Viên ngự y bê một bát thuốc nóng nghi ngút đặt lên trên bàn. Ngọc Cầm hé mắt, nàng gượng người dậy.
- Lần sau thánh thượng tới, ông nhớ đánh thức tôi… Tôi có chuyện muốn tâu với ngài…
Viên ngự y khẽ khuấy nhẹ thìa thuốc, giật mình gật đầu. Ngọc Cầm lại tiếp lời:
- Ta không phải con gái ông, cũng không phải chủ nhân của ông, sao ông lại chăm sóc ta tận tình đến vậy…
- Nghiệp y lấy đức làm trọng… Thánh thượng cũng thế mà một đứa trẻ lang thang cũng thế…
Ngọc Cầm lại thở dài:
- Giá như trên đời này còn được người có y đức như ông… Ngày mai ông không cần chăm sóc cho ta nữa… Đằng nào ta cũng sẽ chết, ông bị truy tội thì thật không công bằng… À, thuốc đã đỡ nóng chưa!
Ngự y bưng bát thuốc tới cho Ngọc Cầm. Nàng ghé sát môi, thấy vị đắng, nhăn mặt khó chịu. Nàng trầm ngâm trước bát thuốc sóng sánh màu đen:
- Ta nói trước với ông để ông biết rằng không phải là ta chê y thuật của ông kém… Chỉ vì ta cảm nhận được cái chết rất gần ta… Có thế thôi!
Nàng lại đưa bát thuốc tới chạm môi. Viên ngự y đột ngột quỳ xuống, mặt tái lại vì xúc động:
- Trong thuốc có độc…
- Ta đã đoán trước hết rồi… Hôm nay ông khuấy thuốc nhiều hơn bình thường và sắc mặt ông cũng không được thư thái như mọi ngày… Ta cảm nhận được!
Ông lắc đầu vì thất vọng:
- Tại sao… tại sao chứ… Ta sẽ tìm tiểu thư Ngọc Thư về và sẽ giúp hai nàng trốn khỏi đây…
Ngọc Cầm xua tay cười:
- Còn gia quyến của ông thì sao… Số mệnh đã vậy rồi, cũng chẳng thoát được… Cuộc sống của ta đến đây, ta còn cảm thấy nó đáng sống… Nếu mai này, khi ta trở nên khôn ngoan hơn, thành bậc mẫu nghi thiên hạ để rồi chết khô trong hoàng cung… thì thà ta chết trong Cầm Thư quán còn sung sướng hơn biết bao lần… Ông hãy về đi! Ta muốn chết một mình… tiêu diêu tự tại đi giữa biển xanh… ông về đi!
Mấy ngày chăm sóc Ngọc Cầm, chưa bao giờ ngự y thấy nàng nói nhiều như thế. Ông đành lặng lẽ đứng dậy, cúi người lui ra…
- Ai là nguời muốn hại ta…
Ngự y cúi đầu không đáp. Ngọc Cầm nhếch khoé hạnh, lắc đầu rồi ngửa mặt cười lớn…
Ngọc Cầm thấy ông khuất bóng, nàng uống cạn bát thuốc rồi gượng dậy đi ra cửa sổ. Ao sen chỉ còn một đám khô đen xơ xác giữa bầu trời ảm đạm.
Trời chiều đè nặng cánh chim bằng một thứ mây vô định.
Sách - Truyện Khác
Cái Đầm Ma
George Sand
Cái Chết Của Bikưni
Sakyo Komatsu
Cái Chết
David K. Harford
Các Vĩ Nhân Tỉnh Lẻ
Dương thu Hương
Cá Voi Trầm Sát
Mai Ninh
Cư Kỉnh
Hồ Biểu Chánh
Cơm Thầy Cơm Cô
Vũ Trọng Phụng
Côi Cút Giữa Cảnh Đời
Ma Văn Kháng
Cô Gái Đeo Lục Lạc
Mỹ Hạnh
Chị ĐàO, Chị Lý
Hồ Biểu Chánh
Chân Dung Hạnh Phúc
Thuỳ An
Buồng Cau Trổ Ngược
Xuân Vũ
Bướm Trắng
Nhất Linh
Buổi Hẹn Cuối Cùng
James Hadley Chase
Buổi Yêu Em
Trần Thị Bảo Châu
Buổi Tàn Thu
Khuyết Danh
Buổi Chiều Windows
Nguyễn nhật Ánh
Bước Giang Hồ Của Thuyền Trưởng Blood
Rafael Sabatini
Bước Khẽ Nhé Em
Dung Saigon
Bụi Vết Tháng Năm
Trọng Huân



