệ của họ rất là thân thiết. Nói chung tấm lòng của Vú Hồ đều hướng về Hạ Lỗị Trong tiềm thức, bà thương anh như con mình đẻ ra, lại sùng kính anh như cậu chủ.
Rất nhiều chuyện, Vú Hồ nhìn thấy trước mắt bối rối trong lòng. Trực giác của nữ giới cho phép bà nhìn nhận ra rất nhiều vấn đề. Trước mắt bà, Hạ Lỗi càng ngày càng buông tuồng, Mộng Phàm càng ngày càng thích lẻn đến phòng Hạ Lỗị Cuộc "Ngũ Tứ" gì đó với diễn thuyết, viết huyết thư, rồi Hạ Lỗi thành một anh hùng. Nam nữ bình đẳng, tự do luyến ái, lật đổ chế độ bất hợp lý ... gì gì đó rất khó chấp nhận. Càng khó chấp nhận hơn khi Mộng Phàm thường đem những lý luận đó thảo luận với Hạ Lỗi ... mà lại thảo luận quá nhiềụ Sự sùng bái Hạ Lỗi của Mộng Phàm cơ hồ cũng nhen thêm ngọn lửạ
- Lỗi thiếu gia! Tối hôm đó, bà ta nhịn khôn nổi nên mở miệng Cậu có thể không đụng chạm đến ông chủ nữa hay không? Cũng không dẫn Mộng Hoa và Mộng Phàm làm cái cuộc vận động động gì nữa hay không? Cậu nên nhớ đến "thân phận" của mình!
Hạ Lỗi nhạc nhiên:
- Thân phận của tôi làm saỏ
- Trời! Vú Hồ thở dài quan tâm mà thành khẩn Cậu nên biết bất luận thế nào con mình đẻ ra và con nuôi dưỡng, nói đến cùng cũng có khác biệt. Bà chủ là người rất trung hậu, mới coi cậu như con đẻ, cậu không thể không biết cảm ơn! Con mình đẻ ra, nếu phạm sai lầm, mọi người sẽ ghi nhớ tận đáy lòng suốt đời!
Hạ Lỗi nghe đau nhói trong lòng. Lâu nay anh không hề nghĩ đến thân phận của mình. Giờ nghe Vú Hồ nhắc tới, anh bỗng thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương. Thứ mặc cảm tự ti lâu nay không biết trốn đâu giờ bỗng trỗi dậỵ Anh nhìn Vú Hồ, bỗng hiểu tại sao trong thành ngữ Trung Quốc có bốn chữ "Khổ khẩu bà tâm"
- Nhưng tôi đã phạm sai lầm gì?
- Cậu phạm sai lầm chưa phải là nhiều hay saỏ Làm hai cậu Mộng Hoa và cậu Thiên bạch bị giam! Bà chủ nhà giận đến như thế, cậm còn chưa nhìn thấy hay saỏ Chuyện đã qua coi như là xong. Từ giờ trở đi, cậu không được phạm sai lầm nữạ
Hạ Lỗi không nói, im lặng suy nghĩ.
- Cậu chỉ cần từng giờ từng khắc nhớ đến "thân phận" của mình là rất nhiều việc sẽ không phạm sai lầm nữa! Thí dụ như ... Vú Hồ vừa trải giường, vừa buột miệng nói Cậu và Thiên Bạch kết bái làm anh em!
- Thì làm saỏ Anh ngẩng đầu lên Tôi có chỗ nào không phải với Thiên Bạch?
- Mộng Phàm là "vợ" của Thiên Bạch!
Vú Hồ kéo phẳng nệm giường, quay mình đi ra khỏi phòng.
Trái tim của Hạ Lỗi lại nhói lên, đau buốt
Sách - Truyện Khác
Cánh Hoa Cô Lẻ
QUỲNH DAO
Cánh Hoa Chùm Gửi
QUỲNH DAO
Cánh Buồm Đỏ Thắm
Alexandre grin
Cánh Hoa Kỷ Niệm
Nhật Hạ
Cánh Đồng Bất Tận
Nguyễn Ngọc Tư
Cánh Chim Trong Giông Bão
QUỲNH DAO
Cánh Chim Theo Gió
Thi Lâm
Cánh Chim Bạt Gió
QUỲNH DAO
Cánh Buồm Màu Đỏ
Phương Oanh
Cầm Thư Quán
Hà Thủy Nguyên
Cái Đầm Ma
George Sand
Cái Chết Của Bikưni
Sakyo Komatsu
Cái Chết
David K. Harford
Các Vĩ Nhân Tỉnh Lẻ
Dương thu Hương
Cá Voi Trầm Sát
Mai Ninh
Cư Kỉnh
Hồ Biểu Chánh
Cơm Thầy Cơm Cô
Vũ Trọng Phụng
Côi Cút Giữa Cảnh Đời
Ma Văn Kháng
Cô Gái Đeo Lục Lạc
Mỹ Hạnh
Chị ĐàO, Chị Lý
Hồ Biểu Chánh



